Ngay khoảnh khắc cửa mở ra: "Tách!"
Cả sân vườn nhà họ Lộc, trong nháy mắt được ánh đèn rực rỡ thắp sáng...
Không phải đèn chiếu sáng thông thường, mà là vô số đèn ngôi sao và đèn hắt sàn màu vàng ấm, trang hoàng sân vườn tựa như dải ngân hà.
Nơi tầm mắt chạm đến, từng bó hồng lớn đang nở rộ, trong không khí lan tỏa hương hoa thanh nhã...
Mà ở trung tâm khung cảnh lãng mạn đan xen giữa ánh đèn và hoa hồng ấy, có một người đang đứng.
Trì Nghiên Chu đã thay một bộ vest khác với ban ngày, dáng người cao ráo thẳng tắp.
Ánh sáng ấm áp rơi trên vai anh, khiến những đường nét góc cạnh trên gương mặt trở nên dịu dàng lạ thường.
Ánh mắt anh xuyên qua ánh đèn lung linh và hương thơm ngào ngạt, rơi trên người Lộc Nam Ca vừa mới xuống xe.
Tiếng đàn piano nhẹ nhàng êm dịu không biết vang lên từ đâu, quanh quẩn trong màn đêm...
Tang Niên Niên và Lộc Tây Từ mỗi người một bên, giữ chặt Lộc Tân, kéo ông lùi lại vài bước, nhường lại vị trí trung tâm hoàn toàn cho hai người đang nhìn nhau kia.
Trì Nghiên Chu sải bước, từng bước từng bước đi về phía Lộc Nam Ca.
Giày da giẫm lên bãi cỏ, phát ra tiếng sột soạt khe khẽ, tựa như nhịp trống của con tim...
Anh đứng lại cách cô một bước chân, nhìn sâu vào đôi mắt đang mở to vì kinh ngạc, in đầy ánh sao và bóng hoa của cô.
Sau đó anh quỳ một gối xuống đất.
Một chiếc nhẫn kim cương được anh nâng trong lòng bàn tay, đưa đến trước mặt cô.
"Nam Nam... Trước khi gặp em, anh cứ nghĩ tình yêu là non sông rộng lớn, là ngân hà rực rỡ.
Gặp em rồi, anh mới biết, hóa ra điều quan trọng không phải là phong cảnh, không phải là ngân hà...
Mà là từng khoảnh khắc có em ở bên cạnh anh.
Núi cao biển rộng phải cùng em ngắm nhìn, mới gọi là tráng lệ. Ngân hà phải cùng em thưởng thức, mới gọi là lãng mạn...
Trong cuộc đời, có những người xuất hiện, giống như một món quà không hẹn mà gặp nhưng lại là định mệnh an bài. Đối với anh mà nói, em chính là sự tồn tại như thế."
Trong đôi mắt Trì Nghiên Chu lúc này đong đầy tình yêu và sự mong chờ nóng bỏng không chút che giấu.
"Anh yêu em, Lộc Nam Ca. Em có đồng ý... gả cho anh không?"
Khoảnh khắc dứt lời, trên bầu trời sân vườn bỗng nhiên lả tả trút xuống vô số cánh hoa hồng thơm ngát.
Màu đỏ, màu hồng, màu champagne...
Những cánh hoa tựa như ráng chiều bị gió đêm vò nát, lại giống như những chú bướm dập dìu, nhẹ nhàng xoay tròn rơi xuống.
Chúng rơi trên vai anh, trên ngọn tóc cô và trên người tất cả những ai đang nín thở dõi theo xung quanh.
Lộc Nam Ca nhìn người đàn ông đang quỳ giữa cơn mưa hoa, nhìn đôi mắt chứa đầy ánh sao và hình bóng mình của anh, không chút do dự, đưa tay mình ra.
"Trì Nghiên Chu..."
Nụ cười của cô đẹp đến nao lòng: "Em đồng ý... Em đồng ý gả cho anh."
"Oa!"
Theo lời nói của cô, đám người Cố Vãn, Văn Thanh, Lạc Tinh Dữu, Hạ Chước, Cố Kỳ, Thời Tự, Quý Hiến, Trì Nhất vốn đã nấp xung quanh để rải hoa lập tức hò reo lao ra, ruy băng và càng nhiều cánh hoa hơn nữa được tung lên không trung.
Trì Nghiên Chu đứng dậy, đeo nhẫn vào ngón áp út của Lộc Nam Ca.
"Hôn một cái! Hôn một cái!!"
Tiếng trêu chọc vang lên liên tiếp, mang theo lời chúc phúc chân thành và sự phấn khích.
Trong sự ồn ào náo nhiệt, Lộc Tân người vẫn luôn bị Tang Niên Niên bịt chặt miệng cuối cùng cũng được "thả" ra.
Lộc Tân nghĩ cũng không nghĩ, lấy hết sức bình sinh gào lên một câu: "Bố không đồng..."
Tang Niên Niên lập tức bịt miệng ông lại: "Đồng ý! Đồng ý! Bố con giơ hai tay đồng ý."
