Chương 751

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:04:48

"Tạ Lâm An, đừng ép chị tát em!" Tạ Lâm Lâm nghiêm giọng quát. "Đây không phải lúc em gây rối, nhiệm vụ của chúng ta là đưa mọi người an toàn trở về căn cứ, đây là mệnh lệnh! Chúng ta rời đi, Cố Kỳ và mọi người mới có thể không phải lo lắng!" Tạ Lâm An chỉ vào những bóng người đang chuẩn bị chiến đấu phía trước: "Tạ Lâm Lâm, em không gây rối! Hầu hết họ đều nhỏ tuổi hơn em, em không cần họ lần này đến lần khác che chắn cho em! Chị thấy không? Kia còn có một đứa trẻ!" Lời nói này của cậu ấy đã gây được sự đồng cảm của các thành viên khác, các dị năng giả Diệm Tâm lần lượt lên tiếng. "Đúng vậy, phó đội trưởng. Chúng tôi không đi!" "Chúng tôi ở lại giúp, chúng tôi đông người thế này, trói một con cấp năm chắc được!" "Tôi không sợ chết, tôi muốn ở lại giúp!" "Tôi cũng muốn ở lại!" Hạ Hoài Cảnh: "Tất cả đứng lại cho tôi! Được, mọi người cùng đi giúp, rồi chết thì chết, bị thương thì bị thương... Vốn dĩ đội trưởng Trì và mọi người có thể thắng nhưng vì phải phân tâm bảo vệ chúng ta mà thất thế, đó là điều các người muốn thấy sao?" Tạ Lâm Lâm: "Chúng ta không muốn ở lại sao? Nhưng đội trưởng Trì đã nói chúng ta rút lui, chắc chắn có lý do! Chúng ta phải tin tưởng đội trưởng của mình. Từ trước đến nay, họ đã mắc sai lầm bao giờ chưa?" Dưới sự phối hợp của Tạ Lâm Lâm và Hạ Hoài Cảnh, Tạ Lâm An bị nửa đẩy nửa kéo lên xe. Tạ Lâm Lâm và mấy người khác đứng trên thùng xe, trịnh trọng nói với Tang Triệt, Tang Yên và Vân Thanh: "Cẩn thận! Đợi các người trở về!" Hạ Hoài Cảnh bổ sung: "Ở đây cách căn cứ không xa, chúng tôi sẽ dẫn các dị năng giả cấp bốn, cấp năm khác quay lại hỗ trợ sớm nhất có thể!" Hai chiếc xe bán tải nhanh chóng lùi lại, quay đầu. Không khí trong xe nặng nề đến mức gần như đông cứng, các dị năng giả của đội Diệm Tâm lặng lẽ nhìn bóng lưng của nhóm Lộc Nam Ca dần nhỏ lại... Bụi đất từ từ lắng xuống, phản chiếu chút ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn, phủ lên người nhóm Lộc Nam Ca một vầng hào quang vàng óng. "Toàn bộ là zombie cấp năm, thiếu gia A Dã và mọi người..." "Im miệng! Họ chắc chắn sẽ không sao! Họ là những dị năng giả mạnh nhất mà tôi từng thấy!" "Đúng vậy! Họ chắc chắn sẽ thắng!"... Trong làn bụi bay, mười con zombie khổng lồ màu xanh mực bước những bước nặng nề tiến lại gần, chất lỏng sền sệt không ngừng nhỏ xuống từ người chúng, ăn mòn mặt đất phát ra tiếng xèo xèo và khói trắng. Lộc Nam Ca: "Anh Kỳ, thứ màu xanh trên người chúng có tác dụng ăn mòn, anh tắm cho chúng đi!" Cố Kỳ đẩy hai tay ra, cột nước áp suất cao gào thét như một con rồng bạc, lần lượt xối lên từng con... Trì Nghiên Chu liên tiếp phóng những tia sét lên những con zombie bị nước bao phủ, tia điện nhảy múa trong dòng nước... Lộc Tây Từ và Cố Vãn đứng lệch góc, ngọn lửa nóng rực vòng qua cột nước, lao thẳng vào mặt zombie. Lưỡi lửa liếm lên làn da ẩm ướt, phát ra tiếng "xèo xèo" của hơi nước bốc lên... Hạ Chước và Quý Hiến đồng thời dậm chân, những gai đất sắc nhọn phá đất chui lên, cản bước tiến của zombie. Nhưng dị năng của zombie cấp năm không giống như zombie cấp thấp, chúng không chỉ chống đỡ các đòn tấn công mà còn có thể nhanh chóng dùng dị năng phản công... Khóe mắt Lộc Nam Ca liếc thấy chiếc xe bán tải chưa khởi động: "Tất cả tránh ra!" Cô lật hai tay úp xuống, chỉ thấy giữa không trung đột nhiên xuất hiện một đống ô tô phế liệu và bê tông cốt thép, rơi xuống như mưa thiên thạch, đè nặng lên đám zombie. "Em, anh trai em, A Dã, anh Nghiên, Thời Tự, Cương Tử, Chi Chi, anh Kỳ và anh Chước mỗi người cản một con!" Cô nhanh chóng phân công trong làn bụi mịt mù.