Ngay sau đó, hai sợi dây leo trong đó của Chi Chi tốc độ bất ngờ phình to, mạnh mẽ húc về phía trên kính!
Ầm ầm!
Trần nhà phòng thí nghiệm, chính là nơi trước đó Lộc Bắc Dã dùng dị năng hệ kim làm ký hiệu, trực tiếp bị dây leo ngạnh kháng hất tung!
Bê tông và cốt thép vỡ vụn rào rào rơi xuống, lộ ra bầu trời!
Tiếng nổ lớn và động tĩnh bất ngờ ập tới này, trong nháy mắt thu hút ánh mắt liếc qua của tất cả mọi người đang chiến đấu trên mặt đất!
Lộc Nam Ca sau một lần đối oanh kịch liệt với zombie hệ lôi cấp bảy, rút lui về sau, ánh mắt quét qua lỗ hổng, trong lòng vững tin: [Chi Chi tỉnh rồi! Hơn nữa... mạnh lên rồi!]
Các dị năng giả Diễm Tâm nhìn thấy dây leo màu xanh lục cuồng bạo kia, trước là giật mình, lập tức mừng rỡ như điên: [Là cây thực vật biến dị kia của cô Lộc! Nó tỉnh rồi! Viện binh mạnh mẽ của chúng ta đến rồi!]
Mấy người Hạ Chước, Cố Vãn đang khổ chiến tinh thần càng thêm phấn chấn, suýt chút nữa hoan hô thành tiếng: [Ha ha ha! Chi Chi của chúng ta tỉnh rồi! A Dã đến rồi, tiếp theo là sân nhà của chúng ta!]
Bên dưới lỗ hổng, động tác của Chi Chi cực nhanh...
Nó đặt Văn Thanh và Ngu Vi lên lưng Cương Tử.
Còn Lộc Bắc Dã, Tang Triệt, Tang Yên thì được nó đặt trên mặt đất.
Ngay sau đó, vô số dây leo của Chi Chi lan tràn về phía Lộc Nam Ca!
Nơi nó đi qua, một số zombie cấp thấp trực tiếp bị dây leo quất bay hoặc nghiền nát...
"Chít chít chít chít chít chít chít..." Một tràng tiếng kêu dồn dập mà mang theo ý vị thân thiết vang lên bên tai Lộc Nam Ca.
[Chủ nhân! Em tỉnh rồi! Nhanh! Cất kỹ lương thực của em! Đợi em giết chết đám đồ xấu xí này, rồi từ từ ăn!]
Lộc Nam Ca đang dây dưa với zombie hệ lôi cấp bảy, chỉ thấy sau lưng đột nhiên vươn ra vài sợi dây leo, đầu nhọn mỗi sợi dây leo đều cuốn lấy một viên tinh hạch.
Khóe miệng Lộc Nam Ca cong lên một cái, ý niệm vừa động, liền thu toàn bộ tinh hạch của Chi Chi vào không gian của mình.
Cùng với việc Lộc Bắc Dã, Tang Triệt, Tang Yên, nhất là Chi Chi có thực lực tăng vọt gia nhập chiến trường, cán cân thắng lợi, bắt đầu nghiêng về phía Lộc Nam Ca một cách hoàn hảo!
Khu trung tâm căn cứ Bàn Thạch đã hoàn toàn rơi vào hỗn loạn và cuồng nộ.
Các tòa nhà dưới sự xung kích của dị năng không ngừng sụp đổ, dấy lên khói bụi đầy trời.
Ánh sáng của đủ loại dị năng như pháo hoa nổ tung khắp bốn phương tám hướng, mặt đất liên tục rung chuyển...
Trong sự hỗn loạn này, ánh mắt Lộc Bắc Dã xuyên qua tầng tầng lớp lớp khói bụi và dòng năng lượng hỗn loạn, trong nháy mắt khóa chặt phương hướng nơi chị gái mình đang ở... khu vực năng lượng chiến trường cuồng bạo nhất, lôi quang mãnh liệt nhất!
Không chút do dự, cậu nhóc mím chặt môi, nhấc đôi chân ngắn lên, lao mạnh về hướng đó.
Động tác của cậu linh hoạt, khi thì hạ người chui qua xà nhà sụp đổ, khi thì nhanh nhẹn nhảy qua những rãnh nứt trên mặt đất, né tránh hoàn hảo những nguy hiểm rình rập khắp nơi, kiên định tiến gần về phía mục tiêu.
"A Dã! Nguy hiểm! Đừng chạy lung tung!"
Tang Triệt vừa giải quyết xong một con zombie cấp thấp lao tới, quay đầu lại liền thấy Lộc Bắc Dã lao vào trung tâm vòng chiến, mặc dù biết cấp bậc dị năng của Lộc Bắc Dã cao nhưng vẫn không yên lòng, lo lắng muốn đuổi theo.
Tang Yên cũng sốt ruột không thôi, vừa dùng kim đao ép lui kẻ địch đến gần, vừa hét lên: "Tiểu Dã! Đợi bọn chị với!"
Lộc Bắc Dã nghe thấy tiếng gọi của họ nhưng cậu không quay đầu lại... chỉ dùng giọng nói còn mang nét non nớt nhưng lại bình tĩnh lạ thường đáp lại.