Chương 954

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:15:15

Không có âm thanh... Không có ánh sáng... Nhưng tất cả dị năng giả cấp thấp đều cảm thấy trong tai như có tiếng ong ong vang lên vào khoảnh khắc đó... Hai luồng sức mạnh vô hình ầm ầm va chạm giữa không trung, không khí dường như đều vặn vẹo trong nháy mắt, lan ra một vòng gợn sóng mắt thường khó phân biệt. "Oong!" Thân hình Lộc Nam Ca lảo đảo, sắc mặt trong nháy mắt mất đi huyết sắc, thái dương rịn ra mồ hôi lạnh lấm tấm. Ánh mắt cô xuyên qua khói bụi dần loãng đi, khóa chặt phía sau đàn zombie... một bóng dáng gần như bị bỏ qua. Giữa những quái vật vặn vẹo nửa người nửa thú và những zombie khổng lồ cao hai ba mét xung quanh làm nền, nó có vẻ nhỏ bé bất thường, thậm chí có chút... mảnh khảnh. Đó là một zombie có dáng vẻ nữ sinh. Tóc dài xõa tung, che khuất hơn nửa khuôn mặt trắng bệch, chỉ có đôi mắt lộ ra bên ngoài... đồng tử màu tím thẫm, lạnh lẽo, trống rỗng. Giờ phút này, nó đang hơi ngẩng đầu, đôi đồng tử màu tím kia "đóng đinh" trên mặt Lộc Nam Ca. Đòn đâm xuyên tinh thần mang tính thăm dò lần đầu tiên bị chặn lại trực diện, nó dường như ngẩn ra, trên khuôn mặt trắng bệch lại thoáng qua một tia thần tình gần như "hoang mang". Nhưng chỉ trong nháy mắt... Giây tiếp theo, ánh sáng trong đôi mắt tím kia chợt bừng lên mạnh mẽ! Đợt đâm xuyên tinh thần thứ hai hung mãnh hơn đã thành hình, lần nữa ập về phía căn cứ Diễm Tâm! Lộc Nam Ca ngược lại bình tĩnh khác thường, cô trở tay nhét một viên Thanh Minh Hoàn vào miệng. Dược lực tan ra, khí mát lạnh như dòng suối ngọt tràn vào trong đầu, trong nháy mắt xoa dịu biển tinh thần đang kích động vì va chạm. Tinh thần lực cấp tám mà Lộc Nam Ca giải phóng đột nhiên thay đổi! Không còn là dòng lũ cứng đối cứng nữa, mà là phân hóa thành hàng ức sợi "tơ tinh thần". Những "sợi tơ tinh thần" này men theo tinh thần lực đang ập tới của đối phương mà quấn quanh, leo bám, thẩm thấu nhanh như chớp! Len lỏi vào mọi ngóc ngách xâm nhập ngược lại vào trong đầu đối phương! "Khà... khà khà!!!" Bên dưới, cơ thể con zombie hệ tinh thần cấp tám kia chợt chấn động mạnh! Đầu nó bắt đầu lắc lư, ánh sáng trong đồng tử màu tím điên cuồng nhấp nháy, lúc sáng lúc tối. Tinh thần lực của Lộc Nam Ca đang cưỡng ép xâm nhập, bao phủ... ngang ngược viết lại mệnh lệnh trong đầu zombie! Cuộc đọ sức không tiếng động này chỉ kéo dài vài giây... Vài giây sau, zombie cấp tám từ từ quay đầu, không nhìn Lộc Nam Ca trên tường khiên nữa, mà ném ánh mắt lạnh lẽo về phía một con zombie cấp tám khác cách đó không xa đang gầm thét... hai nắm đấm bùng lên ngọn lửa màu đỏ sẫm. Giây tiếp theo, một luồng lực xung kích tinh thần cường hoành... cô đọng, hung hăng nện lên hộp sọ của con zombie hệ hỏa cấp tám kia! "Khà khà!" Đà lao về phía trước của zombie hệ hỏa chợt khựng lại. Luồng tinh thần lực kia của zombie cấp tám khuếch tán ra như gợn sóng. Mấy chục con zombie cấp trung thấp nằm giữa hai con zombie cấp tám, đầu liên tiếp nổ tung, máu bẩn và óc bắn tung tóe đầy đất! Cố Vãn: "Quả nhiên là cấp tám, mạnh quá!" Thời Tự hét lên: "Nam Nam thành công rồi! Cô ấy đã khống chế con zombie hệ tinh thần cấp tám kia!" Ngay khoảnh khắc Lộc Nam Ca kiềm chế hai con cấp tám, mục tiêu của Trì Nghiên Chu đã rõ ràng... con zombie cấp tám cuối cùng trong đàn zombie chưa bị quấy nhiễu. Đó là một con zombie có thân hình vạm vỡ, chi dưới là móng ngựa. "Tôi phụ trách con cấp tám còn lại kia. Những con khác, giao cho mọi người. A Dã, Lão Hạ, Lão Quý, Tinh Dữu, vây tất cả zombie trong vòng nổ lại! Tuyệt đối không được để bất kỳ con nào lọt lưới, uy hiếp căn cứ từ hướng khác!"