Chương 363

Tận Thế: Một Tốt Thí Hơi Xấu Thì Đã Sao?

Mộc Chỉ Chỉ 31-01-2026 12:46:12

"Còn lại giao cho tôi!" Trì Nghiên Chu dùng sấm sét quét ngang đám zombie trước mặt. Mọi người lao về phía mục tiêu của mình, chiến trường lập tức bị chia thành nhiều vòng giao tranh. "Chít chít chít!" Dây leo của Chi Chi phình to, siết chặt hai con zombie như một con trăn khổng lồ. Lộc Bắc Dã điều khiển phi tiêu vàng bay quanh, nói với Trì Nghiên Chu: "Chắc là nó nói nó phụ trách hai con, anh phụ trách hai con..." Trong khoảnh khắc điện quang hỏa thạch đó, Lộc Nam Ca đã lóe lên trước mặt con zombie gầy cao. Lộc Nam Ca ngẩng đầu, con zombie gầy cao cúi đầu. Một người một xác, bốn mắt nhìn nhau. "Vút!" Vài sợi dây leo có gai ngược từ tay con zombie bắn ra. Đôi đồng tử ánh lên màu vàng kia khiến tim Lộc Nam Ca chấn động mạnh... là zombie cấp bốn không sai nhưng đây tuyệt đối không phải con hệ tinh thần mà cô đã dùng tinh thần lực dò xét trước đó! Lòng bàn tay Lộc Nam Ca xoay tròn những lưỡi đao gió, những sợi dây leo tấn công đến lập tức bị xé thành mảnh vụn. Con zombie gầy cao kia lại nhấc bàn chân thối rữa lên, dây leo tấn công vào tứ chi của cô, cổ họng phát ra tiếng "hộc hộc" quái dị. Lộc Nam Ca không hiểu sao lại cảm thấy... thứ này đang chế nhạo chiều cao của cô! "Vút! Vút! Vút!..." Những lưỡi đao gió chém đứt những sợi dây leo đang quấn tới. Lộc Nam Ca mượn khiên gió bay lên không trung, tinh thần lực tấn công về phía con zombie, lưỡi đao gió trong tay nhắm thẳng vào đầu nó. "Bùm!" Một luồng dao động tinh thần lại áp chế và đánh tan tinh thần lực của cô. Con zombie cấp bốn kia nghiêng đầu gần một trăm tám mươi độ, hàng chục sợi dây leo từ mọi góc chết bắn về phía Lộc Nam Ca. "Muốn chết!" Lộc Nam Ca gầm lên, cuồng phong nổi lên quanh người, vô số lưỡi đao gió trút xuống. Dây leo của con zombie cấp bốn đan xen tầng tầng lớp lớp, chặn đứng đòn tấn công của Lộc Nam Ca. Nhưng vẫn bị một lưỡi đao gió hiểm hóc xuyên thủng phòng tuyến..."Xoẹt!" Cánh tay phải gần như bị cắt đứt hoàn toàn, chỉ còn vài sợi thịt thối nối liền, máu đen phun ra như suối. "Hộc hộc... !" Con zombie gào thét điên cuồng, hai chân đạp mạnh xuống đất. Dây leo trên hai tay quất loạn xạ, mỗi cú quất đều mang theo tiếng xé gió. Nham hiểm hơn là, cách đó không xa thỉnh thoảng còn có những đòn tấn công tinh thần vô hình đánh lén Lộc Nam Ca. "Bốp!" Một sợi dây leo có gai chớp được thời cơ, quất mạnh vào lưng Lộc Nam Ca, da thịt lập tức rách toạc, cô khẽ rên một tiếng rồi quỳ một chân xuống đất. Trên tháp canh xa xa, ống nhòm của Văn Thanh bị bóp đến nứt ra: "Nam Nam!" Tiếng kêu của cô lập tức bị nhấn chìm trong tiếng chém giết vang trời. Khóe mắt Trì Nghiên Chu liếc thấy bóng dáng Lộc Nam Ca quỳ xuống, đồng tử co rút lại. Anh đột ngột thu hai tay lại, những tia sét vốn đang phân tán lập tức bị nén thành hai cột sét chói mắt, giáng xuống hai con zombie cấp ba, nghiền nát chúng. "Ầm!" Sấm sét chém vào những sợi dây leo của con zombie cấp bốn đang tấn công Lộc Nam Ca. Cùng lúc đó, Văn Thanh đã lao đến trước khẩu súng máy hạng nặng. Cô nghiến chặt răng, gân xanh nổi lên trên trán, qua kính ngắm khóa chặt cái đầu có đôi mắt màu vàng kia. "Hít... thở..." Cô ép mình phải bình tĩnh, mồ hôi chảy dọc theo hàng mi đang run rẩy: "Văn Thanh, giữ vững..." "Chính là bây giờ!" Khi tinh thần lực của Lộc Nam Ca ép về phía con zombie cấp bốn trước mặt, Văn Thanh bóp cò... "Đoàng!" Viên đạn xuyên thủng hốc mắt con zombie! "Ầm ầm!" Sấm sét của Trì Nghiên Chu ở phía sau đồng thời đánh vào giữa trán con zombie! Trong làn máu đen và não tương bắn tung tóe, con quái vật co giật dữ dội nhưng thân thể thối rữa của nó vẫn đứng thẳng. Một luồng tinh thần lực cuồng bạo phản công lại, làm Lộc Nam Ca rên lên một tiếng rồi lùi lại...