Chương 1063: Ngoại truyện: Lộc Bắc Dã: Em có thể thay chị...

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 13:20:36

Lấn át cả tiếng gọi thầm của cô là tiếng hét lanh lảnh của Lộc Bắc Dã: "Anh cả! Ở đây! Em với chị ở đây!" Cách một khoảng hơn mười mét và dòng người không ngừng qua lại, ánh mắt hai bên giao nhau giữa không trung. Ngay khoảnh khắc ấy, thời gian như bị nhấn nút tạm dừng. Bước chân của nhóm Trì Nghiên Chu đồng loạt khựng lại. Trái tim họ điên cuồng nện vào lồng ngực, mang theo nỗi đau âm ỉ của việc mất đi rồi tìm lại được, để rồi niềm vui vỡ òa ập tới gần như nhấn chìm tất cả. Giây tiếp theo, khung cảnh tĩnh lặng bị phá vỡ. Họ gần như đồng thời hành động, gạt phăng dòng người cản lối, bước chân vừa gấp gáp vừa kiên định lao về phía này. "Em gái bảo bối! A Dã!" Hạ Chước chẳng còn giữ chút hình tượng nào, cậu ta là người xông lên trước nhất. Hai tay dang rộng vượt qua lan can kim loại, nửa thân trên gần như nhoài hẳn ra ngoài, vành mắt đỏ hoe. "Hu hu hu... Em gái bảo bối! A Dã! Là hai đứa! Thật sự là hai đứa! Anh nhớ hai đứa chết mất! Những ngày không có hai đứa..." Cậu ta nói năng líu ríu, giọng đặc sệt tiếng nức nở, âm lượng lại lớn, ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh. Những ánh mắt tò mò, kinh ngạc, vừa buồn cười lại vừa cảm động đồng loạt đổ dồn về phía họ. Ngay khoảnh khắc cảm nhận được vô số ánh nhìn, theo một phản xạ đã ăn sâu vào tiềm thức, Lộc Nam Ca và Lộc Bắc Dã đồng loạt lùi lại một bước nhỏ. Cố Kỳ sa sầm mặt mày, gân xanh trên trán giật giật. Anh nhanh chóng trao đổi ánh mắt với Quý Hiến cũng đang nhíu mày bên cạnh. Hai người một trái một phải tiến lên, không nói một lời liền xốc nách Hạ Chước - kẻ vẫn đang cố vươn dài cánh tay qua lan can để chạm vào hai đứa trẻ - lôi xềnh xệch sang một bên. "Thả ông ra! Hai cái thằng khốn này buông ông ra!" Hạ Chước bị nhấc bổng lên, hai chân đạp loạn xạ trong không trung, mặt mũi vừa đẫm nước mắt vừa đầy vẻ sốt ruột. "Ông đây ôm em trai em gái mình thì có làm sao! Có phải chúng mày chê ông mất mặt không?" Quý Hiến xốc một bên tay cậu ta, mặt không đổi sắc: "Hóa ra cậu cũng biết mất mặt à?" Hạ Chước... Lúc này Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ, Cố Vãn, Thời Tự, Trì Nhất... đã nhanh chóng đi vòng qua lan can, chạy bước nhỏ về phía hai chị em. Cố Vãn gần như lao tới, đôi mắt đã sớm ngấn lệ. Giây phút nhìn rõ được Lộc Nam Ca và Lộc Bắc Dã, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ đê. "Nam Nam..." Lộc Nam Ca bước lên một bước, vòng tay ôm lấy Cố Vãn. "Chị Vãn Vãn... gặp lại chị thật tốt!" Giọng cô nghèn nghẹn, khẽ run lên. "Tôi cũng muốn ôm! Tôi cũng cần được ôm! Như thế này không công bằng!" Hạ Chước bị lôi sang một bên vẫn không ngừng giãy giụa: "Em gái nhà mình tại sao lại không được ôm! Các người đây là phân biệt đối xử!" Thời Tự đứng cạnh cậu ta, ánh mắt dán chặt vào hai cô gái đang ôm nhau cách đó không xa, dường như mọi ồn ào xung quanh đều bị ngăn cách. Cậu lại liếc sang Lộc Bắc Dã đang được Lộc Tây Từ bế bổng, hai tay ôm cổ anh cả thì thầm gì đó. "Chẳng lẽ bọn tôi không muốn sao?" Cậu hất cằm, ra hiệu cho Hạ Chước nhìn Lộc Tây Từ: "Cậu xem anh Từ có ôm Nam Nam không?" Động tác giãy giụa của Hạ Chước chợt khựng lại, cậu ta nheo mắt nhìn: "... Không có." Thời Tự: "Thế cậu xem anh Nghiễn có ôm không?" Hạ Chước lại nhìn Trì Nghiên Chu đang đứng yên tại chỗ, dù ánh mắt chưa từng rời khỏi cô em gái bảo bối: "... Cũng không có!" Thời Tự: "Vậy cậu dám ôm?" Hạ Chước nghẹn lời, giọng lí nhí: "Không dám!" Cố Kỳ liếc cho cậu ta một cái nhìn "cuối cùng cậu cũng hiểu rồi", lực trên tay cũng nới lỏng: "Thế chẳng phải xong rồi sao! Chững chạc lên, chúng ta phải có dáng vẻ của người làm anh chứ!" Đúng lúc này, Lộc Bắc Dã đã trượt khỏi vòng tay anh cả. Cậu bé một tay dắt Lộc Tây Từ, tay kia kéo Trì Nghiên Chu. Sải đôi chân ngắn, cậu đi đến trước mặt Hạ Chước vẫn đang "bị khống chế". Lộc Bắc Dã ngẩng mặt lên, nghiêm túc nói: "Anh Chước, nam nữ khác biệt, phải giữ khoảng cách, không thể tùy tiện ôm ấp." Cậu bé ngừng lại, mím đôi môi nhỏ rồi nói thêm, giọng điệu mang theo sự bất lực và bao dung của một ông cụ non: "Nhưng mà... em là con trai." "Nể tình anh nhớ em và chị nhiều như vậy, em có thể thay chị cho anh ôm một cái. Chỉ một cái thôi đấy."