Lộc Nam Ca: "Không kịp nữa rồi, họ tới đây rồi."
Cô dùng đầu ngón tay khẽ chọc vào lá của "Chi Chi", quay đầu nhìn lại biệt thự: "Hay là chúng ta ra ngoài đánh? Dọn dẹp vệ sinh cũng phiền lắm."
Người cây nhỏ "chít chít" hưởng ứng, dây leo phấn khích rung lên sột soạt.
Mọi người khởi động cổ tay cổ chân rồi theo Lộc Nam Ca đi ra cửa. Hạ Chước một tay xách La Địch vẫn còn đang ngơ ngác lên: "Đi thôi anh kính, dẫn cậu đi xem kịch hay!"
Đi xuyên qua lớp rèm dây leo rủ xuống tầng tầng lớp lớp.
Hạ Chước đẩy La Địch cho Cố Kỳ, còn mình thì vươn vai một cái: "Lượng vận động tối nay vượt mức rồi đấy!"
Lộc Bắc Dã ngẩng đầu: "Em còn đang tuổi lớn."
Những người khác đồng loạt nhìn về phía Lộc Bắc Dã, nội tâm gào thét: [Làm lỡ dở chuyện lớn lên của con em mình thì được à?]
Lộc Nam Ca: "Đánh nhanh thắng nhanh."
Mọi người: Được!...
Bọn người Hùng Siêu vừa áp giải Lão Dư đi qua căn biệt thự thứ hai thì hai nhóm đã chạm trán nhau dưới ánh trăng.
Đôi mắt tam giác của Hùng Siêu dán chặt vào Lộc Nam Ca ngay khoảnh khắc nhìn thấy cô, ánh mắt trở nên bỉ ổi dâm đãng: "Chậc chậc, hôm nay ông đây gặp vận may lớn rồi!"
Gã liếm răng đánh giá mọi người, ánh mắt nhầy nhụa quét qua lại trên người mấy cô gái: "Các em gái theo anh đi, để đồ lại. Da dẻ mấy em gái non nớt thật đấy, để anh sờ một cái..."
Câu nói bẩn thỉu của Hùng Siêu vừa thốt ra, ánh mắt mọi người liền thay đổi ngay lập tức.
Sự nghi ngờ vốn có đối với La Địch giờ đây đã hoàn toàn tan thành mây khói.
"Ầm!"
Trì Nghiên Chu tung một cú sét trong lòng bàn tay đánh thẳng về phía Hùng Siêu. Dưới ánh sét, mày mắt anh trở nên lạnh lẽo vô cùng: "Dám nhìn thêm một lần nữa thử xem."
Hùng Siêu phản ứng cực nhanh, gã ta giật mạnh hai tên đàn em ra làm lá chắn thịt, còn mình thì chật vật lăn ra sau.
"Vút..."
Lưỡi dao gió của Lộc Nam Ca đã bay tới. Hùng Siêu né tránh theo bản năng nhưng vẫn bị xén mất một chỏm tóc sát da đầu: "Làm lỡ dở chuyện lớn lên của A Dã nhà tôi, đáng chết!"
Cầu lửa của Lộc Tây Từ nối gót theo sau, ngọn lửa nóng rực ép Hùng Siêu phải dùng khiên băng để chặn: "Ai cho phép mày dùng đôi mắt bẩn thỉu đó nhìn em gái tao?"
Phi tiêu vàng xoay tròn trong lòng bàn tay Lộc Bắc Dã, chiêu nào chiêu nấy đều nhắm thẳng vào yếu huyệt.
Các phi tiêu vàng lần lượt tấn công vào hai mắt, cổ họng, cổ tay và đầu gối của Hùng Siêu.
"Dám nhìn chị gái tao, tiểu gia đây sẽ khoét mắt chúng mày ra xâu thành kẹo hồ lô!" Giọng nói trong trẻo lại thốt ra những lời tàn nhẫn nhất.
La Địch nhìn mà da đầu tê dại... [Đứa bé này có phải hơi tàn bạo quá không?]
Khiên băng mà Hùng Siêu vội vàng tạo ra liên tục vỡ nát, gã ta gào lên một cách điên cuồng: "Tất cả chúng mày còn đứng ngây ra đó làm gì? Lên cho ông!"
Thế nhưng đám đàn em của gã đã sớm lo thân không xong.
Hạ Chước vừa ném gai đất vừa la lối: "A Dã vốn đã lùn hơn nửa cái đầu so với bạn cùng tuổi rồi, chúng mày còn dám làm nó mất ngủ không lớn được, đáng chết!"
Lạc Tinh Dữu dùng phi tiêu vàng ghim hai tên côn đồ lên cây: "Dám dùng ánh mắt đó nhìn Nam Nam? Đáng chết!"
Cố Kỳ: "Nửa đêm nửa hôm không ngủ, lén lút gây chuyện, đáng chết!"
Hai dị năng giả cấp hai Trì Nhất và Cố Vãn mới thăng cấp, lúc này đang hăng máu chiến đấu.
Dây leo của Trì Nhất tức thì trói chặt năm sáu tên côn đồ. Anh ấy cầm ngược dao găm luồn lách giữa đám người, cắt cổ họng chú trọng nhanh, chuẩn, tàn nhẫn, trông như một sát thủ chuyên nghiệp.
Quý Hiến được giao nhiệm vụ bảo vệ Văn Thanh, hai người phối hợp vô cùng ăn ý.
Khi có người đến gần, Quý Hiến dùng khiên đất bao vây kẻ địch, gai đất hóa thành những mũi nhọn hạn chế đường đi của chúng.