Sáng sớm hôm sau, toàn bộ hướng gió của căn cứ đã hoàn toàn lệch lạc...
"Nghe nói chưa? Mấy tiểu tổ tông của mấy vị sát tinh mới về đó vì muốn kiếm thuốc cho căn cứ chúng ta, đã dọn sạch cả căn cứ nhà họ Mục!"
"Không phải là mấy cô gái và đứa trẻ đeo khẩu trang, bán thuốc giá rẻ cho chúng ta ở khu sinh hoạt trước đây chứ?"
"Chính là họ! Nghe nói vừa cắn hạt dưa vừa diệt gọn cả đám bên kia!"
Hạ Chước nghe Trì Tứ và Trì Thất báo cáo, biểu cảm dần dần sụp đổ: "Không phải... tôi thật sự không nói như vậy mà!"
Lộc Tây Từ nhướng mày nhìn Hạ Chước, giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc: "Quy luật lan truyền của bát quái còn nghiên cứu chuyên sâu? Bảo đảm vừa chân thực vừa chấn động, mà lại không để lại dấu vết?"
Thời Tự: "... Còn nói người khác tung tin đồn không yên tâm, tôi thấy người khác tung tin với tự mình tung tin cũng không có gì khác biệt?"
Cố Kỳ: "Bộ dạng chắc nịch hôm qua, ánh mắt còn kiên định hơn cả tuyên thệ, xem ra thiên phú của cậu cũng không ra gì nhỉ?"
Cố Vãn: "Đúng là cái miệng nhiều chuyện..."
Hạ Chước xịu mặt phàn nàn: "Em gái yêu quý, chị Vân Thanh... mọi người xem họ kìa..."
Lộc Nam Ca chớp chớp mắt: "Em cũng muốn xem, vừa cắn hạt dưa, vừa diệt gọn cả đám là xuất kỳ bất ý, công kỳ bất bị* thế nào..."
(*Đánh vào lúc không ngờ, tấn công vào lúc không phòng bị. )
Vân Thanh: "Tiểu Hạ hay là cậu biểu diễn tại chỗ một màn đi?"
Hạ Chước: "... nhìn xem, nhìn xem... cả nhà già trẻ... đối với tiểu đáng thương này đúng là một người gặp nạn, tám phương gây khó dễ mà..."
Trì Nghiên Chu nhận lấy bản đồ trong tay Trì Nhất trải ra trên bàn.
"Vòng tròn bút xanh là các căn cứ ở Kinh thị..." Ngón tay thon dài của anh lướt qua bản đồ: "Màu xanh lá là khu vực tương đối an toàn mà các căn cứ thường xuyên càn quét, khả năng cao đã bị vơ vét sạch sẽ."
Đầu ngón tay dừng lại trên khu vực màu đỏ: "Khu vực màu đỏ địa hình phức tạp, kiến trúc dày đặc, địa thế cao, zombie nhiều, nguy hiểm... nhưng có thể vẫn còn không ít vật tư..."
Lộc Nam Ca cúi người nhìn bản đồ, ngón tay chỉ vào một khu công nghiệp logistics: "Hôm nay đến đây thử vận may nhé?"
"Nghe theo Nam Nam..."
"Em gái yêu quý đi đâu tôi đi đó..."
Trì Nghiên Chu: "Hôm qua đã chọn mười người, đều là dị năng giả cấp ba cấp bốn. Căn cứ còn có một dị năng giả hệ Không gian cấp hai..."
Cố Vãn mắt sáng lên: "Hệ Không gian?"
Trì Nghiên Chu liếc nhìn xung quanh, khẽ "ừm" một tiếng...
Cố Kỳ: "... Tên là Ngu Vi, hai mươi bảy tuổi, không gian khoảng một trăm mét vuông nhưng là một kẻ chiến đấu yếu ớt. Anh Nghiên nói lần này tạm thời không mang cô ấy đi cùng... Chúng ta luôn là người nhà phối hợp với nhau, lần này thêm mười người mới, cần phải rèn luyện trước. Tình hình khu vực màu đỏ này không rõ ràng, rủi ro cao, mang theo một người không chiến đấu cần được bảo vệ trọng điểm có thể làm chậm trễ toàn đội."
Mọi người gật đầu...
Ánh nắng ban mai chiếu vào sân...
Khi nhóm người Lộc Nam Ca từ phòng ăn bước ra, ông nội Trì và Trì Thanh Việt đang tập thể dục trong sân đồng thời quay đầu lại.
"Các cháu ngoan, chuẩn bị xuất phát rồi à?" Ông nội Trì thẳng lưng, ánh mắt hiền từ dừng lại trên người Lộc Bắc Dã.
Lộc Bắc Dã ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, ông ạ."
Ông nội Trì lại gần mấy bước: "A Dã à, cháu còn nhỏ, hay là ở lại căn cứ với lão già này nhé?"
Lộc Bắc Dã: "Ông ơi, là cháu tự muốn đi. Ông không cần lo lắng, cháu rất lợi hại."
Ông nội Trì: "Vậy A Dã phải hứa với ông, gặp nguy hiểm không được cậy mạnh, đánh không lại thì để các anh lên... biết chưa?"