Mười người, mười sợi dây leo chắc chắn. Dây leo siết lại rồi tung mạnh lên cao... Vút vút vút vút vút!!!
Mười bóng người bị dây leo kéo theo, bám sát Cương Tử bay xuyên qua lỗ hổng, lao ra thế giới bên ngoài!
Bên ngoài lớp khiên, bụi bay mù mịt tạo thành một tấm màn dày đặc che khuất tầm nhìn. Sự va chạm kinh hoàng của hai cơn lốc xoáy ban nãy đã cuốn toàn bộ gạch đá, bụi bặm của khu phế tích lên không trung. Tầm nhìn giảm xuống chưa đầy ba mét, không khí đặc quánh mùi đất cát và mùi khét lẹt... Chỉ có tiếng gió gào thét bên tai nghe như tiếng khóc than của địa ngục.
Lộc Tây Từ và đồng đội cảm thấy cơ thể bị dây leo kéo đi với tốc độ xé gió, điên cuồng bay lên cao. Lên cao, cao nữa, rồi lại cao nữa...
Xuyên qua tấm màn bụi dày đặc, xuyên qua những luồng năng lượng hỗn loạn còn sót lại, cho đến khi tầm nhìn đột ngột mở bung ra!
Họ đã thoát khỏi lớp bụi mù mịt. Trước mắt họ là chiến trường trên không ở độ cao trăm mét, không còn gì che khuất. Cách đó năm mươi mét, Lộc Nam Ca và Số 1 đang trong thế giằng co quyết liệt.
Sau khi gã đàn ông mặc vest biến mất, Lộc Nam Ca đã thử gọi "Điềm Điềm" vài lần trong lúc đối đầu với Số 1. Cô nhận ra mỗi khi cái tên ấy vang lên, ánh mắt của Số 1 lại thoáng khựng lại nhưng chỉ một giây sau sát ý lại bùng lên, ra tay tàn độc muốn lấy mạng cô.
Lúc này hai bóng người đang lơ lửng giữa trời, vùng không gian giữa họ là nơi va chạm của hàng ngàn lưỡi đao gió. Lưỡi đao gió của Lộc Nam Ca đang bị đối phương nuốt chửng từng tấc, ngược lại, đao gió của Số 1 cũng bị cô điên cuồng đánh trả.
Trên người cả hai đều đã đầy rẫy thương tích. Vai trái của Lộc Nam Ca có một vết rách sâu hoắm lộ cả xương, da thịt lật ngược, máu tươi chảy ròng ròng xuống cánh tay, sắc mặt cô trắng bệch đến đáng sợ.
Ở phía đối diện, cơ thể Số 1 cũng bị cắt bảy, tám vết thương ghê rợn. Thế nhưng nơi vết rách lộ ra không phải là da thịt đỏ tươi của con người, mà là một thứ chất lỏng đặc quánh màu đỏ tím đang từ từ rỉ ra, trông vô cùng quỷ dị.
Vừa lao ra khỏi màn bụi mù mịt, nhóm Trì Nghiên Chu lập tức chạm mặt gã đàn ông mặc vest vừa tái xuất.
Anh ta ta đã thay một bộ đồ khác. Chẳng còn là bộ âu phục rách nát, cháy đen vì vụ nổ trước đó, thay vào đó là bộ vest trắng tinh khôi, phẳng phiu không một nếp nhăn. Mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ, bóng mượt. Toàn bộ bụi bẩn và vết máu trên gương mặt đều đã được lau sạch, ngay cả lọn tóc bị cháy xém lúc trước cũng biến mất không dấu vết.
"Nam Nam bị thương rồi! Chị Văn Thanh, mau đi cùng em đến chỗ em ấy!" Giọng Trì Nghiên Chu vang lên đanh thép giữa cơn cuồng phong: "Tất cả những người còn lại, cầm chân gã!"
Dứt lời, chiến trường trên không lập tức bị chia cắt.
Lộc Tây Từ và đồng đội đồng loạt gật đầu, những ánh mắt sắc lạnh cùng lúc khóa chặt gã mặc vest trắng đang đứng cách đó năm mươi mét.
Hạ Chước nhếch mép: "Này, tên bóng bẩy kia, đầu óc ngươi bị lừa đá rồi hả? Tốn bao công sức gọi con nhóc zombie đó ra đánh nhau với muội muội nhà ta, chỉ để tranh thủ thời gian thay đồ thôi sao?"
Cố Vãn giật giật khóe miệng, châm chọc: "Đúng là được mở mang tầm mắt. Ngươi rốt cuộc là thứ thần kinh chui ra từ cái cống nào vậy? Đang đánh nhau sinh tử đấy, tưởng mình đang đi thảm đỏ chắc?"
Lộc Tây Từ tiếp lời, giọng đầy vẻ khinh bỉ: "Cái thứ ám quẻ mặc đồ tang trắng toát kia, nói ngươi đấy!"
Thời Tự, dù sắc mặt tái nhợt nhưng miệng lưỡi vẫn sắc bén: "Không ngờ đấy, cái loại quái thai bị bỏ quên không vẽ vào Sơn Hải Kinh như ngươi mà cũng quan tâm đến ngoại hình gớm nhỉ? Sao thế? Trước khi chết còn muốn chụp ảnh thờ cho đẹp à?"