Chương 1076: Ngoại truyện - Lộc Tây Từ và bố mẹ

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:21:14

Sau khi đoàn người Trì Nghiên Chu rời khỏi Nam thành, biệt thự nhà họ Lộc bỗng nhiên yên tĩnh đến mức khiến người ta không quen. Bảy giờ sáng, ánh nắng như tấm màn mỏng dát vàng, trải nghiêng qua toàn bộ cửa sổ sát đất vào trong, cắt ra những dải sáng tối đan xen trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Trong không khí có những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng chim hót loáng thoáng từ xa. Tang Niên Niên: "Ông xã, thói quen thật là đáng sợ, mới có mấy ngày thôi mà... đám trẻ kia vừa đi, sao em lại cảm thấy trong nhà trống huếch trống hoác thế này?" Lộc Tân nghe vậy bèn bước lên một bước, cánh tay tự nhiên vòng qua ôm lấy bà từ phía sau. "Ba đứa nhỏ còn chưa dậy đâu, đợi chúng nó dậy là lại náo nhiệt ngay ấy mà! Nếu em thích không khí đông vui nhiều trẻ con, đợi chúng ta chuyển đến Kinh thị, em nhớ chúng nó thì cứ gọi điện gọi chúng nó về ăn cơm bất cứ lúc nào." Tang Niên Niên không động đậy nhưng cơ thể lại hơi ngả về phía sau dựa vào ông, ánh mắt rơi xuống khoảng sân bên ngoài cửa kính. "Cái xích đu trong sân kia là lắp lúc A Từ năm tuổi, lần đầu tiên chơi đã ngã xuống, gãy mất nửa cái răng cửa, khóc long trời lở đất. Rừng trúc kia là do Nam Nam thích nên chúng ta mới trồng..." Lộc Tân cười khẽ, gác cằm lên đỉnh đầu bà: "Không nỡ à? Vậy... chúng ta đổi phương án nhé? Để A Dã theo A Từ và Nam Nam đến Kinh thị đi học. Còn hai ta thì ở lại Nam thành, hâm nóng thế giới hai người. Buổi sáng anh đi dạo hồ với em, chiều em cắm hoa anh đi câu cá, tối xem phim, cuối tuần lái xe ra ngoài lượn lờ, chỉ có hai ta thôi, thanh tịnh." Tang Niên Niên lập tức xoay người lại trong lòng ông. "Đồng chí Lộc Tân, thế thì không được! Các con không ở nhà, chỉ còn lại hai ta mắt to trừng mắt nhỏ, thế chẳng phải thành người già neo đơn bị bỏ lại sao?" Lộc Tân nắm lấy ngón tay đang chọc chọc không ngừng của bà, ủ trong lòng bàn tay, trên mặt bày ra vẻ bị ghét bỏ đầy tổn thương. "Cho nên bà xã đại nhân thân yêu, bây giờ em bắt đầu chê anh già rồi, nhạt nhẽo rồi, không bằng đám trẻ náo nhiệt nữa chứ gì?" Tang Niên Niên: "Đồng chí Lộc Tân, anh tỉnh táo lại chút đi, con trai cả của anh sắp ba mươi tuổi rồi đấy!" Dứt lời..."Rầm!" Lộc Tây Từ vừa ngủ dậy, mơ mơ màng màng xuống lầu thì lảo đảo một cái, suýt chút nữa cắm đầu xuống cầu thang. Anh ấy luống cuống bám lấy tay vịn, trong đôi mắt ngái ngủ tràn đầy vẻ khiếp sợ. "Mẹ... Phép tính "làm tròn" này của mẹ là do giáo viên thể dục dạy, hay là tiêu chuẩn mới nhất Cục Thống kê Quốc gia vừa ban hành thế? Con, Lộc Tây Từ, hai mươi hai tuổi! Có làm tròn kiểu gì thì nó cũng không tròn lên đến cái mốc ba mươi được đâu ạ!" Tang Niên Niên: "Để mẹ xem nào, hóa ra là cậu con trai độc thân từ trong trứng của mẹ dậy rồi đấy à?" Lộc Tây Từ vò vò mái tóc rối: "Mẹ, duyên phận là thứ phải chú trọng thiên thời địa lợi nhân hòa, con biết làm sao được? Cũng không thể ra đường túm đại một người về được chứ?" Tang Niên Niên đăm chiêu ghé sát lại, hạ thấp giọng, trong mắt lấp lánh tia sáng khả nghi. "Con trai, con nói thật với mẹ đi, từ nhỏ đến lớn, bên cạnh con ngoài mẹ và em gái con ra thì chẳng thấy xuất hiện cô gái nào khác." Bà khựng lại, giọng càng nhỏ hơn: "Không phải là con... thích con trai đấy chứ?" Lộc Tây Từ trợn tròn mắt ngay lập tức: "Mẹ?" "Không sao không sao!" Tang Niên Niên vội vàng xua tay, biểu cảm lại càng thêm phấn khích. "Thích con trai cũng không sao cả, nói với mẹ đi, mẹ tư tưởng thoáng lắm... chỉ cần con thích..." "Dừng! Dừng! Dừng!" Lộc Tây Từ dở khóc dở cười: "Mẹ! Mẹ xinh đẹp của con ơi! Cầu xin mẹ đấy, bớt xem mấy cái tiểu thuyết với video ngắn kỳ lạ đó đi!"Cái gì cũng chèo thuyền chỉ tổ hại thân" thôi ạ! Xu hướng tính dục của con trai mẹ cực kỳ bình thường, xin cảm ơn!" "Vậy là vẫn thích con gái hả?" Mắt Tang Niên Niên càng sáng hơn, chắp hai tay lại, giọng điệu tràn đầy mong đợi. "Thế cũng được! Mẹ chỉ muốn có một cô cháu gái mềm mại như Tiểu Anh Đào, biết dùng giọng sữa gọi bà nội ơi..." Lộc Tây Từ đã từ bỏ điều trị, một tay đỡ trán: "Mẹ, tỉnh lại đi, trời sáng rồi. Hay là mẹ quay lại giường nằm thêm lúc nữa nhé? Trong mơ cái gì cũng có đấy." Lộc Tân nãy giờ vẫn đứng bên cạnh xem kịch vui, lúc này mới nhàn nhạt mở miệng: "Nói chuyện với mẹ con kiểu gì đấy?"