Văn Thanh đứng bất động. Đôi mắt vốn luôn cụp xuống nhẫn nhịn mọi ngày, giờ phút này lại ngước lên nhìn thẳng vào gã. Bề ngoài cô tĩnh lặng như mặt hồ nhưng sâu bên trong là cơn sóng ngầm đen tối đủ sức nuốt chửng tất cả.
"Lý Thủ Nghĩa." Giọng cô không cao, đều đều đến lạnh người: "Chúng ta ly hôn. Con gái thuộc về tôi. Hôm nay, ngay bây giờ, lập tức."
Cô dừng lại một nhịp, bồi thêm một câu: "Nếu không... chúng ta cùng chết."
Lý Thủ Nghĩa cười phá lên sằng sặc, nước bọt bắn tung tóe: "Cùng chết? Chỉ dựa vào mày? Con khốn này!"
Những thớ thịt thừa trên mặt gã rung lên vì kích động, biểu cảm chuyển sang hung tợn: "Mày tưởng đây là đâu? Ở cái thành phố này, trong cái nhà này, ông đây là trời của mày! Mày dắt theo cái của nợ kia thì chạy đi đâu được? Hả? Mày tưởng tao sợ cái trò mèo này của mày chắc?"
Gã càng nói càng hăng máu: "Tao nói cho mày biết, biết điều thì bỏ dao xuống ngay! Quỳ xuống nhận sai! Tao còn cân nhắc lát nữa ra tay nhẹ một chút... giữ cho mày tí mặt mũi! Nếu không thì..."
Cánh tay Văn Thanh đột ngột vung lên. Không hề có điềm báo, không cần lấy đà.
Con dao phay rời tay cô bay vút đi, xé gió lao thẳng tới. Lưỡi dao lướt sạt qua vành tai đẫm mồ hôi của Lý Thủ Nghĩa, cắm phập một tiếng trầm đục vào chiếc tủ gỗ thịt ngay sau lưng gã!
Lưỡi dao ngập sâu vào thớ gỗ, cán dao vẫn còn rung lên bần bật.
Thời gian như ngưng đọng lại.
Gương mặt Văn Thanh vẫn trơ ra như tượng đá nhưng trong đầu cô đang tính toán với tốc độ chóng mặt: [Cơ thể hiện giờ... quá yếu. Ném một con dao cũng phải dốc hết toàn lực mà độ chính xác vẫn lệch một chút. Phải đánh nhanh thắng nhanh, trấn áp Lý Thủ Nghĩa để ép ly hôn. Sau đó đưa Tiểu Anh Đào đi tìm Nam Nam hội họp, rồi lên Kinh thị đón bố mẹ. ]
Nụ cười vừa dữ tợn vừa đắc ý trên mặt Lý Thủ Nghĩa tắt ngấm, đông cứng lại. Tròng mắt gã khó khăn lắm mới liếc được ra sau, nhìn con dao vẫn đang rung bần bật ngay sát tai mình.
Một luồng khí lạnh buốt chạy dọc từ xương cụt lên thẳng đỉnh đầu gã.
"Cô... cô..." Gã chỉ tay vào mặt Văn Thanh, giọng nói biến điệu, run rẩy vì sợ hãi tột độ: "Con đàn bà điên này! Mày... mày dám động thủ thật à!"
Văn Thanh không đáp lời. Cô lẳng lặng bước tới. Dưới cái nhìn kinh hoàng của Lý Thủ Nghĩa, cô nhấc chân, không chút lưu tình đạp thẳng vào bụng gã, khiến gã ngã ngồi phịch xuống ghế sofa.
"Ư!" Lý Thủ Nghĩa rên lên đau đớn, mặt cắt không còn giọt máu.
Văn Thanh cúi người, một tay nắm lấy cán dao, dùng sức giật mạnh. Tiếng kim loại ma sát với gỗ vang lên chói tai, mùn cưa lả tả rơi xuống.
Cô cầm con dao trên tay, lưỡi thép sắc lạnh lơ lửng chỉ cách con ngươi đang giãn ra của Lý Thủ Nghĩa vài centimet.
"Lý Thủ Nghĩa..." Giọng Văn Thanh nhẹ bẫng như gió thoảng: "Anh đoán xem, nếu bây giờ tôi giết anh... Nhân lúc cơ thể anh còn ấm, tôi phân xác anh ra, rồi đợi đêm nay trời tối gió to, tôi vận chuyển từng phần ra ngoài, tìm một bãi đất hoang hay ném xuống cái giếng cạn nào đó rồi đổ bê tông lấp lại... Liệu có ai phát hiện ra không?"
Ánh mắt cô chậm rãi quét qua khuôn mặt trắng bệch của gã chồng: "Dù sao quanh năm suốt tháng anh cũng có về nhà đâu. Mà về thì ngoài việc đòi tiền, đánh đập vợ con ra cũng chẳng làm được tích sự gì. Hàng xóm láng giềng họ quen cả rồi."
"Ngày nào đó anh đột nhiên biến mất, chắc mọi người cũng chỉ tặc lưỡi nghĩ rằng anh lại chạy theo cô nào đó để hưởng lạc, hoặc là... nợ nần ngập đầu nên bỏ trốn rồi cũng nên nhỉ?"