"Sau khi xuống núi, đi về hướng Tây Bắc, tòa nhà bên cạnh..."
Đầu bút của cô dừng lại: "Nhưng mà Nam Nam... Cương Tử có chở nổi nhiều người như các cậu không?"
"Quác!" Cương Tử kiêu hãnh ngẩng đầu: "Ta là vẹt của mỹ nhân nhà ta đấy!"
Cố Vãn cưng chiều vuốt ve bộ lông của nó: "Đúng vậy, Cương Tử nhà chúng ta mạnh kinh khủng!"
Lộc Nam Ca nhanh chóng tính toán: "Tính theo cân nặng, lưng chở hai đến ba người, mỗi móng vuốt quắp một người, Cương Tử không kêu, miệng lại ngậm thêm một người, chen chúc một chút thì hai chuyến là xong..."
"Để tôi liên lạc với Thiếu tướng Trình." Trì Nghiên Chu đã lấy ra bộ đàm quân dụng, liếc nhìn tấm bản đồ Giang Tri An vẽ: "Chú Trình, chúng cháu cần giấy phép đi lại qua khu vực thất thủ P2, P3... chúng cháu cần ra khỏi thành... Cảm ơn chú Trình."
Thời Tự kéo tay Lộc Nam Ca và Lộc Bắc Dã: "Lộc Lộc, Bắc Bắc, có thứ gì đó..."
Lời còn chưa dứt, bụi cây xa xa truyền đến tiếng "sột soạt", như có thứ gì đó đang nhanh chóng xuyên qua lớp lá khô.
Tất cả mọi người lập tức vào trạng thái chiến đấu, dị năng lấp lánh trong lòng bàn tay.
Một con thỏ xám hoảng sợ lao ra khỏi bụi rậm, chưa chạy được hai bước đã bị kim tiêu của Lộc Bắc Dã ghim chặt xuống đất.
"Phù!" Giang Tri Vọng thở phào nhẹ nhõm: "Hết cả hồn."
Lộc Bắc Dã ngẩng đầu nhìn chị gái: "Ăn được không ạ?"
Lộc Nam Ca gật đầu, sức mạnh tinh thần lan tỏa ra xung quanh: "Không ổn..."
Như để chứng minh lời cô nói, sâu trong rừng núi đột nhiên vang lên những tiếng gầm rú kỳ dị liên tiếp.
Vô số đốm sáng đỏ rực hiện ra từ trong rừng, giống như những ngọn ma trơi lơ lửng, trông đặc biệt rợn người trong đêm tối.
"Cái quái gì thế?" Hạ Chước bám vào thành thùng xe kinh ngạc kêu lên.
Lộc Tây Từ và Cố Vãn búng ngón tay, những quả cầu lửa gào thét bay ra, soi sáng cảnh tượng phía sau, đó là một bầy nhím biến dị, mỗi con to bằng một con chó săn.
Những chiếc gai vốn mềm mại giờ đây lại ánh lên sắc kim loại.
Điều đáng sợ hơn là mắt của chúng đã hoàn toàn thoái hóa, thay vào đó là một khối u thịt đỏ rực nhô ra trên trán, liên tục co bóp phồng lên theo mỗi chuyển động.
"Rừng cháy rồi!" Giang Tri Vọng chỉ vào bụi cây bị cầu lửa đốt cháy và hét lên.
Tuy nhiên, ngọn lửa vừa bùng lên, hơn mười con nhím biến dị đã xếp thành một hàng, những chiếc gai kim loại trên lưng phun ra những cột nước, phối hợp với những con sóng đất dâng lên từ mặt đất, trong nháy mắt đã dập tắt ngọn lửa.
"Chúng nó, lại nâng cấp rồi sao? Còn biết phối hợp tấn công nữa?" Hạ Chước hít một hơi khí lạnh.
Lộc Nam Ca, Lộc Bắc Dã, Trì Nghiên Chu: "Mưa đen!"
"Thời Tự, bung lụa đi!" Lộc Nam Ca quát khẽ.
Thời Tự: "Vâng, Lộc Lộc."
Hai người đồng thời nhắm mắt, sức mạnh tinh thần như hai dòng lũ cuồn cuộn tuôn ra.
Cùng với những tiếng nổ "bùm bùm bùm", bảy tám khối u thịt đỏ rực ở phía xa lần lượt nổ tung.
Trì Nghiên Chu và Cố Kỳ thì dựa vào cảm giác ném sấm sét và cột nước về phía nguồn âm thanh, tia điện nổ tung trong màn sương nước tạo ra một vùng ánh sáng xanh chói mắt.
Hơn mười con nhím biến dị bị nổ thành than.
Bóng tối cản trở nghiêm trọng tầm nhìn, Lộc Tây Từ lao lên ghế lái, bẻ mạnh vô lăng.
Lốp xe bán tải phát ra tiếng ma sát, một cú drift đẹp mắt quay đầu xe, đèn pha lập tức chiếu sáng khu vực phía trước mọi người.
"Quý Hiến! Hướng chín giờ!" Lạc Tinh Dữu cảnh báo cùng lúc với phi tiêu bay tới.
Ánh sáng lạnh lẽo lóe lên, phi tiêu trúng con nhím biến dị, nhưng lại bị lớp da như kim loại của nó bật ra trong tiếng "keng" giòn tan, tóe ra một vệt lửa.
Lộc Bắc Dã giơ hai tay lên, một tấm khiên vàng lập tức hình thành một lớp bảo vệ hình bán cầu hoàn hảo xung quanh mọi người.
Mấy con nhím lao tới đâm sầm vào tấm khiên, phát ra âm thanh như búa tạ nện vào tấm thép...