Chương 132

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 12:35:04

Cô lật tay, ném ra vài khẩu súng tiểu liên từ ba lô, quăng cho đồng đội: "Bắt lấy!" "Cạch" một tiếng lên đạn. "Anh Chước!" Hạ Chước siết chặt năm ngón tay, tấm khiên năng lượng màu vàng đất ầm ầm vỡ tan, cát sỏi đổ xuống như thác nước. "Chị Cố Vãn." Lộc Nam Ca nói rất nhanh: "Đối diện toàn là dị năng giả, sau khi yểm trợ bằng hỏa lực, các chị lập tức rút lui!" Tám bóng người cao và một bóng người thấp như những thanh kiếm sắc bén lao ra. "Khai hỏa!" Dẫn đầu là Lộc Nam Ca, cả nhóm người mặc áo phông đen và quần túi hộp đồng loạt xếp thành hàng ngang. Trong chốc lát, họng súng phun ra những lưỡi lửa, đường đạn đan xen vào nhau! Đối diện sáng lên những tấm chắn dị năng đủ màu sắc: hệ Thổ, hệ Kim, hệ Mộc... Đạn lạc va vào khiên chắn tóe lên những tia lửa chói mắt, chiếu rọi khuôn mặt của hai bên lúc sáng lúc tối. "Rút lui! Ngay bây giờ!" Trì Nhất cầm súng bắn tỉa, kéo Cố Vãn lăn vào chỗ nấp. Quý Hiến và Văn Thanh theo sát phía sau, mấy người nhanh chóng ẩn mình vào bóng tối của các cửa hàng ven đường. Thấy đồng đội đã rút lui an toàn, mấy người Lộc Nam Ca đồng loạt thu súng, giây tiếp theo... Sáu luồng dị năng bay vút lên trời, xé toạc màn đêm lao thẳng vào trận địa của kẻ thù! "Hạ khiên! Phân tán chúng nó ra!" Người đàn ông bị thương ôm cánh tay đẫm máu gào thét: "Trừ người hệ chữa trị, không để lại một ai sống sót!" Hơn mười dị năng giả lao về phía mấy người Lộc Nam Ca. Họ chia cắt và bao vây sáu người Lộc Nam Ca. Lộc Nam Ca lạnh lùng quét mắt, ngoại trừ cô và Lộc Bắc Dã bị hai dị năng giả vây quanh, mấy người Lộc Tây Từ đều bị ba bốn người vây công. Một quả cầu lửa lao thẳng vào mặt Lộc Nam Ca. Tinh thần lực của Lộc Nam Ca cuộn trào, hai dị năng giả cấp một đang lao về phía cô đột nhiên cứng đờ. Cô vẫn luôn để mắt đến Lộc Bắc Dã, khi thấy em trai bị dây leo quấn quanh cổ, sát khí trong mắt cô tăng vọt. "Tìm chết!" Dao gió phá không, hai cái đầu bay lên cao. Không chút do dự, Lộc Nam Ca quay người lao về phía Lộc Bắc Dã. Chỉ thấy Lộc Bắc Dã bị một người già và một người trẻ vây công. Người lớn tuổi điều khiển dây leo, quấn chặt tứ chi và cổ của Lộc Bắc Dã. "Nhóc con, đừng phí sức nữa." Người đàn ông trẻ tuổi cười âm hiểm tiếp cận: "Ngoan ngoãn nghe lời, chú cho mày một cái chết nhẹ nhàng." Lời còn chưa dứt, ánh vàng trong mắt Lộc Bắc Dã bùng lên dữ dội, ngay khi phi đao cắt đứt dây leo, những bụi gai quấn quanh đột nhiên nổ tung! "Ai chết về tay ai còn chưa biết đâu, chú ạ!" Cậu nhóc cầm đôi dao vàng, ánh mắt hung ác, ánh sáng lạnh lẽo nhắm thẳng vào cổ họng hai người. Máu tươi bắn lên khuôn mặt nhuốm máu của cậu, càng tăng thêm vẻ hung tợn. "Không sao chứ?" Ngón tay Lộc Nam Ca kiểm tra vết hằn trên cổ cậu. Lộc Bắc Dã hai tay cầm phi đao vàng, chớp chớp đôi mắt ươn ướt, nhẹ nhàng lắc đầu. Hàng mi dính máu đổ một bóng mờ dưới ánh trăng, vẻ hung ác vừa rồi như thể chỉ là ảo giác. ... Bên phía Hạ Chước, anh bị bốn dị năng giả vây công, khiên chắn hệ Thổ đã lung lay sắp đổ. Bức tường đất bao quanh 360 độ bị dị năng hệ Hỏa đốt đến đỏ rực, sóng nhiệt làm không khí biến dạng. Gân xanh trên trán anh nổi lên, thỉnh thoảng lại có gai đất từ dưới đất đột ngột mọc lên phản công, nhưng đã là sức cùng lực kiệt. "Bằng..." Một tiếng súng vang lên, dị năng giả đang phóng hỏa ngã xuống đất. Nòng súng bắn tỉa của Trì Nhất bốc lên một làn khói xanh nhạt. "Anh Chước! Hạ khiên." Nghe thấy giọng Lộc Nam Ca, Hạ Chước lập tức hạ khiên, những tảng đất nóng bỏng ầm ầm sụp đổ, tia lửa bắn tung tóe. Tinh thần lực của Lộc Nam Ca miễn cưỡng khống chế được ba dị năng giả. Hạ Chước và Lộc Bắc Dã nắm bắt cơ hội trong chớp nhoáng, gai đất và phi tiêu vàng đồng thời bùng nổ, ba bóng người ngã xuống trong tiếng la hét thảm thiết.