Lộc Nam Ca kiên nhẫn đợi anh ta gầm gừ xong mới từ tốn đáp: "Thế mà đã nổi nóng rồi sao? Thế giới của ngươi? Quy tắc do ngươi định đoạt?"
Cô nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên sự mỉa mai không che giấu: "Ngươi có bệnh thì đi chữa, đừng tìm ta. Ta không phải bác sĩ thú y, không chữa được bệnh dại."
Phía dưới mặt đất, có người không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Phụt..."
Hạ Chước vỗ trán: "Cái miệng của muội độc địa như thế từ bao giờ vậy?"
Mọi người đồng thanh: "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng!"
Hạ Chước giơ hai tay đầu hàng: "Oan quá, miệng độc là lão Cố, không phải tôi!"
Cố Kỳ quát khẽ: "Cậu đừng có nhân cơ hội mà lười biếng! Mau chóng dọn dẹp mấy con zombie này đi. Đợi Nam Nam ra tay, chúng ta sẽ hỗ trợ đánh lén! Con bé Điềm Điềm này trông không ổn chút nào đâu!"...
Trên không trung, những lời tiếp theo của Lộc Nam Ca khiến nụ cười của mọi người đều đông cứng lại, thay vào đó là một cảm giác nóng rực dâng lên từ đáy lòng. Đó không đơn thuần là nhiệt huyết, mà là thứ cảm xúc còn rực cháy hơn cả máu nóng. Đó là "hỏa chủng" - ngọn lửa hy vọng không chịu lụi tàn dù bị zombie truy đuổi, bị đồng loại phản bội, hay bị tuyệt vọng giày vò suốt những năm tháng mạt thế.
Gió gào thét quanh người Lộc Nam Ca, tà áo cô thốc lên phần phật trong cơn lốc. Cô đứng đó, sống lưng thẳng tắp, đôi mắt sáng ngời như sao trời.
"Nhưng nếu đây thật sự là thế giới của ngươi, với những quy tắc và chương trình chó má do ngươi thiết lập... vậy thì điều đó chỉ chứng tỏ một điều: Quy tắc này bất công! Số phận này bất nhân!"
Cơn lốc nổi lên dữ dội, cuốn bay những lọn tóc mái trước trán cô. Lộc Nam Ca đưa tay ra, lòng bàn tay hướng lên cao như muốn nâng cả bầu trời: "Nếu đã vậy, ta sẽ phá vỡ quy tắc này! Ta sẽ viết lại số phận này!"
Gió hội tụ điên cuồng trong lòng bàn tay cô, tạo thành một vòng xoáy nén chặt. Vòng xoáy quay mỗi lúc một nhanh, tiếng vo ve rít lên chói tai tựa như hàng triệu con chim ruồi đang cùng lúc đập cánh. Không khí xung quanh bị hút vào, tạo thành những luồng áp suất cực lớn.
Tóc Lộc Nam Ca tung bay, trong đáy mắt cô phản chiếu ánh sáng xanh biếc của cơn bão tố đang hình thành. Ánh mắt cô lướt qua những đồng đội phía dưới: Lộc Bắc Dã, Lộc Tây Từ, Trì Nghiên Chu, Hạ Chước, Cố Vãn, Thời Tự, Lạc Tinh Dữu, Văn Thanh, Trì Nhất, Cố Kỳ... còn có Quý Hiến, Tang Niên Niên, những người đang leo lên bậc thang sơ tán và cả những dị năng giả đã kề vai sát cánh chiến đấu đến tận giây phút này.
Ánh mắt Lộc Nam Ca cuối cùng cũng thu lại, cô hét lớn: "Tương lai của chúng ta, do chính chúng ta tự viết nên!!!"
Ngay khi chữ cuối cùng rơi xuống, khối cầu gió nén trong lòng bàn tay cô ầm ầm lao thẳng về phía gã đàn ông!
"Nói khoác không biết ngượng!" Tiếng gầm của gã đàn ông vang vọng: "Số 1, phế nó cho ta!!!"
Lời còn chưa dứt, Số 1 đang đứng bên cạnh anh ta đã biến mất. Không, đó không phải là di chuyển, mà là sự biến mất và tái hiện tức thời.
Một giây trước, cô bé còn đứng bên cạnh gã chủ nhân với đôi mắt tím lạnh lùng. Giây tiếp theo, không một dấu hiệu hay quỹ đạo, cô bé đã xuất hiện chắn ngay trước lưỡi phong đao khổng lồ mà Lộc Nam Ca vừa tung ra. Thân hình nhỏ bé của đứa trẻ mười ba, mười bốn tuổi đứng trước lưỡi dao gió trông mong manh như một chiếc lá khô trước cơn bão.
Nhưng cô bé chỉ bình tĩnh giơ tay phải lên, năm ngón tay co lại thành trảo.
Xoẹt!!!
Âm thanh chói tai vang lên, như thể vô số lưỡi dao thủy tinh đang điên cuồng cào xé trên mặt tấm thép. Lưỡi phong đao đầu tiên khi chỉ còn cách lòng bàn tay trắng bệch của cô bé nửa mét đã đâm sầm vào một bức tường vô hình. Những răng cưa bằng gió xoay tròn điên cuồng cắt vào mặt khiên, bắn ra hàng vạn tia sáng màu xanh như pháo hoa rồi vỡ vụn, tan biến vào hư không.