Lộc Nam Ca đứng bên cạnh lòng khẽ động, trong mắt lóe lên vẻ đăm chiêu.
[Tư Thịnh? Dị năng giả song hệ còn lại trong nguyên tác, hệ Kim và hệ Không Gian... ]
Cận Tiêu ho khan hai tiếng, có phần lúng túng thừa nhận: "Ờ, đúng vậy, là A Thịnh! Cậu ấy bây giờ là căn cứ trưởng của Tinh Mang chúng tôi..."
"Tư Thịnh?" Giọng Hạ Chước đột nhiên vút cao, như thể mèo bị giẫm phải đuôi: "Tên biến thái chết tiệt đó còn sống à?"
Cố Kỳ cũng nhíu chặt mày: "Cậu nói... Tư Thịnh là căn cứ trưởng của Tinh Mang?"
Cận Tiêu vội giải thích: "Ờ... A Thịnh đúng là căn cứ trưởng của Tinh Mang nhưng các anh nghe tôi nói đã..."
"Không được! Tuyệt đối không được!" Hạ Chước, Thời Tự, Cố Kỳ đồng thanh ngắt lời cậu ta, mặt ai nấy đều hiện rõ vẻ kháng cự.
Giọng điệu của Trì Nghiên Chu không có chút gì gọi là thương lượng: "Cậu muốn đến thì có thể... nhưng Tư Thịnh thì không, Tinh Mang lại càng không!!"
Hạ Chước, Cố Kỳ, Thời Tự lập tức hùa theo: "Đúng vậy! Tên biến thái đó tuyệt đối không được, bảo anh ta cút đi cho khuất mắt! Diễm Tâm chúng tôi không chào đón anh ta!"
Phản ứng này khiến ba anh em nhà họ Lộc, Lạc Tinh Dữu và Vân Thanh tò mò nhìn nhau, Lộc Tây Từ hỏi: "Có chuyện gì à?"
Cố Vãn nhún vai: "Ừm, tôi không rõ tình hình cụ thể.
Tóm lại là trước đây mấy người họ chơi chung với nhau nhưng sau này không biết sao lại không qua lại với Tư Thịnh nữa.
Mỗi lần nhắc đến cái tên này, họ đều có phản ứng như vậy."
Hạ Chước rùng mình một cái, ôm tay xoa xoa: "Tóm lại cứ nghe thấy tên này là chạy đi cho lẹ, thằng khốn đó là một tên bệnh kiều chết tiệt! Cả ngày chỉ mê mẩn giải phẫu, tư tưởng cực kỳ nguy hiểm... Lúc trước khi còn có pháp luật ràng buộc, anh ta đã giải phẫu động vật nhỏ... Còn muốn sưu tầm nhãn cầu của tôi nữa chứ... Bây giờ tận thế đến, không còn gì ràng buộc..."
Anh ấy vừa nói vừa nhìn Cận Tiêu, rồi lại nhìn Lâm Sảng, giọng điệu không thể tin nổi: "Anh ta chưa xẻ các cậu ra thành từng mảnh à?"
Cận Tiêu: "A Thịnh chỉ nói miệng vậy thôi, cậu ấy sẽ không ra tay thật đâu! Tuy tính cách cậu ấy có hơi... đặc biệt nhưng chưa bao giờ làm hại người của mình!"
"Không ra tay thật?" Hạ Chước như nghe được chuyện cười động trời: "Con thỏ tôi nuôi, con mèo Ragdoll anh Nghiên nuôi, con chó Golden nhà A Kỳ... Thậm chí cả con chuột lang Hà Lan mà A Tự nuôi cũng không thoát khỏi bàn tay độc ác của anh ta! Cậu có tin được không? Anh ta vậy mà lại làm phẫu thuật triệt sản cho con chuột lang đó, còn ghi chép lại chi tiết toàn bộ quá trình! Nếu không phải ông nội Tư ngày nào cũng dùng những chuyện thời thơ ấu của anh ta... để chèn ép chúng tôi, thì đã sớm tống anh ta vào tù rồi!"
Thời Tự: "Ai biết được trong môi trường tận thế thế này, anh ta có trở nên biến thái hơn không! Không có pháp luật ràng buộc, biết đâu anh ta đã bắt đầu nhắm vào người sống rồi."
Cận Tiêu: "Thật ra... A Thịnh chỉ là cảm thấy sau khi các anh nuôi thú cưng, sự quan tâm dành cho cậu ấy ít đi rất nhiều... cho nên..."
Hạ Chước: "Lúc đó chúng tôi mới bao nhiêu tuổi? Anh ta lột da con thỏ của tôi... đó quả thật là nỗi ám ảnh tuổi thơ của tôi đấy, hiểu không?"
Cận Tiêu: "Con thỏ đó của anh bị bệnh, lúc đó cậu ấy sợ anh buồn nên mới muốn cứu nó...
Hơn nữa thật ra cậu ấy đã muốn xin lỗi các anh từ lâu rồi, cậu ấy cũng vẫn luôn tiếp nhận trị liệu tâm lý... Sau tận thế, tiếp xúc với cậu ấy tôi mới biết, bây giờ A Thịnh thật sự rất bình thường!
Nguyên nhân chính chúng tôi muốn sáp nhập vào Diễm Tâm là vì A Thịnh.
Chân của cậu ấy bị thương để cứu chúng tôi, vết thương rất nặng, bây giờ không thể đi lại được!"