Nhưng Cố Vãn đã cười đủ rồi, cô thấy anh trai mình đã nói xong, liền chống hai tay lên hông bắt đầu xả một tràng...
Cố Vãn: "Cận Tiêu phải không?... Anh câm miệng, nghe tôi nói! Mấy người có bệnh thì đừng đến tìm chúng tôi, dù gì chúng tôi cũng đâu phải bác sĩ thú y! Chữa khỏi chân cho trưởng căn cứ của các người đã là tận tình tận nghĩa rồi, đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Còn anh... cái anh Tư gì Thịnh đó, đúng là không làm được chuyện gì ra dáng con người cả! Trông thì ra dáng người, mà sau lưng toàn làm mấy chuyện mờ ám! Hồi nhỏ tôi đáng yêu như thế, mà anh lại nỡ lòng muốn hại chết tôi! Nể mặt anh trai tôi và anh Nghiên, hôm nay tôi cho anh đi, lần sau gặp lại, không chết không thôi! Lão nương đây nhất định phải giết chết anh!"
Cận Tiêu và Lâm Sảng rõ ràng không ngờ tới chuyện này, nhất thời ngây người tại chỗ, khó tin nhìn về phía Tư Thịnh.
Tư Thịnh chậm rãi bước đến bên cạnh hai người, ánh mắt dừng lại trên gương mặt đỏ bừng vì tức giận của Cố Vãn trong giây lát.
Ánh mắt anh ta sâu thẳm khó dò, dường như đang hồi tưởng điều gì đó nhưng từ đầu đến cuối không nói một lời.
"Anh Tiêu, Lâm Sảng, đi thôi..." Tư Thịnh khẽ nói, sau đó quay sang mấy người Trì Nghiên Chu, hơi cúi người: "Anh Nghiên, anh Tự, anh Chước, anh Kỳ... Cảm ơn!"
Cố Kỳ hừ lạnh một tiếng: "Anh nên cảm ơn vì anh đã đầu thai tốt, cảm ơn ông Tư ấy!"
Thời Tự mất kiên nhẫn xua tay, giọng điệu lạnh lùng: "Được rồi, đừng nói nhảm nữa, vốn dĩ cũng chẳng phải quan hệ gì có thể chào hỏi nhau... không cần tạm biệt đâu, biến đi."
Sắc mặt Cận Tiêu hết xanh lại trắng, bàn tay nắm chặt thành quyền khẽ run lên.
Lâm Sảng thấy vậy vội vàng giảng hòa: "Cô Lộc, các vị, cảm ơn mọi người... Vậy chúng tôi đi trước!"
Lộc Nam Ca nhìn bóng lưng ba người quay đi: [Nửa kia định mệnh của anh Kỳ tốt như vậy, thế này... có được coi là lầm đường lạc lối không?]
Lúc này Lộc Bắc Dã đã dùng kim hệ dị năng kéo cánh cổng sắt mở ra.
Đợi ba người Tư Thịnh bước ra ngoài, cậu bé liền ép cánh cửa sắt khép lại, phát ra một tiếng "rắc" giòn tan, rồi lon ton chạy về bên cạnh Lộc Nam Ca.
Mọi người của Diệm Tâm không hề quay đầu lại, cứ thế đi thẳng vào trong...
Mãi cho đến khi cánh cổng lớn màu vàng của Diệm Tâm ầm ầm đóng lại, hoàn toàn ngăn cách hai thế giới, Tư Thịnh mới từ từ thu lại tầm mắt.
Vẻ yếu đuối và áy náy trên mặt anh ta nháy mắt biến mất không còn tăm tích, thay vào đó là một sự bình tĩnh.
Anh ta chỉnh lại mái tóc dựng đứng vì bị sét đánh và quần áo hơi xộc xệch, giọng nói khôi phục lại vẻ trầm ổn thường ngày: "Đi thôi, anh Tiêu, chúng ta về căn cứ."...
Có tinh thần lực của Lộc Nam Ca giám sát chặt chẽ mọi động tĩnh xung quanh, cả nhóm bước đi vội vã, không dừng lại lâu ở khu chợ mà mang theo luồng khí lạnh lẽo chưa tan, đi thẳng về phía bãi đỗ xe.
"Bạn bè cái kiểu gì mà lại gây sự đến mức này?" Tạ Lâm Lâm bĩu môi, giọng điệu đầy chán ghét: "Đúng là rừng lớn thì chim nào cũng có! Chưa thấy ai vừa ăn cướp vừa la làng như vậy!"
Tạ Lâm An: "Vừa nãy cậu không nên cản tớ! Tớ có thể đấm cho cái thằng tên Cận Tiêu đó xoay như con quay!
Sáng nay đúng là không nên cứu bọn họ! Cứ để mặc họ tự sinh tự diệt!"
Hạ Hoài Nhượng: "Đúng vậy! Không biết điều!"
Cố Kỳ: "Lần sau tìm cơ hội, trùm bao tải đánh một trận."
Trì Nghiên Chu: "Ân tình của ông Tư, đã trả hết rồi... một khi đã không ai nợ ai, lần sau gặp lại, nếu họ còn khiêu khích thì cứ ra tay thẳng, cần gì phải trùm bao tải."
Cố Vãn: "Vậy... lần sau em có thể ra tay giết thẳng hắn không? Để báo thù cho bản thân đáng yêu hồi nhỏ!"