Chương 1049: Ngoại truyện: Tập hợp, không phải là mơ
Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?
Mộc Chỉ Chỉ31-01-2026 13:19:57
Tiếng chuông cửa màn hình vang lên dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng của căn hộ.
Màn hình hiển thị khu vực sảnh sáng bừng lên. Hai người đàn ông trong phòng cùng lúc cúi đầu nhìn xuống thiết bị trên tay mình.
"Là điện thoại ông nội tôi. Anh Từ, anh liên lạc với Nam Nam và mọi người trước đi!"
Lộc Tây Từ gật đầu dứt khoát: "Ừ! Tôi gọi cho Nam Nam ngay!"
Trì Nghiên Chu quẹt nút nghe, bước nhanh ra phía ban công đón gió: "Ông nội."
Gần như cùng lúc đó, Lộc Tây Từ cũng xoay người vớ lấy chiếc điện thoại của mình.
"Ting!"
"Ting!"
"Ting!"
Nhóm chat WeChat mà Trì Nghiên Chu vừa lập lập tức nổ tung. Thông báo tin nhắn mới nhảy liên hồi như pháo rang!
[Hạ Chước (Hạ Gia)]: [Vãi chưởng! Vãi chưởng! Vãi chưởng!
Anh em ơi, cái quái gì đang xảy ra thế này? Tiểu gia vừa ngủ một giấc, mở mắt ra đã thấy mình nằm chỏng chơ ở làng đại học rồi? Mái tóc đỏ rực quyến rũ limited của tiểu gia lại comeback rồi đây này!]
(Đính kèm một tấm ảnh selfie với biểu cảm hoảng hốt. )
[Hạ Chước (Hạ Gia)]: [Rốt cuộc là đang diễn tuồng gì đây? Ảo giác à? Hay chứng hoang tưởng tập thể? Hay là tiểu gia tu thành chính quả, xuyên vào truyện trùng sinh rồi?]
[Hạ Chước (Hạ Gia)]: [Gọi điện thoại cho mấy người chẳng ai thèm nghe! Mấy anh em lên tiếng đi chứ! Đừng nói đây là giấc mơ của một mình tôi nhé? Mạt thế đâu? Zombie đâu cả rồi?]
[Quý Hiến]: [Chấm. ]
(Đính kèm một tấm ảnh chụp màn hình điện thoại, khoanh đỏ ngày tháng: 25/06/2055)
[Cố Kỳ]: [Tôi và Vãn Vãn đã ra khỏi nhà, đang qua chỗ các cậu ngay!]
[Thời Tự]: [+1. Đang trên đường, ba phút nữa tới. ]
[Cố Kỳ]: [Bảy phút!]
[Quý Hiến]: [Nửa tiếng nữa, mọi người cứ lên trước đi, tôi đến sau!]
[Hạ Chước (Hạ Gia)]: [Thế nghĩa là tôi không bị điên à? Mọi người đều đã trở lại! Không phải mơ... Anh em đợi đấy, tôi xuống lầu ngay đây! Tập hợp dưới sảnh!]
[Lộc Tây Từ]: [@All Nhà tôi. Lên thẳng đây. ]
[Cố Vãn]: [@Lộc Tây Từ Anh Từ! Nhanh! Kéo Nam Nam và A Dã vào nhóm đi!]
[Hạ Chước (Hạ Gia)]: [Hu hu hu hu... @Lộc Tây Từ, anh Từ ơi, nhớ em gái bảo bối quá! Nhớ cả A Dã của tôi nữa! Mau kéo họ vào! Rời xa họ tiểu gia sống không nổi đâu!]
[Hạ Chước (Hạ Gia)]: [Lúc đợi mọi người, tôi check kỹ rồi. Ông hàng xóm dắt chó dưới lầu mặt mũi hiền khô, hoàn toàn không nhớ gì về mạt thế cả.
Quả nhiên: "con cưng của trời" định sẵn là cái đám xui xẻo chúng ta sao?]
[Thời Tự]: [Tôi đến nơi rồi!]...
Dưới sảnh tòa nhà Vân Đình Uyển.
Hạ Chước với mái tóc ngắn nhuộm đỏ rực, diện một chiếc quần đi biển in hình cây dừa và chim hồng hạc sặc sỡ, trông chẳng khác nào một con vẹt khổng lồ.
Cậu ta ấn mạnh ngón tay lên màn hình, miệng gào vào loa thoại WeChat như muốn nuốt chửng cái điện thoại:
"Lề mề cái gì thế hả! Cho các người mười giây! Mười! Chín! Tám!
Không đến nữa là ông đây lên thẳng nhà hội họp với anh Nghiễn, anh Từ, xong rồi đặt chuyến bay sớm nhất phi thẳng đến Nam Thành tìm em gái bảo bối và A Dã đấy! Nghe rõ chưa! Bảy! Sáu..."
Cậu ta đang đếm hăng say thì một bóng người loạng choạng xuất hiện trên lối đi bộ dẫn vào sảnh.
Là Thời Tự. Sắc mặt anh chàng trắng bệch, hơi thở dồn dập, lồng ngực phập phồng kịch liệt như vừa chạy marathon.
Màn "đếm ngược" của Hạ Chước im bặt. Cậu ta nhướng mày, cái miệng nhanh hơn não đã kịp phun châu nhả ngọc: "Ái chà! Tự à, dị năng mất rồi, tiện thể cậu thu hồi luôn cái thể chất "Lâm Đại Ngọc" về rồi đấy hả? Đi có mấy bước mà thở như bò rống thế này? Gói quà trùng sinh của cậu là bản dùng thử hay sao?"
Mồm miệng thì cay nghiệt nhưng động tác lại cực kỳ nhanh nhẹn, Hạ Chước sải bước tới đỡ lấy cánh tay Thời Tự: "Có sống được không đấy, chó ốm?"
Thời Tự gạt tay, thều thào: "Câm miệng... Cậu ồn đến mức tôi đau cả đầu!"
Hạ Chước trợn trắng mắt, đang định tiếp tục thì một giọng nói khác chen ngang.
"Hạ Chước! Từ xa tít tắp đã nghe tiếng cậu lải nhải như đốt pháo tết rồi, ồn chết đi được!"
Cố Vãn kéo Cố Kỳ bước nhanh tới, vành mắt cô nàng vẫn còn vương chút đỏ chưa tan.
Hạ Chước ngẩn ra: "Hả? Cố Vãn Vãn, sao cậu lại khóc? Không phải là..."
"Cậu im đi!" Giọng Cố Vãn vẫn còn chút nghẹn ngào: "Tôi lo cho chị Văn Thanh và Tinh Dữu! Tên chồng cũ của chị Văn Thanh ấy... cậu quên rồi à? Trước mạt thế anh ta ta đối xử tệ bạc với chị ấy thế nào, còn bạo hành gia đình nữa. Bây giờ mở mắt ra, dị năng mất sạch, ký ức quay về, chị ấy lại còn đang mang theo con nhỏ..."