Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 01:59:47
Sáng sớm thứ Sáu.
Khương Phàm đạp chiếc xe đạp, chở theo mẹ là bà Thẩm Nguyệt cùng cô em gái Khương Ngọc, bắt đầu hành trình trở về thôn Ngưu Gia.
Trước khi đi, dưới cái nhìn chằm chằm của Tam đại gia, anh cẩn thận đóng chặt các cửa sổ rồi khóa trái cửa chính lại.
Tuy hiện tại thằng ranh Bổng Ngạnh vẫn còn nhỏ, nhưng mụ già Giả Trương thị thì không thể không đề phòng. Mặc dù suốt ba năm qua Khương Phàm chưa từng xảy ra xung đột trực tiếp với mụ, nhưng anh vẫn luôn dùng ác ý lớn nhất để đề phòng hạng người này.
Chẳng còn cách nào khác, ai bảo Giả Trương thị là "bà nội hiền" của Bổng Ngạnh cơ chứ. Cứ coi như Khương Phàm anh không phải hạng người rộng lượng gì cho cam.
Thôn Ngưu Gia nằm ở huyện Xương Bình, phía Tây Bắc Tứ Cửu Thành.
Thôn không lớn lắm, chỉ khoảng bảy tám chục hộ dân với chừng sáu bảy trăm nhân khẩu. Khương Phàm cũng không rõ con số chính xác vì mỗi năm anh chỉ về đây vài lần, ấn tượng không mấy sâu đậm.
Còn về phần nguyên chủ, từ lúc sinh ra đến khi mất mạng còn chưa từng được đặt chân vào nội thành Tứ Cửu Thành, nói gì đến việc ghi nhớ địa hình khu vực xung quanh kinh thành.
Chú của Khương Phàm tên là Khương Nhị Ngưu, kém ông Khương Đại Ngưu hai tuổi; thím là Lý Tiểu Hoa, kém chú Nhị Ngưu một tuổi.
Nhà chú có ba cậu con trai. Anh cả là Khương Đại Lôi, kém Khương Phàm đúng một tháng tuổi. Chuyện là hồi thím mang thai hơn chín tháng, bỗng có một tiếng sấm nổ vang trời khiến anh chàng "vội vàng" chui ra sớm, thế là chết tên Đại Lôi.
Lão nhị và lão tam là một cặp song sinh, kém Khương Phàm ba tuổi và hơn Khương Ngọc hai tuổi. Đứa anh tên Khương Dương, đứa em tên Khương Nhạc, cái tên này là do một ông lão tú tài chạy nạn đến thôn năm xưa đặt cho.
Trong nhà không còn người già, các cụ đều đã không qua khỏi trong những năm tháng loạn lạc trước đó.
Quan hệ giữa hai nhà cực kỳ hòa thuận, chẳng bao giờ có chuyện lục đục hay tính toán chi li mấy chuyện lông gà vỏ tỏi.
Nhà Khương Phàm làm công nhân trên phố, thỉnh thoảng lại gửi lương thực và thịt về tiếp tế cho nhà chú. Đừng tưởng ở nông thôn là không thiếu cái ăn, những năm đầu sau ngày lập quốc, vẫn còn rất nhiều người phải chịu cảnh đứt bữa.
Đáp lại, mỗi lần nhà Khương Phàm về chơi, nhà chú đều hái thật nhiều rau củ tươi ngon cho anh mang đi.
Đặc biệt là trong ba năm từ khi Khương Phàm xuyên không tới, số thịt rừng anh săn được cũng thường xuyên được gửi về cho nhà chú cùng với lương thực.
Khương Phàm còn truyền dạy kỹ thuật đặt bẫy cho ba cậu em họ, chỉ dặn dò bọn chúng khi vào rừng phải tuyệt đối cẩn thận.
Ba cậu em họ sùng bái ông anh họ biết săn bắn này sát đất. Lời Khương Phàm nói với chúng còn có trọng lượng hơn cả lời bố đẻ.
Chẳng mấy chốc, Khương Phàm đã đạp xe đến gần thôn Ngưu Gia, nơi có một đám trẻ con đang tụ tập chơi đùa.
