Đúng lúc này, từ dưới hố sâu trong đống đổ nát do Số 1 tạo ra, một bóng người vai phải còn cắm nửa sợi xích băng bất ngờ đạp không bay lên.
Bóng đen lao thẳng đến cạnh gã đàn ông mặc âu phục, lơ lửng rồi xoay người. Hai tay vung lên, chém tan cơn lốc xoáy của Lộc Nam Ca...
Trên bầu trời, màn hình ảo khổng lồ che rợp thế giới đột ngột chuyển cảnh.
Vô số ô nhỏ hiển thị chiến sự khắp nơi đồng loạt tắt ngấm... Thay vào đó là hình ảnh toàn cảnh nơi Lộc Nam Ca và đồng đội đang tử chiến.
Bối cảnh là đống đổ nát hoang tàn cháy đen, khói bụi mịt mù, ánh điện còn chưa tan hết.
Giọng nói của gã đàn ông mặc âu phục vang vọng khắp bầu trời... Không, là thông qua màn hình, vang vọng đến tai toàn nhân loại:
"Hãy để tất cả lũ sâu kiến trên thế giới này chứng kiến, đám ruồi bọ các ngươi chết trong tay ta như thế nào!"
Lời gã đàn ông mặc vest vừa dứt, lôi quang tím biếc đã điên cuồng quấn lấy anh ta, xoay tròn, bùng nổ rồi rít gào man dại.
Bán kính ba mét quanh người anh ta, không gian dường như đã hóa thành địa ngục sấm sét.
Những lưỡi phong nhận sắc bén mà Lộc Nam Ca phóng ra nhằm vào zombie số 1, khi va chạm với vùng lôi bạo kia chẳng khác nào đá ném vào dung nham sôi sục. Chúng chỉ kịp gợn lên vài vòng sóng lăn tăn yếu ớt rồi hoàn toàn bị nuốt chửng không còn dấu vết.
Đòn tấn công của Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ, Lộc Bắc Dã và cả nhóm cũng chịu chung số phận. Vừa chạm vào lớp rào chắn sấm sét đang xoay chuyển điên cuồng, tất cả đều bị đánh bật ra hoặc bị năng lượng hủy diệt kia nghiền nát sạch sẽ.
Dường như thứ sấm sét này chính là quy tắc tuyệt đối, bên trong lĩnh vực lôi điện, vạn vật đều phải cúi đầu thần phục.
Đột nhiên, zombie số 1 vẫn luôn đeo bám Lộc Nam Ca bỗng lóe lên. Ngay khoảnh khắc lưỡi phong nhận của cô chém tới, nó chủ động nghiêng người né tránh!
Lưỡi phong nhận vốn dĩ nhắm vào nó nay sượt qua, không chút trở ngại chém thẳng vào rào chắn lôi bạo trước mặt gã mặc vest!
Phập!
Trong tích tắc đó, Lộc Nam Ca bắt được một điểm bất thường. Ngay khi phong nhận cắt vào, rào chắn lôi bạo kia đã xuất hiện sự phân tách cực kỳ ngắn ngủi!
Tựa như mặt nước tĩnh lặng bị lưỡi dao chém đôi, lôi quang hai bên tách ra trong chớp mắt, sau đó lập tức khép lại, ngưng tụ như cũ.
Lợi dụng cơ hội nghiêng người này, zombie số 1 tùy tiện vung tay phải lên nhưng mục tiêu lại không phải là Lộc Nam Ca.
"Cố Kỳ, cẩn thận!"
Cố Kỳ đang dồn toàn bộ tinh thần điều khiển một con thủy long cuồn cuộn nước, cố gắng công phá lĩnh vực lôi điện.
Tiếng rít gió của phong nhận gần như bị tiếng gầm rú của lôi bạo che lấp hoàn toàn nhưng bản năng chiến đấu tôi luyện qua bao lần sinh tử đã gióng lên hồi chuông cảnh báo trước cả khi Lộc Nam Ca kịp hét lên.
Hai chân cậu đạp mạnh, mượn lực từ dây leo quấn quanh eo, cả người như dây cung đang căng cứng đột ngột bung nảy, vặn mình sang trái đến giới hạn!
Phập! Phập! Phập!
Ba lưỡi phong nhận chém phăng vào thân thủy long, cắt đứt cột nước khổng lồ ngay giữa lưng chừng, khiến dòng nước ầm ầm nổ tung!
Nhưng đòn tấn công của số 1 quá mức hiểm hóc. Hai lưỡi phong nhận còn lại, một trái một phải, nhắm thẳng vào sườn và cổ Cố Kỳ.
Dù Cố Kỳ đã phản xạ cực nhanh nhưng vẫn...
Xoẹt!
Tiếng da thịt bị xé rách vang lên ghê rợn.
Một trong những lưỡi phong nhận rốt cuộc vẫn sượt qua mặt ngoài cánh tay trái mà cậu không kịp đỡ. Máu tươi tức khắc phun trào, vẽ nên một vệt đỏ chói mắt giữa không trung!...
Trong khi đó, gã mặc vest đứng giữa lĩnh vực lôi điện vẫn tỏ ra thờ ơ trước vết thương của Cố Kỳ hay đòn tấn công của những người khác. Đôi mắt anh ta hằn lên sự tàn bạo, giống như kẻ đi săn lão luyện, ánh nhìn xuyên qua chiến trường hỗn loạn, ghim chặt vào một mục tiêu khác - Lộc Bắc Dã.