Chương 1055: Ngoại truyện: Văn Thanh

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:20:13

Cô chưa mở cửa hoàn toàn ngay nhưng giọng điệu đã dịu đi vài phần: "Anh là Trì Hoành?" Trì Hoành gật đầu: "Vâng, thưa cô Văn. Cậu chủ đã dặn dò rất kỹ. Bây giờ chúng ta có thể xuất phát ra sân bay chưa ạ? Chuyến bay của nhóm cậu chủ đã cất cánh, nếu bây giờ cô đi ngay thì thời gian hạ cánh sẽ khớp với họ." "Được." Văn Thanh nghiêng người mở rộng cửa, ánh mắt lạnh lùng quét qua Lý Thủ Nghĩa đang co rúm: "Nhưng tôi còn một việc phải xử lý. Tôi muốn ly hôn với gã này và gã phải ra đi tay trắng." Ánh mắt Trì Hoành cũng lạnh nhạt lướt qua Lý Thủ Nghĩa: "Cậu chủ đã dự liệu trước vấn đề này. Cô yên tâm, gã là bên có lỗi dẫn đến đổ vỡ hôn nhân, chứng cứ chúng tôi đều nắm đủ. Thỏa thuận ly hôn, phân chia tài sản, quyền nuôi con... bên tôi sẽ có đội ngũ luật sư chuyên nghiệp xử lý trọn gói theo ý nguyện của cô. Cô chỉ cần mang theo bé và vật dụng cần thiết rời đi cùng chúng tôi là được." Văn Thanh gật đầu dứt khoát: "Đợi chút, tôi vào dọn hành lý." Lý Thủ Nghĩa thấy cửa mở toang, lại thấy vợ mình định bỏ đi theo đám người lạ, bản tính gia trưởng nổi lên, gã định tiến tới ngăn cản: "Vợ, chuyện này... bọn họ là ai?" Trì Hoành chỉ nhẹ nhàng nâng tay lên. Hai vệ sĩ phía sau lập tức bước tới, chắn sừng sững trước mặt Lý Thủ Nghĩa. Một người trong số đó lật cổ tay, con dao găm xoay một vòng điệu nghệ trên đầu ngón tay, toát lên sự uy hiếp trần trụi. Mọi lời nói của Lý Thủ Nghĩa nghẹn ứ trong họng, mặt gã từ trắng bệch chuyển sang xanh lét. Gã sợ đến mức ngậm chặt miệng, giơ hai tay lên trời đầu hàng: "Tôi... tôi câm miệng! Tôi câm ngay đây!" Văn Thanh nhanh chóng quay vào phòng ngủ, ôm lấy con gái nhỏ vào lòng an ủi, sau đó gom vội quần áo, giấy tờ quan trọng của hai mẹ con nhét vào chiếc vali nhỏ. Cô dắt bàn tay nhỏ xíu của Tiểu Anh Đào bước ra, không thèm liếc nhìn Lý Thủ Nghĩa lấy một cái, nói gọn với Trì Hoành: "Đi được rồi." Lý Thủ Nghĩa trơ mắt nhìn Văn Thanh dắt con rời đi cùng đám người khí thế bức người, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Đợi đến khi bóng dáng họ khuất sau cầu thang, chỉ còn lại hai vệ sĩ đứng canh ở cửa, gã mới dám co rúm người, lí nhí hỏi: "Cô... cô ấy đi rồi, tôi có thể đi chưa?" Một vệ sĩ lạnh lùng liếc gã: "Không được!" Lý Thủ Nghĩa giận mà không dám nói, muốn chạy cũng không dám chạy, chỉ đành chán nản ngồi phịch xuống sàn nhà, ôm đầu tuyệt vọng. Dưới lầu, một đoàn xe sang trọng đã đợi sẵn. Văn Thanh bế Tiểu Anh Đào lên ngồi ghế sau, Trì Hoành ngồi vào ghế phụ phía trước. Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại sau lưng khu tập thể chứa đựng vô vàn ký ức đau khổ và tủi nhục. Trì Hoành quay đầu lại: "Cô Văn hãy yên tâm. Chúng tôi đã để người lại trông chừng Lý Thủ Nghĩa, gã không chạy thoát được đâu. Ngoài ra, phía cảnh sát sẽ sớm nhận được đơn tố cáo kèm bằng chứng về việc gã tụ tập đánh bạc, tổ chức sòng bạc trái phép và mua dâm. Những tội danh này đủ để gã bóc lịch vài năm rồi." Văn Thanh nhẹ nhàng bịt tai con gái để bé không nghe thấy những chuyện dơ bẩn, cô ngước mắt lên: "Thủ tục ly hôn của tôi và gã..." "Việc này cô không cần bận tâm." Trì Hoành tiếp lời ngay: "Tôi đã liên hệ với đội ngũ luật sư và bên Cục Dân chính. Họ sẽ hoàn tất thủ tục ly hôn với tốc độ nhanh nhất, đồng thời tách hộ khẩu của cô và bé ra riêng. Trong vòng hai ngày tới, tất cả giấy tờ sẽ được gửi tận tay cô." Văn Thanh gật đầu, không nói thêm gì nữa. Cô ôm Tiểu Anh Đào chặt hơn, nhìn cảnh vật đường phố đang lùi nhanh về phía sau qua cửa sổ. Ánh nắng chói chang rải xuống khắp nơi, thành phố vẫn ồn ào náo nhiệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cảm giác như thể những ký ức máu tanh, tuyệt vọng của kiếp trước thật sự chỉ là một cơn ác mộng quá dài. Nhưng cô biết, không phải! Gia đình cô, đồng đội cô đang đợi ở phía trước. Lần này, cô sẽ không để bất cứ ai chà đạp mình nữa. Cô sẽ đưa con gái đi cùng mọi người, cùng nhau sống một cuộc đời thật tốt đẹp.