Chương 846

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:09:47

Phía sau, Lộc Bắc Dã, Lộc Tây Từ, Trì Nghiên Chu... và tất cả các thành viên lần lượt bám theo. Vừa đặt chân lên nền đất của căn cứ Bàn Thạch, một luồng không khí bẩn thỉu hòa lẫn mùi ẩm mốc, mùi máu tanh thoang thoảng cùng mùi hóa chất hăng nồng nào đó lập tức xộc vào khoang mũi. Khác với sự hoang tàn chết chóc của phế tích bên ngoài tường vây, bên trong lại có những ánh đèn lập lòe rải rác và tiếng máy móc ù ù mơ hồ truyền đến. Lộc Nam Ca giơ tay phải đang nắm chặt lên, cả đội lập tức đứng im tại chỗ, tất cả mọi người liền lợi dụng bóng tối ở góc tường và những vật liệu xây dựng bỏ đi để nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp, nín thở tập trung. Ánh mắt của Lộc Nam Ca, Trì Nghiên Chu và Thời Tự nhanh chóng giao nhau trong bóng tối... quét qua khung cảnh phía trước. Nơi họ đặt chân dường như là một góc bị lãng quên ở rìa căn cứ, một khu vực chứa vật liệu phế thải. Cảnh tượng hỗn loạn đập vào mắt, những tấm bê tông đúc sẵn vỡ nát chồng chất lên nhau ngổn ngang, một vài khung kim loại phế liệu và những linh kiện máy móc không rõ tên vương vãi khắp nơi... Đi tiếp về phía trước, vượt qua khu phế liệu này là một vùng đệm tương đối trống trải, cỏ dại mọc um tùm. Còn ở phía xa hơn, lờ mờ hiện ra hình bóng vài dãy nhà thấp lè tè, xiêu vẹo, trông như một khu ổ chuột dành cho dân tị nạn. Ở đó chỉ có vài ngọn đèn vàng vọt leo lét như đốm lửa nhỏ... Trì Nghiên Chu nói: "Nhìn kiểu dáng và mật độ của dãy nhà thấp kia, có vẻ giống một khu ổ chuột được dựng tạm?... Có lẽ đây chính là khu vực giam giữ nô lệ rồi." Lộc Nam Ca: "Ừm, khu phế liệu mà chúng ta đang đứng có phản ứng năng lượng rất yếu, số người sống sót không nhiều. Hầu hết tập trung ở khu vực bên trái của căn cứ Bàn Thạch, phản ứng năng lượng ở đó tương đối mạnh, hẳn là khu hoạt động của dị năng giả Bàn Thạch." Cô ngừng lại một chút, đôi mày khẽ cau lại gần như không thể nhận ra: "Còn về lối vào phòng thí nghiệm... tạm thời vẫn chưa tìm thấy nhưng tầng hầm... đúng là nằm sâu dưới lòng đất ở khu nhà chính giữa... lối vào chắc chắn được giấu ở gần đó." Trì Nghiên Chu: "Hành động tách ra quá mạo hiểm, chúng ta không đủ người. Hay là đến khu ổ chuột phía trước xem thử trước? Tìm một người để hỏi, xác nhận vị trí cụ thể, lối vào và tình hình bên trong phòng thí nghiệm." Kế hoạch đã định, Lộc Nam Ca lại ra một ký hiệu tay... giữ nguyên đội hình, theo tôi. Cả đội lại lặng lẽ di chuyển. Họ men theo rìa bóng tối của khu phế liệu, lẻn về phía khu ổ chuột. Càng đến gần khu ổ chuột, mùi lạ trong không khí càng trở nên nồng nặc và phức tạp hơn... Mùi chua loét của mồ hôi tích tụ lâu ngày, mùi hôi thối của chất thải không được xử lý, mùi ẩm mốc của thức ăn ôi thiu... tất cả hòa quyện vào nhau. Thoang thoảng trong gió có vài tiếng nức nở, mong manh như sợi tơ... Hàng rào phòng thủ bên ngoài khu ổ chuột trông vô cùng sơ sài, chỉ được quây lại một cách qua loa bằng lưới thép gai đã hoen gỉ, độ cao cũng chỉ đủ để ngăn người bình thường tùy tiện ra vào. Ở lối vào có một cái bốt gác xiêu vẹo được chắp vá từ ván gỗ và tôn, bên trong hắt ra chút ánh đèn vàng vọt lay lắt, tựa như có thể tắt ngấm bất cứ lúc nào. Một tên lính gác đang dựa vào ghế, đầu gật gù như gà mổ thóc, khẩu súng trường trong lòng chực rơi xuống theo từng cử động của gã, dường như giây tiếp theo sẽ rơi xuống đất... Hạ Chước hạ thấp giọng, trong mắt lóe lên tia nhìn hăm hở: "Để tôi!" Anh ta khẽ động chân, một luồng năng lượng hệ Thổ rất nhỏ truyền ra, một đống gạch vụn bên cạnh bốt gác lặng lẽ trượt xuống, phát ra một tiếng "loảng xoảng".