Tất cả mọi người đều nín thở tập trung, trong không khí chỉ còn lại tiếng gió rít qua những đống đổ nát...
Thời gian vào khoảnh khắc này dường như kéo dài ra.
Lộc Nam Ca và Thời Tự gần như cùng lúc đột ngột mở mắt!
Sắc mặt cả hai đều vô cùng nặng nề, mày nhíu chặt, không hề có chút nhẹ nhõm nào của việc trinh sát thuận lợi, ngược lại còn như phủ một lớp sương lạnh.
Thời Tự: "Nam Nam, vậy tôi nói trước nhé?"
"Vâng!"
Thời Tự: "Tình hình còn khó giải quyết hơn chúng ta tưởng...
Số lượng dị năng giả trong căn cứ rất đông, dao động năng lượng dày đặc và mạnh yếu không đều, ước tính sơ bộ cũng phải có đến cả ngàn người.
Khắp nơi đều là các tháp canh được gia cố, tầm nhìn đan chéo vào nhau, gần như không có điểm mù rõ rệt."
Lộc Nam Ca gật đầu, bổ sung: "Trên tường rào và các công trình bên trong, hệ thống phòng thủ vô cùng nghiêm ngặt.
Với số lượng người của chúng ta, một khi đến gần, khả năng bị phát hiện là... cực cao.
Hơn nữa... trong phạm vi cảm tri của tôi, sâu dưới lòng đất của căn cứ, họ đang chôn giấu một số lượng không rõ... zombie, động vật biến dị? Cảm tri tinh thần rất hỗn loạn..."
Hạ Chước: "Cả ngàn dị năng giả, lại còn không biết bao nhiêu zombie, động vật biến dị bị nuôi nhốt dưới lòng đất? Vãi chưởng, Bàn Thạch này đúng là một khúc xương khó gặm!"
Cố Vãn: "Anh yên lặng chút đi! Nam Nam... vậy chúng ta trà trộn vào bằng cách nào?
Nếu tấn công trực diện hoặc dùng thuốc nổ quy mô lớn, lỡ như... lỡ như bố mẹ của chị Văn Thanh thật sự ở bên trong, liệu có bị thương nhầm hoặc..."
Hạ Chước bĩu môi, lẩm bẩm đáp trả: "Nói cứ như cậu yên tĩnh lắm không bằng..."
Cố Kỳ: "Nam Nam, anh Nghiên, tiếp theo phải làm sao? Điều chỉnh kế hoạch, hay là tìm điểm đột phá?"
Lộc Nam Ca: "Cổng chính là mục tiêu trọng điểm rõ ràng nhất, tháp canh dày đặc, tuần tra thường xuyên, đột phá từ đó là khó nhất, cũng dễ bị phát hiện nhất.
Chúng ta có thể thử tìm một vị trí tương đối yếu ở bên hông để tấn công.
Tôi và anh Tự có thể dùng năng lực tinh thần để áp chế người đi tuần, sau đó chúng ta nhân cơ hội trèo vào nhưng phải đổi thời điểm."
Trì Nghiên Chu: "Nam Nam, ý em là chúng ta đợi đến tối rồi mới hành động?"
Lộc Nam Ca gật đầu: "Vâng. Đêm khuya thanh vắng, vạn vật tĩnh lặng, nhất là vào khoảng ba bốn giờ sáng, là lúc con người mất cảnh giác nhất.
Càng thích hợp để chúng ta ẩn nấp hành động, đánh lén... và âm thầm đột nhập."
Lạc Tinh Dữu: "Ừm! Đánh úp vào ban đêm là tuyệt nhất! Màn đêm chính là vỏ bọc tốt nhất của chúng ta, đánh cho chúng không kịp trở tay! Thừa lúc nó bệnh... lấy mạng nó!"
Cô ấy vừa dứt lời, bên cạnh đã vang lên tiếng "Oái" đầy khoa trương của Hạ Chước, khiến mọi người giật nảy mình.
Chỉ thấy anh ấy tỏ vẻ đau đớn khôn nguôi, ấm ức nhìn Lạc Tinh Dữu: "Tinh Dữu! Sao miệng em nhanh thế?"Thừa lúc nó bệnh lấy mạng nó"! Em... sao lại cướp lời của anh!"
Cố Kỳ và Thời Tự đã mặt không cảm xúc đồng loạt giơ chân, một trái một phải đá về phía anh ấy: "Im miệng!"
"Nói nhỏ thôi!"
Hạ Chước linh hoạt né được, miệng vẫn la lối: "Làm gì thế? Làm gì thế?"
Cố Vãn: "Anh bị điên à, gào toáng lên làm người ta hết hồn! Ai bảo vốn liếng chữ nghĩa của anh chỉ có bấy nhiêu? Nếu anh chịu khó đọc thêm vài cuốn sách thì đâu đến nỗi bị người ta cướp lời mà chỉ biết trơ mắt đứng nhìn?"
Hạ Chước: "Đánh úp thì chẳng phải là như thế sao! Còn có thể dùng từ nào khác được nữa?"
Anh ấy vừa dứt lời, hai giọng nói một trong trẻo lạnh lùng, một non nớt vang lên gần như cùng lúc, đồng thanh đến lạ.
"Đêm trăng mờ gió lớn, là lúc giết người phóng hỏa."