Chương 561

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 12:55:37

"Tôi đã nói đây là chuyện của tôi rồi!" Giọng Quý Hiến gần như vỡ vụn: "Tôi có thể tự mình giải quyết..." Trì Nghiên Chu: "Hạ Chước, buông ra! Cố Kỳ, tạt nước cho anh ta tỉnh!" Một luồng nước lạnh buốt tức thì xối thẳng vào mặt Quý Hiến, khiến anh ấy giật nảy mình. Lộc Nam Ca: "Cứ để anh ta đi nộp mạng đi..." Hạ Chước và mấy người khác đồng loạt nhìn về phía Lộc Nam Ca nhưng không ai xen vào... Lộc Nam Ca: "Anh ấy chết rồi, những kẻ đã bắt nạt mẹ và em gái anh ấy lại vẫn sống nhởn nhơ, sau này chỉ còn lại em gái anh ấy một mình đối mặt với thế giới này." Quý Hiến khuỵu xuống đất, hai tay vùi sâu vào mái tóc: "Tôi..." Trì Nghiên Chu ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào Quý Hiến: "Tỉnh táo chưa?" Quý Hiến ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe chậm rãi đảo qua những người đồng đội đã cùng mình vào sinh ra tử, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở bị đè nén: "Xin lỗi..." Giọng Lộc Nam Ca dịu lại: "Trước hết hãy để chị Vân Thanh đến xem tình hình của em gái anh. Còn về căn cứ nhà họ Mục và vị họ Quý kia, chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách." Lộc Bắc Dã: "Anh Quý Hiến, cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn. Mọi người sẽ luôn ở bên cạnh anh." Cố Vãn: "Đúng vậy! Có chúng tôi ở đây... chỉ là một căn cứ nhà họ Mục thôi mà, chúng ta lật tung nó lên là được!" Hạ Chước lập tức hùa theo: "Không sai! Một nhà họ Mục thôi mà, chúng ta cứ lật cho nó một phen trời long đất lở!" Các bậc trưởng bối đi theo sau đưa mắt nhìn nhau. [Lũ trẻ này ra ngoài một chuyến sao lại trở nên không biết trời cao đất dày là gì thế?] [Chuyện này... gió lớn cũng không sợ rụt lưỡi à. ] Lộc Nam Ca: "Mọi người đều vừa mới về, trước tiên hãy về nhà với gia đình đi... Mấy người chúng tôi đi cùng Quý Hiến đến xem em gái anh ấy là được rồi." Mấy người Trì Nghiên Chu lập tức gật đầu. Vẻ mặt ngoan ngoãn đó khiến các bậc trưởng bối đứng sau không khỏi kinh ngạc. [Đây là tên tiểu tử trời đánh của mình sao?] [Đây là con gái mình ư?] [Sao tất cả đều nghe lời cô bé này thế?] Cố Vãn vội nói: "Nam Nam, vậy bọn tôi về nhà trước, lát nữa sẽ đến tìm cậu!" Lộc Nam Ca lấy bộ đàm từ trong ba lô ra phát cho mọi người, Trì Nghiên Chu và mấy người khác đưa tay nhận lấy. "Anh." Lộc Nam Ca nhìn Lộc Tây Từ: "Anh đỡ anh Quý Hiến một chút, chúng ta đi xem em gái anh ấy." Sau khi Lộc Tây Từ đỡ Quý Hiến dậy, Lộc Nam Ca và mấy người khác mới lễ phép chào tạm biệt các bậc trưởng bối rồi đi theo hướng Quý Hiến chỉ đến nơi ở của Quý Hoan. Dì Cố đột nhiên nhớ ra điều gì đó, vỗ tay một cái: "Chà! Chúng ta cũng đi theo đi, con bé Quý Hoan đang ở nhà chúng ta đấy." Cố Vãn vội vàng gọi về phía trước: "Nam Nam, đợi bọn tôi với!" Cố Kỳ và Cố Vãn lập tức chạy nhanh đuổi theo Lộc Nam Ca và những người khác. Tạ Lâm Lâm khoác tay dì Cố: "Mẹ, tình cảm của họ tốt thật..." Dì Cố cười trêu: "Sao thế? Con ghen với bạn của Vãn Vãn và A Kỳ à?" Tạ Lâm Lâm lắc đầu: "Không phải, chỉ là có chút ngưỡng mộ tình bạn như vậy..." Cả nhóm người đến bên ngoài biệt thự nhà họ Cố... Quý Hiến dừng bước, giọng nói trầm thấp: "Nam Nam, em gái tôi ở ngay bên trong... Cô Tạ nói em ấy sợ đàn ông lại gần, bây giờ em ấy không nhận ra tôi nữa, tôi không thể vào trong được." Lộc Nam Ca gật đầu: "Vậy tôi và chị Vân Thanh vào xem tình hình trước." Tạ Lâm Lâm vừa bước vào biệt thự liền nhẹ nhàng nói thêm: "Mọi người phải chuẩn bị tâm lý. Dị năng giả hệ trị liệu của căn cứ chúng ta đã đến xem cho Hoan Hoan rồi nhưng không có tác dụng gì."