Chương 577

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 12:56:22

Khi cả nhóm đẩy cửa bước vào, trời đã gần rạng sáng. Phòng khách sáng đèn tường màu vàng ấm. Ông nội Trì đã ngủ, chỉ có Trì Thanh Việt ngồi một mình trên sofa, rõ ràng là đang đợi họ. Trì Thanh Việt ngẩng đầu: "Sao về muộn thế?" Trì Nghiên Chu: "Chú, sao chú chưa nghỉ ngơi?" Trì Thanh Việt day day mi tâm: "Đợi các cháu về rồi ngủ. Tìm được người chưa?" Trì Nghiên Chu lắc đầu: "Vẫn chưa ạ." Trì Thanh Việt khẽ thở dài rồi đứng dậy: "Nếu không ở căn cứ của chúng ta, có lẽ ở nơi khác. Hôm nay muộn quá rồi, nghỉ ngơi trước đi, mai lại bàn chuyện đi các căn cứ khác tìm người." Trì Nghiên Chu gật đầu: "Chú đi ngủ trước đi ạ, bọn cháu tắm rửa xong cũng nghỉ ngơi." Đợi bóng dáng Trì Thanh Việt khuất sau góc cầu thang, Trì Nghiên Chu mới quay sang mọi người: "Tầng hai hết phòng trống rồi. Tầng ba còn lại hai phòng, anh Từ và Bắc Dã chuyển lên đó ở nhé? Anh Nhất ở tầng hai?" Lộc Bắc Dã lập tức gật đầu: "Vâng, em có thể tự ngủ một mình." Tầng ba có tổng cộng năm phòng. Lộc Nam Ca, Vân Thanh và Lạc Tinh Dữu mỗi người một phòng, còn lại hai phòng trống. Mấy người cùng nhau dọn dẹp phòng, lấy gối và vỏ chăn sạch sẽ từ trong không gian của Lộc Nam Ca ra thay. Chẳng mấy chốc, căn phòng vốn lạnh lẽo đã có thêm vài phần hơi thở của sự sống... Sau đó, mọi người lần lượt đi tắm rửa. Tiếng nước róc rách và những lời thì thầm khe khẽ trở nên đặc biệt rõ ràng trong đêm khuya tĩnh mịch. Lộc Nam Ca: "Bắc Dã, em chắc là muốn ngủ một mình chứ?" Lộc Bắc Dã: "Chị ơi, em làm được mà, em không sợ chút nào đâu." Lộc Nam Ca xoa đầu cậu bé: "Vậy chị về phòng nhé." Lộc Bắc Dã gật đầu: "Vâng vâng, chị ngủ ngon..." Lộc Tây Từ tựa vào khung cửa phòng mình: "Cửa phòng anh không khóa, sợ thì qua đây." Lộc Bắc Dã: "Lắm lời." Lộc Tây Từ: "Nhóc con, tiêu chuẩn kép đúng là bị em chơi rành rồi." Đáp lại anh ấy là tiếng đóng cửa dứt khoát của Lộc Bắc Dã... Lộc Nam Ca tắm rửa xong trở về phòng rồi đi thẳng vào không gian. Động vật trong không gian được quản gia hệ thống chăm sóc, số lượng đã tăng gấp mấy lần. Trong khu vực được ngăn cách bằng hàng rào, gà, vịt, lợn, bò, dê, thỏ... mỗi loài một đàn, nhìn sơ qua đã có đến cả trăm con, một khung cảnh tràn đầy sức sống. Bên cạnh là các loại thịt đã được quản gia hệ thống xử lý treo ngay ngắn. Những gia súc đã nuôi lớn đều được chia cắt xử lý, thịt tươi đỏ, có thể lấy dùng bất cứ lúc nào. Đất đen bây giờ không trồng rau nữa mà toàn là những loại dược liệu quý hiếm. Hạt giống mà hệ thống điểm danh tặng thưởng đã sớm bén rễ nảy mầm: lá đương quy tươi tốt, quả nhân sâm đã ửng đỏ, thiên ma vươn thẳng, linh chi xếp lớp như ngọc đen... Hương thuốc thoang thoảng bay trong không khí, vô cùng dễ chịu. Những lứa rau củ quả chín trước đó đã được thu hoạch xong, phân loại rồi chất vào những chiếc giỏ mây, xếp gọn gàng ở một góc, giữ được trạng thái tươi ngon nhất. Lộc Nam Ca: "Đúng là hàng của hệ thống, quản gia nhỏ thật tài giỏi!" Vật tư vô cùng dồi dào, đợi Trì Nghiên Chu và mọi người tìm hiểu kỹ càng hoạt động và nhu cầu của căn cứ rồi sẽ lấy danh nghĩa của họ để lần lượt mang ra một ít... Còn về phía căn cứ quân đội... vừa tìm người nhà của cậu và chị Vân Thanh, vừa xem có thể nhân tiện đi dò xét tình hình thực tế được không... Lộc Nam Ca nhớ lại bảng nhiệm vụ nhìn thấy ở trung tâm nhiệm vụ hôm nay rồi chọn ra một số loại thuốc đang thiếu hụt: thuốc kháng sinh, thuốc cảm, thuốc tiêu viêm... Cô lại lấy ra một ít đồ ăn vặt, đặc biệt là bánh quy nén, vừa nhỏ gọn vừa nhiều năng lượng, nhét vào ba lô không hề chiếm chỗ.