Giây tiếp theo, bột mì gặp lửa.
Ầm! Ầm! Ầm!
Một vụ nổ bụi kinh hoàng xảy ra. Phản ứng dây chuyền giữa bột mịn và lửa tạo nên sức công phá khủng khiếp.
Ánh sáng trắng chói lòa nuốt chửng vạn vật, tầm nhìn của mọi người trong nháy mắt chỉ còn lại một màu trắng xóa. Tiếp đó là luồng sóng xung kích kèm khí nóng hầm hập, lấy điểm nổ làm trung tâm quét ngang ra bốn phía!
Tiếng nổ lớn vượt qua ngưỡng chịu đựng của thính giác con người.
Dù đã nấp sau bức tường băng của Trì Nghiên Chu và khiên của nhóm Lộc Bắc Dã, sóng âm vẫn đập mạnh vào lồng ngực mỗi người. Hạ Chước cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp, Cố Vãn không nhịn được phải bịt chặt tai.
Khói bụi và lửa bị vụ nổ thứ hai khuấy đảo, cuộn lên tạo thành một đám mây hình nấm khổng lồ che khuất cả bầu trời.
Tường băng của Trì Nghiên Chu dưới sự điều khiển của anh liên tục dày thêm, hoàn toàn ngăn cách những con zombie khổng lồ khỏi đội hình dị năng giả. Bề mặt lớp băng tan chảy nhanh chóng dưới sức nóng khủng khiếp rồi lại lập tức đóng băng trở lại. Những con zombie khổng lồ bị chấn động bởi vụ nổ, rên rỉ "hự hự", điên cuồng húc đầu vào khiên băng.
Tất cả mọi người đều bàng hoàng trước đòn tấn công liều mạng, gần như "đồng quy vu tận" này.
"Cô Lộc... cô ấy điên rồi sao? Nguy hiểm quá, liệu có bị thương không?" Một dị năng giả lẩm bẩm nhưng ánh mắt lại ánh lên sự ngưỡng mộ tột độ.
"Im mồm! Sao mà bị thương được! Nhìn tướng mạo cô Lộc là biết người có mệnh lớn, phúc lớn mạng lớn!"
"Lúc này mà cậu còn xem tướng được à?"
"Nói nhảm ít thôi! Tập trung truyền năng lượng vào khiên cho tôi!"
Ánh sáng trắng và biển lửa trên không trung cuối cùng cũng bắt đầu suy yếu, co lại như hơi thở tàn của một con quái vật. Khói bụi lắng xuống, ánh lửa mờ dần, tưởng chừng dư âm của vụ nổ kinh thiên động địa này sắp kết thúc.
Nhưng chưa kịp để mọi người phía dưới hoàn hồn, một cơn gió lốc lạ thường bất ngờ nổi lên từ hư không.
Cơn gió này hoàn toàn khác với gió của Lộc Nam Ca. Nó hung hãn, thô bạo và tràn đầy ác ý.
Cuồng phong thổi bay tàn dư khói bụi, dập tắt những đốm lửa còn sót lại và cuốn phăng tro bụi bột mì đi tứ tán! Tầm nhìn lại trở nên rõ ràng.
Gã đàn ông mặc vest vẫn lơ lửng tại chỗ.
Nhưng dáng vẻ của anh ta đã thê thảm hơn nhiều. Bộ vest may đo chỉn chu giờ đây cháy đen, rách nát tả tơi. Tay áo trái bị nổ tung, lộ ra làn da bỏng rộp đỏ hỏn. Mái tóc chải chuốt cẩn thận giờ rối bù như tổ quạ, vài chỗ còn cháy xém, khuôn mặt lem luốc những vệt đen xám.
Điều đáng sợ nhất là ánh mắt anh ta. Không còn vẻ cao ngạo, thờ ơ của kẻ bề trên, thay vào đó là sự oán độc đến cực điểm. anh ta nhìn chằm chằm Lộc Nam Ca ở phía xa, ánh mắt sắc lẹm như muốn lăng trì cô thành ngàn mảnh.
Nhưng sự chú ý của mọi người nhanh chóng bị thu hút bởi một bóng người nhỏ bé khác, lặng lẽ xuất hiện bên cạnh gã đàn ông từ lúc nào không hay.
Đó là một cô bé, trông chỉ chừng mười ba, mười bốn tuổi.
Cô bé cạo trọc đầu, da đầu dưới ánh sáng mặt trời ánh lên màu xanh trắng nhợt nhạt. Bộ đồ tác chiến màu đen ôm sát cơ thể gầy gò, càng làm nổi bật làn da trắng bệch bệnh tật, như thể đã bao năm rồi chưa từng thấy ánh mặt trời.
Nhưng nổi bật hơn cả là đôi mắt. Đồng tử của cô bé có màu tím.
Màu sắc ấy có nét tương đồng với mắt của những con zombie khổng lồ bên dưới nhưng bản chất lại hoàn toàn khác biệt. Mắt zombie đục ngầu, điên loạn, chỉ chứa đựng bản năng nuốt chửng và hủy diệt. Còn mắt của cô bé này lại trong trẻo, sâu thẳm và lạnh lẽo thấu xương.