Dòng nước đục trong chậu được hất tung lên cao, nương theo gió lớn trợ lực!
"Ào!"
Dòng nước dưới sự điều khiển của gió lốc xoắn lại thành một cột thủy long, lao thẳng vào tấm lưới sấm sét đang ép xuống!
Xẹt! Xẹt! Xẹt!
Ngay khoảnh khắc nước và điện va chạm, quầng sáng tím bùng lên dữ dội, nhuộm cả một vùng trời thành màu tím chết chóc. Vô số con rắn điện nhỏ điên cuồng lan theo cột nước, nhảy múa loạn xạ, phát ra tiếng nổ lốp bốp chói tai.
"Phong thuẫn, lên!"
Gần như cùng lúc hất nước ra, Lộc Nam Ca vắt kiệt dị năng hệ Phong trong cơ thể, nhanh chóng ngưng tụ một bức tường gió xanh biếc xoay tròn trước mặt. Những lưỡi gió sắc bén cắt xéo không khí với tốc độ chóng mặt!
Ầm! Rắc!
Lưới sét đâm sầm vào khiên gió! Bề mặt khiên rung chuyển dữ dội, ánh sáng chập chờn tưởng chừng sắp vỡ vụn!
"Anh cả! Vãn Vãn! Dùng lửa tấn công gã! Anh Nghiễn, chuẩn bị khiên bảo vệ mọi người! Em muốn chơi lớn!"
Giọng nói của Lộc Nam Ca xuyên qua tiếng nổ của năng lượng va chạm, từ bộ đàm truyền rõ mồn một vào tai các đồng đội đang chờ lệnh phía dưới.
Nghe tiếng em gái, ánh mắt Lộc Tây Từ và Cố Vãn lập tức trở nên sắc bén.
Hai quả cầu lửa nén màu đỏ sẫm đã ngưng tụ từ lâu trong lòng bàn tay Cố Vãn, mang theo cơn thịnh nộ phóng thẳng về phía sau lưng gã đàn ông mặc vest.
Cùng lúc đó, Lộc Tây Từ gầm lên một tiếng, hai cánh tay gân guốc nổi lên, đồng thời đẩy mạnh về phía trước! Hai luồng hỏa lực nén đến cực điểm chuyển sang màu trắng xóa, quấn lấy nhau xoay tròn vút lên cao. Tuy xuất phát sau nhưng chúng lại đến trước, lao thẳng vào gã đàn ông đang lơ lửng giữa không trung, kẻ đang bị tê liệt nhất thời do luồng điện đánh ngược.
"A Dã, A Chước, Tinh Dữu... dựng khiên mau!" Trì Nghiên Chu hét lớn: "Hạ Hoài Cảnh... đưa tất cả dị năng giả trốn xuống dưới khu vực khiên băng của chúng tôi!"
Dị năng hệ Kim trong cơ thể Lộc Bắc Dã bùng nổ. Một tấm khiên vàng kim khổng lồ lập tức hình thành, che chắn bên dưới đường đạn của Lộc Tây Từ và Cố Vãn, tạo thành một mái vòm kiên cố.
Hạ Chước vung mạnh hai tay xuống đất, bức tường đất đá dày cộm trồi lên chắn trước mặt tất cả đồng đội. Lạc Tinh Dữu cũng nhanh chóng gia cố thêm một lớp kim loại bên ngoài.
Gã đàn ông mặc vest vừa mới ổn định lại sau cảm giác tê dại do nước và điện gây ra thì hai đòn tấn công hệ Hỏa đã ập đến ngay trước mặt!
Ầm! Ầm!
Ngọn lửa va vào sấm sét, nổ tung thành những đóa hoa lửa mang nhiệt độ cao rực rỡ!
Dưới ánh lửa ngút trời, bóng dáng Lộc Nam Ca hiện lên uy dũng như một vị chiến thần. Những tia lửa như giòi bám trong xương, dính chặt lấy bề mặt khiên sét, điên cuồng thiêu đốt và ăn mòn, phát ra tiếng "xèo xèo" ghê rợn.
Ngay khi ánh lửa chói mắt nhất, khói bụi và khí nóng vừa bốc lên cuồn cuộn, ý niệm của Lộc Nam Ca khẽ động, một bao bột mì nặng năm mươi cân lập tức xuất hiện trên tay.
"Chưa xong đâu..." Giọng Lộc Nam Ca trong trẻo nhưng mang theo sự tàn nhẫn lạnh lùng: "Chiêu đãi ngươi thêm món này nữa!"
Cô vận sức ném mạnh bao bột mì theo một vòng cung, bay thẳng vào khu vực lửa và sét chưa tan hết. Bao bì bị lưỡi dao gió cắt rách toạc giữa đường, bột trắng bung ra, trút xuống như mưa rào.
Hai tay Lộc Nam Ca đẩy mạnh về phía trước... cuồng phong nổi lên!
Gió cuốn theo bụi bột mì nhẹ bẫng, trong tích tắc bao phủ toàn bộ vùng không gian đang hừng hực nhiệt độ cao. Sương mù trắng hòa lẫn trong ánh lửa, như khoác lên vụ nổ một tấm màn tang tóc.
Trước mặt Lộc Nam Ca, các lớp khiên gió liên tục được xếp chồng lên nhau.