"Tiếng gầm của kẻ yếu." Gã đàn ông thu tay lại, nhếch mép: "Vô nghĩa."
Phía trước, đòn hợp kích của nhóm Trì Nghiên Chu cũng đã va chạm với tia sét nén kia. Ánh sáng tím chói lòa đối đầu với bão tố dị năng đủ màu sắc, tạo nên những luồng xung kích khiến không gian vặn vẹo, hỗn loạn cực điểm. ...
Cùng lúc đó, tại khu vực an toàn nơi thân chính của Chi Chi đang trú ngụ.
Văn Thanh vừa hồi phục chút dị năng, vội vàng đứng dậy, ánh mắt lo âu quét qua chiến trường khốc liệt. Tầm mắt cô xuyên qua khói bụi và ánh chớp lòa, vừa vặn nhìn thấy cảnh tượng đau lòng: Lộc Bắc Dã với đôi tay cháy đen, máu thịt bầy nhầy, sống chết chưa rõ đang được Lộc Nam Ca ôm chặt trong lòng.
Văn Thanh lập tức hét lên, nắm lấy dây leo bên cạnh: "Chi Chi! Đưa chị đến chỗ A Dã! Ngay lập tức! Nhanh!"
Vút! Tiếng gió xé rách không gian.
Trong nháy mắt, Lộc Nam Ca cùng Lộc Bắc Dã đã xuất hiện ngay trước mặt Văn Thanh.
Gương mặt vốn luôn bình tĩnh của Nam Ca lúc này đang run rẩy từng thớ cơ.
"Chị Văn Thanh..." Giọng cô khô khốc, vỡ vụn: "Cứu A Dã... xin chị..."
Văn Thanh không nói hai lời, lập tức đưa tay ra: "Giao cho chị."
Ánh sáng trắng sữa thuần khiết từ lòng bàn tay cô tuôn trào, điên cuồng tràn vào cơ thể Lộc Bắc Dã.
Lớp da thịt cháy đen hoại tử bắt đầu bong ra, để lộ những mô thịt non đỏ hồng ngoan cường tái sinh. Mạch máu đứt gãy tự động vươn dài, tìm kiếm và nối liền lại với nhau. Ngay cả bề mặt xương cốt cháy sém cũng bắt đầu tỏa ra ánh ngọc ôn nhuận...
Phép màu đang hiện hữu. Tử thần buộc phải lùi bước.
Lộc Nam Ca trân trân nhìn đôi tay cháy đen của em trai dần lấy lại huyết sắc, lắng nghe hơi thở yếu ớt của cậu dần trở nên ổn định và mạnh mẽ.
Cô từ từ nhắm mắt lại.
Giây phút cô mở mắt ra lần nữa, mọi sự hoảng sợ, bi thương, cầu xin của một người "chị" đều đã tan biến. Tất cả những cảm xúc yếu mềm bị xóa sạch.
Chỉ còn lại sát ý ngút trời. Lạnh lẽo và tàn khốc.
"Chi Chi." Giọng cô bình tĩnh đến lạ thường: "Bảo vệ mọi người. Không cho phép bất kỳ ai đến gần đây nửa bước."
"Chít chít chít..."
[Được, chủ nhân! Tôi sẽ trông chừng em trai chủ nhân. ]
Lộc Nam Ca vỗ nhẹ lên nhánh dây leo mà Chi Chi đưa tới, rồi đứng thẳng dậy. Cô mượn lực đẩy của gió, lao vút trở lại chiến trường tiền tuyến đang bị sấm sét tàn phá.
Lúc này tình thế vô cùng nguy cấp.
Lộc Tây Từ không biết đã lãnh bao nhiêu vết thương từ lưỡi đao gió của Số 1 nhưng ngọn lửa trong tay anh chưa từng tắt, lửa trong mắt anh càng cháy hừng hực. Sắc mặt Hạ Chước trắng bệch, vết sét đánh cháy đen trước ngực trông rợn người. Cánh tay trái của Cố Vãn buông thõng, đung đưa một cách không tự nhiên. Thời Tự trào máu nơi khóe miệng, sự phản phệ của tinh thần lực khiến ánh mắt anh bắt đầu tan rã...
Lạc Tinh Dữu, Quý Hiến và những người khác đều chồng chất thương tích.
Và tất cả những đau đớn này, ngoài zombie Số 1 gây ra, phần lớn đều đến từ gã đàn ông mặc vest đang lơ lửng ngạo nghễ kia. anh ta coi họ như sâu kiến, anh ta dám làm tổn thương người thân nhất của cô.
Trong lồng ngực Lộc Nam Ca, có thứ gì đó đang bùng cháy dữ dội.
Những luồng gió xanh quanh người cô bắt đầu xoay chuyển. Ban đầu còn chậm rãi, rồi tăng tốc, ngày càng nhanh, ngày càng cuồng bạo.
Vù... Ùng...
Tựa như gió của cả đất trời đều đang quy tụ về một điểm này!
Bụi đất từ đống đổ nát bị cuốn thốc lên, những mảnh vải rách bay phần phật, ngay cả ngọn lửa ở xa cũng bị lực hút kéo lệch về phía cô.
Tóc dài tung bay! Áo choàng cuồng vũ!
Một luồng khí thế hung tàn, bạo ngược từ trong cơ thể nhỏ bé ấy ầm ầm bùng nổ!