- Mẹ nhìn kìa, đứa đang ngồi trên cây kia có phải thằng Dương không?
Nhờ thị lực được cường hóa, Khương Phàm liếc mắt một cái đã nhận ra Khương Dương đang ngồi xổm trên cành cây.
Để phân biệt Khương Dương với Khương Nhạc cũng rất đơn giản: đứa nào có vết sẹo trên trán thì đích thị là Khương Dương, không sai đi đâu được.
- Trên cây á? Đúng là có đứa đang ngồi thật. Mà sao con biết là thằng Dương chứ không phải thằng Nhạc?
- Mắt con tinh mà mẹ. Vết sẹo trên đầu thằng Dương là hồi nhỏ chú hai trông nó để nó ngã dập đầu đấy thôi.
Vừa dứt lời, Khương Phàm đã đạp xe đến trước mặt đám trẻ.
Mười mấy đứa nhỏ, có vài đứa chỉ mặc độc cái quần đùi, trần trùng trục phần trên. Cũng may đang là mùa hè nóng nực, mặc thế cho mát lại đỡ tốn vải.
- Khương Dương! Mau tụt xuống đây cho anh ngay!
- Có em đây, anh Phàm!
Khương Dương nhảy phắt từ trên cây xuống. May mà cây không cao lắm, chỉ tầm hai mét nên cu cậu chẳng hề hấn gì.
Cu cậu quệt tay vào quần cho sạch rồi hớn hở chạy lại chỗ Khương Phàm.
- Anh Phàm, bác gái, em Ngọc! Sao cả nhà mình lại về chơi thế này?
- Về thăm nhà mày chứ sao. Mà mày cũng bạo thật đấy, cây cao thế mà cũng dám nhảy, không sợ gãy chân à?
Bà Thẩm Nguyệt vừa phủi bụi trên người Khương Dương vừa mắng yêu. Hồi nhỏ thằng bé ngoan là thế, sao giờ lại nghịch như quỷ sứ vậy không biết.
- Hì hì, không sao đâu bác, cháu da dày thịt béo, không dễ què đâu ạ.
- Được rồi, mày không sợ què nhưng anh sợ Tiểu Ngọc bị nắng. Mau về nhà thôi, chú thím có nhà không?
- Có ạ, còn thằng Nhạc với anh cả thì lên núi nhặt củi rồi, chắc tầm trưa mới về.
Khương Phàm dắt xe đạp theo sau Khương Dương đi vào trong thôn, kéo theo sau là một "cái đuôi" nhỏ gồm đám trẻ con hiếu kỳ.
Bà Thẩm Nguyệt vừa đi vừa đon đả chào hỏi những người quen gặp trên đường.
Nhà chú hai nằm ở cuối thôn, là một căn nhà cấp bốn có sân vườn rộng hơn hai trăm mét vuông. Ở nông thôn được cái đất đai rộng rãi, diện tích nhà ở thoải mái hơn trên phố nhiều.
Vừa tới nơi đã thấy chú hai đang đứng tán gẫu với mấy người trong thôn, đại loại là đang bàn xem vụ ngô năm nay tươi tốt thế nào.
- Cháu chào bác Quảng Điền, bác Hữu Khánh! Bố ơi, bác gái với anh Phàm, em Ngọc về rồi này!
Khương Dương nhanh chân chạy đến bên cạnh chú Nhị Ngưu thông báo.
- Chị dâu đến đấy ạ? Được rồi, mấy bác tôi về trước nhé, hôm khác lại chuyện trò sau.
- Ừ, chú về đi, đừng để khách đợi.
Sau vài câu khách sáo, chú Nhị Ngưu vội vàng rảo bước về nhà.
- Nhà ông Đại Ngưu, Nhị Ngưu này đúng là có phúc, cuộc sống sung túc thật.
- Chứ còn gì nữa, ông cả ở trên phố mà chẳng bao giờ quên em trai, biết đâu có ngày nhà chú hai cũng được kéo lên phố làm công nhân ấy chứ.
Câu chuyện của hai người họ lập tức chuyển sang chủ đề xoay quanh gia đình chú Nhị Ngưu với đầy vẻ ngưỡng mộ.
