Chương 8

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 12:29:26

Lộc Nam Ca cố gắng lục lọi trong những ngóc ngách ký ức của nguyên chủ, rất nhanh, một đoạn ký ức hiện ra – cậu út của nguyên chủ sở hữu một mỏ khoáng sản. Đào được đá quý tốt, không tặng cho ba anh em họ thì cũng tặng cho mẹ Lộc. Lộc Nam Ca đưa tay xoa đầu em trai, dịu dàng nói: "Cảm ơn A Dã, chúng ta xuống lầu ăn cơm trước nhé, được không?" Lộc Bắc Dã ngẩng đầu lên: "Ba, mẹ, vẫn chưa về!" Tim Lộc Nam Ca thắt lại, nhẹ giọng giải thích: "Ba mẹ đi công tác đột xuất rồi, mấy hôm nữa mới về được." "Không nói với A Dã!" Lộc Bắc Dã lẩm bẩm, rõ ràng có chút không hài lòng với việc ba mẹ đột ngột rời đi. "Ừm, việc gấp quá, ba mẹ nhờ chị nói lại với em." Lộc Bắc Dã nghe vậy, lúc này mới đứng dậy nắm tay Lộc Nam Ca, ngoan ngoãn đi xuống nhà ăn. Sau bữa cơm, Lộc Bắc Dã rúc vào lòng chị gái Lộc Nam Ca, mắt dán chặt vào máy tính bảng, ánh sáng màn hình chiếu lên mặt cậu bé. Lộc Nam Ca nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời tối đen như mực, một tia chớp trắng bất ngờ lóe lên, ngay sau đó, tiếng sấm vang trời ầm ầm vang dội. Gió lớn cuốn theo những hạt mưa to như hạt đậu rơi xuống, mưa như trút nước. Lộc Nam Ca vội vàng nắm lấy tay Lộc Bắc Dã, nhẹ nhàng bịt tai cậu bé lại, sau đó đứng dậy, nhanh chóng kéo hết rèm cửa lại. Sau khi Lộc Bắc Dã tắm xong, ngủ thiếp đi, Lộc Nam Ca bắt đầu tìm kiếm thức ăn trong nhà. Nhà họ Lộc có ba đứa con, phòng chứa đồ ăn vặt dự trữ khá phong phú. Mở hai chiếc tủ lạnh hai cánh, bên trong đông lạnh rất nhiều thực phẩm, trong đó hải sản chiếm phần lớn. Nhưng cô biết rõ, một tháng nữa sẽ mất điện, việc bảo quản số hải sản này khi đó sẽ trở thành một vấn đề nan giải. Lục lọi một hồi, thức ăn có thể bảo quản lâu dài rất ít, ngoài mấy hộp thịt hộp, ngay cả một gói mì ăn liền cũng không có. Lộc Nam Ca ngồi trên ghế sofa phòng khách, xung quanh yên tĩnh đến mức có chút ngột ngạt, chỉ có tiếng gió thổi ngoài cửa sổ phá vỡ sự tĩnh lặng. Tay trái cô bất giác nhẹ nhàng đặt lên chiếc hộp gỗ mà Lộc Bắc Dã đưa cho. Dì Hứa tạm thời rời đi nhưng Lộc Nam Ca trong lòng biết rõ, người này giống như một quả bom hẹn giờ. Ai mà biết được, sau này dì Hứa có vì thèm muốn số thức ăn này mà đột ngột quay lại hay không? Con trai và chồng của dì Hứa, hai gã đó đều không phải hạng vừa, trong truyện kẻ này còn tham lam hung ác hơn kẻ kia. Lộc Nam Ca dù ngày đêm chăm chỉ luyện tập, nâng cao thể lực, thật sự đối đầu với hai người đàn ông trưởng thành cũng không có đủ tự tin có thể thoát thân mà không bị thương tổn gì. Huống chi, cô còn phải bảo vệ A Dã. Ánh mắt cô lướt khắp biệt thự, những tấm kính cường lực lớn, đẹp thì đẹp thật đấy. Nhưng trong tận thế, gõ một cái vào tấm kính này, e rằng cũng sẽ vỡ tan tành như tâm trạng của cô lúc này.