Bà hung hăng nhéo cánh tay Lộc Tân, hạ thấp giọng: "Lộc Tân! Anh câm miệng cho em! Nếu không bắt đầu từ tối nay, anh ngủ thư phòng một mình đi!"
Lộc Tân bị nhéo đến run bắn nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của vợ, khí thế lập tức yếu đi quá nửa, vừa tủi thân vừa sốt ruột lí nhí biện giải.
"Bà xã... Anh mới vừa đồng ý cho bọn nó qua lại thôi mà! Anh đâu có muốn gả con gái đi đâu! Chuyện này, chuyện này cũng nhanh quá rồi..."
Tang Niên Niên nhìn dáng vẻ vừa bướng bỉnh vừa đáng thương này của chồng, vừa bực vừa buồn cười.
"Anh nhìn bầu không khí này xem! Nhìn vẻ mặt của con gái xem! Cục diện hôm nay, anh đồng ý cũng phải đồng ý, không đồng ý cũng phải đồng ý cho em!"
Lộc Tân há miệng, nhìn con gái và "thằng sói con" đang ôm chặt nhau giữa cơn mưa hoa cách đó không xa, nhìn nụ cười trên gương mặt con gái.
Tất cả sự không cam lòng và giãy giụa của ông, cuối cùng đều hóa thành một tiếng thở dài trong cổ họng.
Ông quay mặt đi, giơ tay, dùng sức quệt khóe mắt có chút cay cay.
Sau đó ông xoay người, đưa lưng về phía đôi uyên ương đang ôm nhau kia, vai hơi run run, coi như là... ngầm đồng ý vậy.
Tang Niên Niên nhìn bóng lưng gượng gạo của chồng, trong mắt ánh lên ý cười dịu dàng: "Khóc cái gì? Mới cầu hôn thôi, sau này kết hôn thì anh tính sao?"
Còn ở giữa sân vườn, trong những cánh hoa bay đầy trời và tiếng hò reo thiện ý của người thân bạn bè, Trì Nghiên Chu hơi cúi đầu, cọ cọ vào chóp mũi Lộc Nam Ca.
Anh nhìn đôi mắt đẫm ý cười gần ngay trước mặt của cô, khẽ hỏi, âm thanh chỉ có hai người nghe thấy.
"Trói được em rồi, Lộc tiểu thư. Sau này anh chính là người của em."
Lộc Nam Ca: "Vậy thì... Trì tiên sinh, sau này xin hãy chỉ giáo nhiều hơn."
Gió đêm dịu dàng lướt qua, cuốn theo những cánh hoa trên mặt đất và giữa không trung, hương hoa hồng nồng nàn bao bọc lấy hai người thật chặt.
Quản gia lão Lê vẫn luôn canh giữ ở cửa sau, thấp giọng xác nhận qua bộ đàm: "Tiểu thư Vãn Vãn, tiểu thư Tinh Dữu, bây giờ bắn pháo hoa chưa?"
Đầu bên kia bộ đàm lập tức truyền đến hai giọng nữ lanh lảnh và phấn khích, đồng thanh hô lên, mang theo vẻ không thể chờ đợi thêm được nữa.
"Bắn! Bây giờ! Ngay lập tức! Ngay và luôn!"
Giây tiếp theo...
"Vút... Bùm!"
"Vút vút... Bùm bùm!"
Pháo hoa rực rỡ liên tiếp nổ tung trên bầu trời đêm phía trên dinh thự nhà họ Lộc, không phải một hai quả, mà là từng chùm từng mảng.
Thác nước màu vàng kim, sao băng màu bạc, hình trái tim màu hồng... Những tia sáng ngũ sắc rực rỡ trong nháy mắt chiếu sáng cả một nửa chân trời.
Viên minh châu trên tay nhà họ Lộc, dưới sự chứng kiến của người thân bạn bè chí cốt, trong sự lãng mạn nhân đôi của mưa hoa hồng và pháo hoa rợp trời, đã tìm thấy "chàng kỵ sĩ" của đời mình.
Một dây leo, lặng lẽ men theo cánh tay đang buông thõng của Lộc Nam Ca uốn lượn bò lên.
Một ý niệm nhỏ bé nhưng rõ ràng, mang theo cảm xúc hân hoan khích lệ, truyền thẳng vào trong đầu Lộc Nam Ca.
[Chủ nhân! Chúc mừng chúc mừng! Phải mãi mãi hạnh phúc nha!]
Gần như cùng lúc đó, một giọng nói khác cũng vang lên trong ý thức của cô.
Hữu Hữu: [Nam Nam, Chi Chi tỉnh rồi! Chúc mừng cô. Chính duyên đã định, giai ngẫu thiên thành. ]
Tiếng đập cánh phạch phạch truyền đến từ trên đỉnh đầu.
Mọi người ngẩng đầu lên, chỉ thấy con vẹt Cương Tử có bộ lông sặc sỡ bắt mắt kia không biết đã bay đến dưới làn pháo hoa từ lúc nào, đang lượn vòng.
"Người đẹp! Sớm sinh quý tử! Bách niên giai lão!"