- Chị dâu, sao anh cả không về cùng mọi người? Đường xá xa xôi thế này đi lại vất vả quá.
- Không sao đâu chú, có thằng Phàm đây rồi, nó giờ cũng là người lớn rồi mà.
- Cháu chào chú hai ạ! - Hai anh em đồng thanh.
- Ừ, Phàm tử, Tiểu Ngọc ngoan lắm. Thôi chị dâu, mình vào nhà đi, đứng ngoài này nắng nôi quá. Khương Dương, đi gọi anh cả với thằng Nhạc về ngay đi con.
Chú Nhị Ngưu đỡ lấy chiếc xe từ tay Khương Phàm rồi đẩy vào trong sân.
Thấy chú Nhị Ngưu xuất hiện, đám trẻ con cũng không dám bám theo nữa.
Khương Phàm lấy từ trong túi ra một nắm kẹo cứng loại một xu một viên, chia cho mỗi đứa một cái để chúng giải tán.
Tại Tứ hợp viện, Tần Hoài Như đang mang thai tháng thứ bảy lững thững đi ra tiền viện. Thấy cửa nhà họ Khương khóa chặt, cô không khỏi thắc mắc.
- Tam bá mẫu ơi, nhà họ Khương không có ai ở nhà ạ?
- Còn phải hỏi, cửa khóa lù lù ra đấy thây. Nghe ông nhà tôi bảo họ về quê từ sáng sớm rồi, chắc là đi thăm họ hàng.
Nghe đến hai chữ "thăm thân", mắt Tần Hoài Như bỗng đỏ hoe. Đã bao lâu rồi cô chưa được về thôn Tần Gia? Mụ già Giả Trương thị nhất quyết không cho cô về ngoại vì sợ cô mang đồ nhà đi tiếp tế. Mụ chẳng thèm nghĩ xem cô lấy đâu ra tiền mà tiếp tế cơ chứ? Nghĩ mà tủi, bụng mang dạ chửa bảy tháng trời mà vẫn phải hầu hạ cơm nước cho cả nhà, đúng là chẳng có bà mẹ chồng nào "được" như mụ ta.
Tại nhà chú Nhị Ngưu.
Vừa vào đến nhà, Khương Phàm đã tháo chiếc giỏ mây trên xe xuống giao cho chú hai.
Chú Nhị Ngưu cũng chẳng buồn mở ra xem, đưa thẳng cho vợ bảo mang vào bếp chuẩn bị cơm nước. Chú thừa hiểu, hễ nhà anh cả về là kiểu gì cũng mang theo đồ ngon.
Ở nông thôn chẳng có gì cao sang để chiêu đãi, chú chỉ có thể cố gắng nấu một bữa thật tươm tất để nhà anh cả ăn cho ngon miệng.
Đến trưa, mẹ Khương cùng thím hai bận rộn dưới bếp, Đại Lôi cũng vào phụ giúp một tay. Tiểu Ngọc thì cùng Khương Dương và Khương Nhạc kéo nhau ra ngoài chơi đùa.
- Chú hai này, trong nhà mình hiện có sẵn loại hạt giống nào không ạ? Lúa mì, ngô hay rau củ quả gì cũng được, chú cho cháu xin một ít.
- Hạt giống hả? Ngô thì vẫn còn một ít hạt giống chưa dùng hết, lúa mì cũng có một ít. Còn rau thì chỉ có cải thảo, củ cải, dưa chuột với bí đao thôi. Cháu cần thì để chú đi lấy cho.
- Vâng, cháu cảm ơn chú. Cháu không cần nhiều đâu, mỗi thứ một ít là được rồi ạ.
- Ôi dào, khách sáo cái gì chứ. Cháu cần gì cứ bảo chú, chú giúp được là chú mừng lắm rồi, đợi tí chú lấy cho ngay!
Khương Phàm không nhờ chú tìm giúp mấy loại gia cầm như gà, vịt, ngan vì lúc sáng điểm danh, hệ thống đã tặng cho anh hai đôi gà con cùng mười cân thức ăn rồi, chuyện này cứ từ từ cũng không muộn.