Hóa tro, tái sinh, rồi lại hóa tro, lại tái sinh...
Trên bầu trời, luồng sét tím chói mắt mang theo uy áp hủy diệt rốt cuộc cũng bắt đầu suy yếu, năng lượng dần cạn kiệt và tan biến vào hư không.
Gã đàn ông mặc vest từ trên cao bễ nghễ nhìn xuống, khóe môi nhếch lên, chuẩn bị thưởng thức sự tuyệt vọng và tan rã của lũ sâu kiến...
Vút!
Một mũi tên màu xanh biếc, với vận tốc kinh hoàng vượt xa mọi giới hạn, từ trong tàn dư của luồng sét chưa tan hết, hiên ngang xé gió lao thẳng vào mặt kẻ đang đứng trên không.
"Nam Nam..."
"Em Nam..."
"Cô Lộc..."
Phía dưới mặt đất vang lên những tiếng kinh hô vỡ òa.
Bộ đồ tác chiến trên người Lộc Nam Ca đã rách nát tả tơi, để lộ làn da hồng hào non nớt vừa được tái tạo sau khi chịu đựng lôi kiếp. Tóc cô hơi rối, gương mặt lấm lem bụi đất nhưng đôi mắt lại sáng rực như sao trời, chiến ý sục sôi cuộn trào!
"Đúng là... mạng lớn đến bất ngờ."
Gã đàn ông mặc vest lơ lửng giữa trời, nhìn Lộc Nam Ca đang lao tới như một mũi lao sắc bén, ánh mắt anh ta lần đầu tiên xuất hiện sự dao động rõ rệt.
Đó là sự dao động khi một kế hoạch hoàn hảo bị phá vỡ, khi những đánh giá chủ quan bị lệch lạc. Thậm chí, đâu đó còn xen lẫn một chút khó tin mờ nhạt mà có lẽ ngay cả chính anh ta cũng không nhận ra.
Anh ta thật sự không ngờ, đối phương chẳng những không chết dưới đòn sát thủ, mà dường như còn mạnh mẽ hơn trước.
Nhưng sự dao động ấy nhanh chóng bị che lấp.
Bất ngờ, suy cho cùng cũng chỉ là bất ngờ. Bản chất của lũ sâu kiến vẫn mãi là sâu kiến.
Nhưng Lộc Nam Ca không định cho anh ta bất kỳ thời gian nào để phản ứng!
Khoảng cách giữa hai người, dưới sự bùng nổ toàn lực của cô, gần như bị xóa bỏ chỉ trong một cái chớp mắt!
Hai tay cô chập lại, dị năng hệ Phong nén đến cực điểm tạo thành một cơn lốc xoáy trong suốt, mà tâm điểm của cơn bão ấy lại được bao bọc bởi luồng ánh sáng xanh rực rỡ từ sức mạnh của "Chi Chi"!
Gió và Mộc. Tốc độ và Sinh mệnh. Hai loại sức mạnh mang bản chất khác biệt giờ đây xoắn bện vào nhau, phát ra tiếng rít gào trầm thấp khiến người nghe tim đập chân run!
"Phá cho ta!"
Tiếng hét trong trẻo, đanh thép vang vọng khắp bầu trời!
Năng lượng ngưng tụ nơi đầu ngón tay va chạm trực diện với lớp rào cản vô hình trước mặt gã đàn ông!
Keng!
Lần này, không còn là tiếng va đập giòn tan yếu ớt, mà là tiếng nổ vang dội như chuông đồng, tựa hồ hai chiếc búa vạn cân đang đập mạnh vào nhau!
Âm thanh trầm đục, nặng nề. Lực xung kích từ điểm va chạm bùng nổ, quét sạch mọi khói bụi còn sót lại trên không trung!
Rắc!
Một tiếng nứt vỡ rõ ràng, sắc lạnh như kính vỡ!
Gã đàn ông mặc vest hừ lạnh một tiếng. Cơ thể lơ lửng vốn vững như bàn thạch bị lực đẩy lùi về phía sau ba, bốn mét mới có thể ổn định lại tư thế!
Mặc dù vẫn đứng vững trên không nhưng bước lùi đó đã khiến vẻ mặt thờ ơ, cao ngạo của anh ta bị thay thế hoàn toàn bằng cơn giận dữ vì bị xúc phạm.
Lộc Nam Ca cũng bị lực phản chấn hất văng ra xa, cơ thể mất kiểm soát lộn vòng trên không một đoạn dài mới nhờ dị năng hệ Phong định hình lại.
Cô thở hổn hển, sắc mặt tái nhợt. Sự kết hợp dị năng với Chi Chi trong cú đánh liều mạng vừa rồi đã vắt kiệt sức lực của cô. Cánh tay phải đau đớn rũ xuống, khóe miệng rỉ ra một dòng máu tươi...
Nhưng cô vẫn dùng tay trái quệt ngang khóe miệng, ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào kẻ thù rốt cuộc cũng không còn giữ được vẻ hoàn hảo.
Lộc Nam Ca nhếch mép cười đầy vẻ khiêu khích.