Trong tầm mắt Lộc Nam Ca lúc này chỉ còn lại ánh sáng tím chói lòa và những vòng cung điện đang nhảy múa điên cuồng.
"Nam Nam!"
"Em gái!"
"Cô Lộc!"
Phía dưới mặt đất, đám người Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ, Cố Kỳ, Cố Vãn, Lạc Tinh Dữu, Hạ Chước, Thời Tự... đang vật lộn với những con zombie khổng lồ. Chứng kiến cô rơi vào tuyệt cảnh, tất cả đều trợn trừng mắt, khóe mắt như muốn nứt toạc vì phẫn nộ và đau đớn. Họ gào lên những tiếng xé lòng, muốn lao tới ứng cứu nhưng khoảng cách quá xa, hoàn toàn không kịp!
Ầm ầm ầm!
Tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc, ánh sáng tím bùng lên rực rỡ giữa không trung, nuốt chửng tất cả!
Luồng năng lượng hỗn loạn tạo thành những cơn sóng xung kích mắt thường cũng thấy được, điên cuồng quét ngang bốn phương tám hướng, thổi bay cát đá, hất tung cả người lẫn vật trên chiến trường bên dưới.
Gã đàn ông mặc âu phục lơ lửng trên cao, tránh xa vùng tâm chấn, lạnh lùng quan sát kết quả. anh ta thậm chí còn ung dung chỉnh lại cổ tay áo bị gió thổi hơi lệch.
"Lũ sâu kiến, đến đây là kết thúc."
Nhưng anh ta không hề hay biết, ngay tại tâm điểm của cơn bão sấm sét cuồng bạo ấy, một "dị biến" đang âm thầm diễn ra.
Vài sợi dây leo đã bị điện giật cháy đen, tưởng chừng sắp hóa thành tro bụi, lại không hoàn toàn tan biến. Ngược lại, chúng như loài ký sinh có sức sống mãnh liệt nhất, len lỏi trong khe hở của những con lôi xà hủy diệt. Từ thân chính cháy đen, những nhánh mới, nhỏ hơn nhưng dẻo dai hơn bất ngờ đâm chồi.
Những dây leo này vừa xuất hiện lại lập tức phân nhánh, biến thành những sợi tơ mảnh như tóc... Chúng không đối đầu trực diện với sấm sét, mà thẩm thấu, luồn lách một cách gian nan nhưng vô cùng kiên trì, hướng về đốm sáng màu xanh yếu ớt ở trung tâm...
Chui vào bên trong khiên gió mà Lộc Nam Ca đang tuyệt vọng chống đỡ!
Ngay khi lồng giam sấm sét khép lại, Lộc Nam Ca đã dồn toàn bộ chút sức tàn vào phòng ngự. Một khiên gió hình cầu được cô cưỡng ép dựng lên. Bốn phương tám hướng, vô số tia sét tím điên cuồng cắn xé, ăn mòn lớp bảo vệ cuối cùng.
Ánh sáng của khiên gió mờ dần đi trông thấy. Ngay lúc Lộc Nam Ca cảm thấy dị năng cạn kiệt, định trốn vào không gian để lánh nạn... thì một cảm giác mát lạnh bất ngờ chạm vào tấm lưng và cánh tay đang đau rát của cô.
Không phải tấn công. Là... quấn lấy, bao bọc.
Những sợi dây leo mảnh như tơ, gần như trong suốt, lại có thể xuyên qua khe hở của sấm sét cuồng nộ, chui tọt vào bên trong khiên gió! Chúng quấn lấy cơ thể Lộc Nam Ca từng lớp, từng lớp một, trong nháy mắt dệt thành một chiếc kén ánh sáng hình bầu dục!
"Chi Chi..." Lộc Nam Ca khàn giọng thốt lên.
Điều kỳ diệu hơn cả là một luồng năng lượng ôn hòa nhưng mạnh mẽ, tràn trề sức sống, nương theo những sợi tơ ấy mà không ngừng rót vào cơ thể gần như khô kiệt của cô.
Luồng năng lượng này cùng nguồn gốc với sức mạnh mà Chi Chi từng dùng để chữa trị cho cô trước đây nhưng lần này nó tinh khiết hơn gấp bội! Tựa như Chi Chi đang rút cạn bản nguyên sinh mệnh của chính mình, bất chấp tất cả để truyền sang cho cô!
Như nắng hạn gặp mưa rào...
Như kẻ tuyệt vọng tìm thấy đường sinh cơ...
Cơ thể và ý thức sắp sụp đổ của Lộc Nam Ca, dưới sự gột rửa của dòng sinh mệnh khổng lồ ấy, lập tức hồi sinh. Những vết bỏng nhanh chóng khép miệng, kinh mạch khô cạn lại một lần nữa được lấp đầy sức mạnh!
Bên ngoài, sấm sét vẫn dữ dội oanh tạc lớp kén dây leo.
Lớp vỏ ngoài cùng liên tục bị lôi điện màu tím thiêu đốt, phân rã rồi hóa thành tro bụi. Nhưng ngay bên trong, những chồi non cứng cáp hơn lại mạnh mẽ trỗi dậy, tốc độ sinh trưởng thậm chí còn vượt xa sự hủy diệt để lấp đầy những khoảng trống!