Chương 1094: Ngoại truyện - Bạo, vẫn là Nam Nam bạo nhất
Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?
Mộc Chỉ Chỉ31-01-2026 13:22:09
Trì Nghiên Chu dường như đã sớm dự liệu, đi trước một bước đưa ra phản ứng.
Bàn tay vốn dĩ chỉ nắm hờ của anh chợt siết lại, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Lực đạo không nặng, không làm cô đau nhưng lại ngăn cản động tác rút tay về của cô một cách vừa vặn.
Không chỉ vậy, anh còn nương theo lực đạo này, nhẹ nhàng kéo cô về phía mình một chút.
Khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt được kéo gần lại...
Vốn dĩ chỉ là đứng sóng vai, giờ phút này lại gần như mặt đối mặt.
Chóp mũi cô suýt chút nữa đụng phải lồng ngực anh, có thể ngửi thấy rõ ràng mùi hương gỗ thanh lãnh trên người anh hòa quyện với một chút hơi lạnh của gió đêm.
Lộc Nam Ca ngẩng đầu lên, Trì Nghiên Chu đang rũ mắt nhìn cô.
Ánh sáng rực rỡ hơi chút ám muội luân chuyển của KTV đổ xuống bóng râm nhàn nhạt trên khung xương lông mày và sống mũi ưu việt của anh.
Khiến cho đôi mắt vốn đã thâm thúy kia càng trở nên sâu thẳm khó lường.
Hơi thở của anh nhẹ nhàng nhưng vì khoảng cách quá gần, loáng thoáng lướt qua tóc mái và gò má cô, mang đến một trận ngứa ngáy vi diệu khiến tim đập nhanh.
Trong lòng Lộc Nam Ca bỗng nhiên hoảng hốt.
"Em uống rượu à?" Anh mở miệng, giọng nói khàn thấp hơn bình thường một chút.
Lộc Nam Ca hơi ngơ ngác, theo bản năng trả lời: "Ừm... một chút xíu."
Trong lòng lại thầm thì: [Cái này không phải rất rõ ràng sao?]
Ánh mắt Trì Nghiên Chu dừng lại trên đôi môi phiếm ánh nước của cô trong một thoáng, rồi lại dời về phía mắt cô.
Tiếp đó hỏi, giọng điệu nghe không ra cảm xúc gì nhưng lại giống như đang ấp ủ điều gì đó.
"Cậu nam sinh ban nãy." Anh khựng lại: "Em cảm thấy thế nào?"
Lộc Nam Ca bị câu hỏi không đầu không đuôi này của anh làm cho sửng sốt...
Cô chớp mắt, men say khiến tư duy hơi chậm chạp nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà rơi trên mặt anh.
Nhìn ở khoảng cách gần, làn da anh dưới ánh sáng mê ly đẹp đến mức vô lý, lông mi rất dài, sống mũi thẳng tắp, ngũ quan tinh xảo.
[Hữu Hữu, mi thiên vị, tại sao ta cảm thấy anh Nghiên trông còn đẹp hơn cả ta!]
[Có khả năng nào đây là gen di truyền không?]
[Chẳng lẽ không phải do "Đấng tạo hóa" là mi thiên vị sao?]
[Tôi là Hệ thống, không phải Nữ Oa! Thôi bỏ đi... nói chuyện với một kẻ say rượu như cô cũng chẳng rõ ràng được!]
"Nam Nam..."
Trì Nghiên Chu thấp giọng gọi tên cô, hơi thở nóng hổi mang theo giọng nói khàn khàn, hòa với hơi thở thanh lãnh trên người anh, cùng nhau rót vào màng nhĩ.
Lộc Nam Ca chỉ thấy tai nóng bừng, dựa vào trực giác, buột miệng thốt lên: "Không đẹp bằng anh!"
Khoảnh khắc dứt lời, chính cô cũng ngẩn người trước.
Trì Nghiên Chu hiển nhiên cũng ngẩn ra.
Anh rũ mắt, không chớp mắt nhìn cô.
Nhìn đôi mắt cô vì men say mà đặc biệt ướt át sáng ngời, bên trong phản chiếu rõ ràng hình bóng của anh.
Nhìn đôi môi màu đỏ thắm đang hé mở của cô, dường như cũng bị lời nói vừa rồi của chính mình làm kinh ngạc, quên cả khép lại.
Mọi thứ xung quanh dường như ngưng trệ.
Tiếng hát phiêu diêu phía xa, tiếng dòng xe cộ loáng thoáng ngoài cửa, tất cả đều mờ nhạt lùi xa, trở thành âm thanh nền không quan trọng.
Chỉ có tấc đất vuông vức giữa hai người, nhiệt độ đang lặng lẽ leo thang, hơi thở âm thầm quấn quýt.
Thứ gì đó đã ẩn nấp từ lâu, dường như đang rục rịch ngóc đầu dậy giữa ánh sáng lờ mờ và mười ngón tay đan chặt này, sắp sửa phá đất chui lên...
Cách đó không xa, trong bóng tối sau cây cột, Trì Nhất dùng hai tay giữ chắc điện thoại, ống kính nhắm ngay vào thiếu gia nhà mình và cô Lộc, có chút kích động.
Anh ấy điên cuồng ấn chụp liên tục, từng tấm "ảnh hiện trường" độ nét cao như nước chảy gửi vào cái nhóm nhỏ vừa mới lập, chỉ thiếu hai nhân vật chính và vị thành niên Lộc Bắc Dã.
[Trì Nhất: [Hình ảnh][Hình ảnh][Hình ảnh] Trực tiếp tại hiện trường! Bầu không khí tới bến rồi cả nhà ơi!]
[Trì Nhất: [Hình ảnh] Ánh mắt này tình bể bình luôn! Tôi cá năm hào tối nay có chuyện lớn xảy ra!]