Chương 1066: Ngoại truyện: Lạc Tinh Dữu, Lạc Tinh Hòa

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:20:44

Trông Văn Anh giờ đây đã khác xa hình ảnh cô bé gầy gò, mình mẩy đầy thương tích trong mạt thế. Lúc này cô bé trắng trẻo, bụ bẫm và đáng yêu với đôi má hồng hào phúng phính. Chỉ có điều, dường như cô bé hơi sợ người lạ nên cứ rúc mặt vào hõm cổ mẹ, chỉ hé đôi mắt rụt rè, tò mò ngắm nhìn những cô dì chú cậu "xa lạ" xinh đẹp nhưng có vẻ đang xúc động lạ thường trước mặt. Được mẹ không ngừng khích lệ, cô bé mới lí nhí cất giọng sữa: "Con chào dì... con chào cậu..." Giọng nói non nớt, mềm mại ấy như một dòng suối mát lành, tức thì xoa dịu cõi lòng mỗi người. Tiếng đáp lời lập tức vang lên rộn rã. "Nan Nan ngoan quá!" "Tiểu Anh Đào, chào con nha! Dì là dì Vãn Vãn của con!" "Bảo bối, nhìn đây này, cậu là cậu Chước! Người đẹp trai nhất quả đất đây!" Lộc Bắc Dã đang ngồi trong lòng Trì Nghiên Chu bỗng cựa quậy. Cậu bé lúi húi lục lọi chiếc túi "bảo bối" trước ngực quần yếm, lát sau chìa cả hai tay ra, mỗi tay nắm đầy một vốc kẹo. "Tiểu Anh Đào, cậu là cậu A Dã." Cậu bé rất nghiêm túc đưa sô-cô-la trong tay về phía trước: "Cái này cậu cho con, quà gặp mặt." Văn Anh nhìn "ông cậu nhỏ" trạc tuổi mình, chớp chớp mắt, không nhận ngay mà ngẩng lên nhìn mẹ. Văn Thanh khẽ gật đầu với con gái. Được mẹ cho phép, Văn Anh mới rụt rè vươn bàn tay nhỏ trắng nõn ra nhận lấy những viên kẹo, nhỏ nhẹ đáp: "Con cảm ơn cậu A Dã ạ." Dù cái đầu nhỏ vẫn còn thắc mắc tại sao anh trai bé xíu này lại phải gọi bằng cậu nhưng mẹ đã dặn thì cứ gọi thôi! Lời mẹ nói chắc chắn là đúng nhất rồi! Hạ Chước đứng bên cạnh cười phá lên. Cậu ta chỉ vào Lộc Bắc Dã, khoái trá trêu chọc gương mặt non choẹt đang cố tỏ ra nghiêm túc nhưng vành tai thì đã đỏ ửng cả lên. "Ha ha ha! A Dã, lại giở chiêu này! Mọi người nhìn cái vẻ mặt này xem, y hệt cái lúc lừa Xoăn Xoăn gọi cậu lần trước!" Cậu ta vừa nói vừa nhại lại điệu bộ trịnh trọng "ta đây là bề trên đáng tin cậy" của Lộc Bắc Dã ban nãy, khiến mọi người xung quanh cũng phải bật cười. "A Dã nhỏ nhà chúng ta có cái khao khát làm trưởng bối này đúng là không giấu được, viết hết cả lên mặt rồi! Đáng yêu chết mất thôi!" Lộc Bắc Dã ưỡn bộ ngực nhỏ, nghiêm mặt phản bác: "Theo vai vế, em vốn là bề trên! Nan Nan gọi em là cậu thì có gì sai! Em không giống một số người lớn, trêu trẻ con thì mạnh miệng lắm, gặp chuyện thì lại khóc lóc sướt mướt." Xung quanh im bặt một giây, rồi lập tức vỡ òa trong tiếng cười còn lớn hơn... Trì Nghiên Chu bế cậu nhóc "thiện chiến" trong lòng, khóe miệng bất giác cong lên thành nụ cười rõ rệt. Anh gật gù tán thành: "A Dã nói đúng. Có một số người đúng là chỉ giỏi bắt nạt trẻ con, chẳng có tiền đồ." Hạ Chước vừa tức vừa buồn cười: "Lộc Bắc Dã! Em... cái đồ ranh con này, em học ai thế hả! Em xem cái miệng nhỏ này độc địa chưa kìa, có khác gì ăn cơm trộn thạch tín không? Lại còn nữa, anh đây đâu có khóc lóc sướt mướt. Anh đây là tình cảm chân thật bộc lộ! Tình cảm chân thật bộc lộ, hiểu chưa!" Cậu ta gào xong, vừa ngước lên đã thấy mọi người đều đang nhìn mình với ánh mắt đầy ý cười. Hạ Chước ngơ ngác: "???" Cậu ta nhìn trái nhìn phải, vẻ mặt không thể tin nổi: "Mọi người... mọi người có ý gì đây?" Lộc Tây Từ vươn tay khoác vai cậu ta: "Không cần nghi ngờ, cũng chẳng cần tự kiểm điểm làm gì. Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Ngoài cậu ra, ở đây làm gì có "mực" nào khác đâu." "Phụt!" Cố Vãn là người đầu tiên không nhịn nổi. Nhìn vẻ mặt khoa trương như bị "tập thể lên án" của Hạ Chước, cùng với dáng vẻ vùi đầu vào vai Trì Nghiên Chu cười trộm của Lộc Bắc Dã, cô bật cười thành tiếng. Ngay sau đó, ý cười lan ra trong đáy mắt tất cả mọi người. Văn Thanh bế Văn Anh, ánh mắt dịu dàng cong cong. Tiểu Văn Anh dường như cũng bị bầu không khí vui vẻ này lây nhiễm, tuy chẳng hiểu người lớn đang cười gì nhưng cũng toe toét cười theo. Lạc Tinh Dữu vừa chạy tới đã lập tức thu trọn vào mắt cảnh trùng phùng ấm áp xen lẫn chút náo nhiệt đáng yêu này. Cô kéo theo chị gái Lạc Tinh Hòa vừa ra khỏi cổng, mái tóc đỏ rực của Hạ Chước tức thì lọt vào tầm mắt cô.