Tiếng kinh hô nghẹn ứ trong cổ họng. Cơ thể họ vẫn còn ở tư thế của giây trước thì sự hủy diệt đã giáng xuống.
"CHỊ!!!" Tiếng gào của Lộc Bắc Dã xé toạc không gian!
Cậu bật dậy trên lưng Cương Tử, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra.
"Nam Nam!" Tiếng thét của Văn Thanh ngắn ngủi và sắc nhọn, gương mặt cô cắt không còn giọt máu, cả người run rẩy không kiểm soát.
Trì Nghiên Chu đột ngột ngẩng đầu. Trong đáy mắt anh phản chiếu rõ ràng luồng sáng tím đang nuốt chửng tất cả - luồng sáng như đóng băng trái tim anh ngay tức khắc. Nắm đấm siết chặt đến mức khớp xương kêu răng rắc, móng tay cắm sâu vào da thịt đến rỉ máu mà anh chẳng hề hay biết.
ẦM!!!
Lốp bốp... Xẹt!!!
Khối cầu tím chói mắt phình to, nuốt trọn và nhấn chìm hoàn toàn vùng không gian nơi Lộc Nam Ca vừa đứng. Nó tạo thành một quả cầu năng lượng đường kính hơn ba mươi mét, bên trong là vô số con rắn điện màu tím khổng lồ đang điên cuồng nhảy múa, cắn xé.
Cố Vãn, Lạc Tinh Dữu, Hạ Chước... nước mắt trào ra không kìm nén được.
Làn sóng xung kích cuồng bạo lấy quả cầu ánh sáng làm tâm điểm quét ngang bầu trời. Khói bụi chiến trường lập tức bị thổi bay sạch sẽ, quần áo của những người đứng dưới đất bị gió thốc phần phật, gần như không thể đứng vững.
Ánh sáng tím vẫn đang tàn phá. Những tia điện vẫn rít gào man dại.
Vùng trời ấy, giờ đây chỉ còn lại năng lượng hủy diệt thuần túy nhất.
Thời gian như ngưng đọng trong tích tắc nhưng ngay giây tiếp theo...
"Nam Nam!"
"Em gái!"
"Cô Lộc!"
Vô số tiếng thét gào như núi lửa bị nén đến cực hạn, đồng loạt phun trào! Nỗi đau xé lòng và sự tuyệt vọng ngay lập tức bị thay thế bởi ngọn lửa căm hờn điên dại!
Lý trí? Chiến thuật? Mẹ kiếp, vứt hết đi!
Trì Nghiên Chu là người đầu tiên hành động.
Từng bậc thang băng sắc lạnh từ dưới chân anh đâm toạc mặt đất, tầng tầng lớp lớp vươn thẳng lên cao, điên cuồng lao về phía vầng sáng tím vẫn đang hoành hành trên bầu trời.
Lộc Bắc Dã trên lưng Cương Tử, đôi mắt đỏ ngầu như ác quỷ, tiêu cự tan biến chỉ còn lại hận thù ngút trời. Cậu vung mạnh hai tay về phía trước. Vô số sợi tơ kim loại sắc bén từ lòng bàn tay phóng ra, rợp trời dậy đất lao thẳng vào gã đàn ông mặc âu phục.
Cậu muốn xé xác anh ta ra thành nghìn mảnh!
"TAO MUỐN MÀY CHẾT!!!"
Văn Thanh cũng thoát khỏi cơn chấn động kinh hoàng, trong mắt bùng lên ngọn lửa lạnh lẽo thấu xương. Cô rút khẩu súng lục sau lưng, hai tay siết chặt báng súng, cơ thể lao về phía trước, ánh mắt khóa chặt kẻ thù rồi bóp cò.
Đoàng! Đoàng! Đoàng!
Từng viên đạn mang theo tất cả phẫn nộ và quyết tâm của cô xé gió lao đi!
Phía sau Trì Nghiên Chu, Lộc Tây Từ, Hạ Chước, Cố Kỳ, Thời Tự... và tất cả những người khác không chút do dự bám theo những bậc thang băng đang điên cuồng kéo dài.
Cố Vãn, Lạc Tinh Dữu vừa khóc nức nở vừa lao lên...
Cả một nhóm người điều động dị năng tấn công như thiêu đốt sinh mệnh, trút cơn mưa hỏa lực xuống đầu gã đàn ông kia. Họ chẳng màng đến an nguy bản thân, mặc kệ những con zombie khổng lồ vẫn đang tàn phá xung quanh.
Tư Thịnh gân cổ hét lớn: "Tất cả những ai còn chiến đấu được! Đừng đứng ngây ra đó! Tranh thủ thời gian tấn công yểm trợ cho đội trưởng Trì! Bảo vệ đồng đội của chúng ta!"
Tạ Lâm Lâm nén đau thương, tiếng gió gào thét bên tai nhưng giọng cô vẫn đanh thép: "Anh Hoài Cảnh! Chúng ta phải giữ vững nơi này! Vãn Vãn, A Kỳ, anh Nghiễn đang liều mạng ở trên, tuyệt đối không được để họ phân tâm!"
Hạ Hoài Cảnh gầm lên đáp trả: "Anh em Diễm Tâm! Nghe cho rõ đây! Luôn là đội trưởng Trì và mọi người bảo vệ chúng ta. Bây giờ đến lượt chúng ta ra tay! Không được để bất cứ ai bị thương thêm nữa! Dốc hết sức cho tôi! Giết sạch lũ súc sinh này!"