Chương 103

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 12:33:43

Ngày mai là ngày hẹn với anh Đạt đến bãi container nội địa ở đường Hoài Hải, Lộc Nam Ca và mấy người nữa hôm nay cố ý không ra ngoài, dưỡng sức chuẩn bị cho ngày mai. Trong bóng tối ở con hẻm sau nhà trẻ, vài bóng người lén lút đang lảng vảng. "Mẹ kiếp! Mày không phải nói xe của bọn họ đậu ở đây sao? Xe đâu?" Gã đàn ông cầm đầu đột nhiên đá một phát, khiến tên đàn ông mặt mày gian xảo bên cạnh lảo đảo mấy bước. "Anh... anh Hiên..." Tên đàn ông mặt mày gian xảo ôm bụng, thở không ra hơi. "Chúng tôi theo dõi mấy ngày rồi, đám người đó đúng là ngày nào cũng đậu xe ở đây, xách túi lớn túi nhỏ chui vào nhà trẻ!" Anh Hiên nheo mắt, các đốt ngón tay siết lại kêu răng rắc: "A Nhân, mày chắc chắn trong nhà trẻ đó toàn là người già yếu bệnh tật không?" A Nhân vội vàng gật đầu: "Anh Hiên, hoàn toàn chính xác! Chỉ có một người tên anh Đạt là còn đánh đấm được chút, tổng cộng khoảng hai mươi người đàn ông, còn lại không phải ông già bà cả thì cũng là phụ nữ dắt theo con nhỏ." "Có phụ nữ à?" Anh Hiên đột nhiên phấn chấn hẳn lên, trong mắt lóe lên tia nhìn dâm đãng: "Sao mày không nói sớm?" "Cái này..." A Nhân xoa tay: "Mấy người phụ nữ đó đều có tuổi rồi, với lại lúc tôi ở đó, đám người bọn họ nghèo đến mức phải gặm vỏ cây..." "Nói bậy!" Tên đàn ông mặt mày gian xảo đột nhiên xen vào: "Anh Hiên hỏi lão Hứa xem, chúng tôi tận mắt nhìn thấy, con nhỏ đó ngon cực kỳ!" Sắc mặt A Nhân biến đổi: "Có lẽ là sau khi tôi đi, người mới đến..." Anh Hiên liếm đôi môi khô nẻ: "Đi, về gọi anh em, chúng ta đi gặp đám "người nghèo" này." Gã cười gằn bổ sung: "Cướp con nhỏ đó về cho tao!" Ánh nắng trưa xiên qua tán cây, chiếu xuống hành lang tầng một những vệt sáng tối loang lổ. Vài làn khói lượn lờ trong ánh sáng. Ngụy Hạo vừa từ sân rẽ vào hành lang thì thoáng thấy mấy bóng người dựa ở góc tường. "Anh Từ! Các anh!" Ngụy Hạo chạy nhanh tới. Lộc Tây Từ khẽ ngẩng đầu, ánh sáng chiếu rọi nửa khuôn mặt góc cạnh của anh: "Hạo Tử." Ngụy Hạo: "Anh Từ, ngày mai bên chúng tôi đi năm người!" Lộc Tây Từ nhả ra một vòng khói, ánh mắt xuyên qua làn khói: "Ừ." Không khí đột nhiên ngưng trệ. Yết hầu Ngụy Hạo chuyển động, giọng nói bất giác hạ thấp: "Anh Từ... nếu ngày mai gặp chuyện, trong trường hợp không làm liên lụy đến các anh..." "Hôm đó cậu bất chấp nguy hiểm đến tìm chúng tôi." Lộc Tây Từ đột nhiên dụi tắt điếu thuốc, chiếc bật lửa kim loại xoay một vòng trong lòng bàn tay. "Chúng tôi nhớ kỹ." Khi anh ngẩng mắt lên, trong con ngươi lóe lên một tia lạnh lẽo: "Lúc cần ra tay giúp đỡ, chúng tôi sẽ không đứng nhìn." Bờ vai căng cứng của Ngụy Hạo rõ ràng thả lỏng: "Cảm ơn anh Từ và các anh! Anh Đạt nói, vật tư chúng tôi tìm được..." "Mỗi người tự dựa vào bản lĩnh của mình." Lộc Tây Từ ngắt lời hắn: "Các cậu tìm được thì thuộc về các cậu." Ngụy Hạo há miệng định nói gì đó, đột nhiên ánh mắt Trì Nghiên Chu lóe lên vẻ hung tợn, nhìn về phía cổng lớn: "Có thứ gì đó mò đến rồi." Điếu thuốc giữa ngón tay Cố Kỳ đột ngột rơi xuống đất, tàn lửa tóe lên trên nền xi măng: "Anh Nghiên, người sống hay xác sống?" "Người sống, không ít." Giọng nói lạnh lùng của Lộc Nam Ca truyền đến từ cầu thang. Cô một tay ôm Lộc Bắc Dã chậm rãi đi xuống, tay kia cầm thanh Đường đao. Phía sau là Trì Nhất và Cố Vãn cầm vũ khí. Tiếng còi xe chói tai, từ xa vọng lại gần. "Anh Hiên! Lão Trần thành công rồi!" Một tên tay sai hét lớn. Anh Hiên cười gằn ra hiệu, mấy chục người nhanh chóng rút vào tòa nhà bên cạnh nhà trẻ. Một chiếc xe hơi màu đỏ gỉ sét lao vào đầu hẻm, người đàn ông trên ghế lái mạnh tay đè viên gạch lên chân ga, đẩy cửa xe lăn ra đất, liều mạng chạy về phía tòa nhà bên cạnh. "A Nhân, mau!" Anh Hiên quát lớn. Người có dị năng hệ Thổ tên A Nhân hai tay đập xuống đất, đất đá lập tức chặn kín lối vào cầu thang.