Lộc Nam Ca: "Em định... đi học đại học trước đã."
Lộc Bắc Dã lập tức ngẩng đầu: "Bố mẹ nói, chị là thủ khoa của Nam thị, Kinh Đại đã mời chị, cho nên chị sắp đi Kinh thị học rồi.
Sau này ở nhà chỉ còn một mình em ở Nam thành thôi sao?"
Lạc Tinh Dữu nghe vậy cũng kêu gào một tiếng, nhào tới ôm lấy cánh tay kia của Lộc Nam Ca.
"Đúng rồi ha! Nam Nam vừa thi đại học xong, sắp phải đi Kinh thị học đại học rồi!
Hu hu hu, chỉ còn lại mình chị phải cùng chị gái ở lại Cù thị thôi nhưng chị không muốn xa mọi người đâu!"
Lộc Nam Ca bị em trai nhà mình và Lạc Tinh Dữu "kẹp chặt" từ hai bên trái phải, có chút dở khóc dở cười.
Cô vỗ vỗ Lạc Tinh Dữu: "Mạt thế sẽ không đến nữa, không có tang thi cản đường, không có đứt đoạn liên lạc.
Chúng ta có thể gọi video liên lạc bất cứ lúc nào, cuối tuần hoặc chỉ cần có thời gian, chị mua vé máy bay, hai tiếng là có thể bay đến Kinh thị thăm bọn em, tiện lắm mà."
"Nhưng chị vẫn không nỡ xa mọi người mà..."
Lạc Tinh Dữu buồn bực nói, lập tức nhớ ra điều gì, quay phắt đầu nhìn sang Văn Thanh: "Chị Văn Thanh, còn chị? Sau này chị có dự định gì?"
Văn Thanh cúi đầu, chăm chú nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái, đầu ngón tay khẽ vuốt ve mái tóc mềm mại của bé.
"Nhờ Tiểu Trì giúp đỡ, thủ tục ly hôn của chị đã làm xong rồi.
Người nhà chị, còn có mọi người... đều ở Kinh thị. Cho nên chị định đưa bé Nan Nan đến Kinh thị.
Đổi sang một môi trường hoàn toàn mới, tránh xa tất cả những chuyện quá khứ, cũng là để con bé sau này có cơ hội giáo dục và trưởng thành tốt hơn. Bắt đầu lại từ đầu."
Lạc Tinh Dữu nghe xong càng ỉu xìu: "Thật tốt... Mọi người đều tụ tập ở Kinh thị hết rồi."
Lộc Bắc Dã cũng bĩu môi, nhỏ giọng phụ họa: "Chị Tinh Dữu, còn có em mà..."
Lộc Nam Ca buồn cười khẽ ấn nhẹ vào trán em trai: "Ai bảo em ở lại Nam thành một mình?"
Lộc Bắc Dã chớp chớp đôi mắt to còn vương hơi nước: "Em biết là còn có bố mẹ nhưng mà... chị ở Kinh thị."
Cậu nhìn ánh mắt của anh cả nhà mình, khựng lại một chút, bồi thêm một câu: "Anh cả và mọi người cũng đều ở Kinh thị, em không nỡ xa mọi người."
Lộc Nam Ca: "Bọn chị cũng không nỡ xa em. Cho nên chị và anh cả đã bàn bạc với bố mẹ rồi...
Trọng tâm sự nghiệp của anh cả ở Kinh thị, chị đi Kinh thị học, ông bà ngoại, các cậu cũng đều sống quanh năm ở Kinh thị...
Bố mẹ sau khi cân nhắc đã đồng ý đưa em cùng chuyển đến Kinh thị. Sau này, em sẽ đi học ở Kinh thị."
Mắt Lộc Bắc Dã lập tức trợn tròn xoe, không dám tin nhìn chị gái, lại nhìn sang anh cả Lộc Tây Từ.
"Thật... thật ạ? Cả nhà mình đều đi? Không cần phải xa chị ạ?"
Lộc Tây Từ gật đầu, giọng điệu khẳng định: "Anh chị lừa em bao giờ chưa?"
"Tuyệt quá đi!" Khuôn mặt nhỏ của Lộc Bắc Dã lập tức chuyển từ âm u sang rạng rỡ.
Lạc Tinh Dữu giả vờ lau những giọt nước mắt không hề tồn tại: "Hu hu hu... Lần này thật sự chỉ còn lại mình chị thôi! Đã nói là Thập Nhị Sát Thần, giờ còn mình chị ở Cù thị!"
Cố Vãn: "Ngốc, Nam Nam đã nói rồi, bây giờ đâu có tang thi cản đường, cũng không bị cắt đứt liên lạc. Chúng ta có thể gọi video bất cứ lúc nào, chị nhớ bọn em thì cuối tuần bắt máy bay hai tiếng là đến Kinh thị rồi, tiện lắm mà. Hoặc là chị cũng có thể cân nhắc đưa chị Tinh Hòa đến Kinh thị phát triển nha, dù sao ngày tháng còn dài."
Gió đêm dịu dàng, chút ánh đỏ cuối cùng của than củi cũng dần dần tối đi nhưng trong sân, ánh sáng trong mắt đám người trẻ tuổi này lại còn sáng hơn cả ánh sao.
Những đường nét về tương lai dần dần trở nên rõ ràng trong màn đêm...
Không còn bóng ma của mạt thế, cuối cùng bọn họ cũng có thể yên tâm quy hoạch cuộc đời thuộc về chính mình rồi...