Chương 49: Gia đình chú Hai đến chơi

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 02:00:21

Sự xuất hiện của Ngô chủ nhiệm và nhân viên y tế khiến mọi người trong viện thở phào nhẹ nhõm. Lưu Hải Trung vốn định tranh thủ ghi điểm trước mặt lãnh đạo, nhưng vì quá căng thẳng nên lão nói chẳng nên lời, cứ lắp ba lắp bắp. Cuối cùng, lão chỉ rặn ra được một câu vô thưởng vô phạt: - Ngô chủ nhiệm nói... nói chí phải ạ! Vẫn là Dịch Trung Hải nhanh nhạy hơn, lão đứng ra dõng dạc tuyên bố: - Thưa các vị hàng xóm, tôi tin rằng dưới sự lãnh đạo của Ngô chủ nhiệm văn phòng khu phố, chúng ta nhất định sẽ tiêu diệt sạch lũ côn trùng có hại, trả lại bầu không khí trong lành, thái bình cho Tứ hợp viện này! Ngô chủ nhiệm nhìn Dịch Trung Hải bằng ánh mắt tán thưởng, thầm nghĩ: "Dịch Trung Hải đúng là một đồng chí tốt, biết nhìn xa trông rộng, lại rất hiểu chuyện." - Tốt, mọi người đừng tụ tập đông đúc nữa. Bây giờ hãy để nhân viên y tế vào từng nhà tiến hành khử trùng. Để tiết kiệm thời gian, chúng ta sẽ triển khai đồng thời ở cả ba sân. Bất kể nhà có người hay không cũng đều phải phun thuốc triệt để. Ngô chủ nhiệm ra lệnh tiếp: - Các vị quản sự đại gia chia nhau phụ trách sân của mình. Riêng sân giữa sẽ do đồng chí Dịch Trung Hải phụ trách, bắt đầu phun từ nhà ông ấy trước, vì đó là khu vực trọng điểm cần phòng dịch. Lệnh vừa ban ra, mọi người lập tức giải tán, ai nấy hớt hải về nhà thu dọn đồ đạc, che đậy thức ăn kỹ càng để tránh nhiễm phải nước khử trùng. Nhân viên y tế làm việc cật lực đến tận hai giờ rưỡi chiều mới phun xong mọi ngóc ngách trong viện. Dĩ nhiên, con Hắc Hạt của Khương Phàm thì chẳng đời nào bị tìm thấy, nhưng bù lại, vô số loại côn trùng, sâu bọ khác đã bị tiêu diệt sạch sành sanh. Suốt thời gian đó, Ngô chủ nhiệm vẫn nán lại Tứ hợp viện, thân chinh trò chuyện với bà con. Thái độ hòa nhã, gần gũi của ông khiến mọi người rất cảm động. Lưu Hải Trung thì dán mắt vào Ngô chủ nhiệm, cố gắng bắt chước từng cử chỉ, điệu bộ của ông. Lão còn bắt thằng con cả Lưu Quang Tề ghi chép lại cẩn thận để sau này làm "tài liệu học tập" trên con đường thăng tiến của mình. Sau khi phun thuốc xong, nhân viên y tế còn nán lại phổ biến kiến thức phòng dịch, nhắc nhở mọi người phải giữ vệ sinh cá nhân, rửa tay trước khi ăn và sau khi đi vệ sinh. Bà con gật đầu lia lịa, tỏ vẻ đã ghi nhớ sâu sắc. Xong xuôi mọi việc, Dịch Trung Hải nhiệt tình muốn mời Ngô chủ nhiệm và đoàn công tác ở lại dùng bữa, nhưng ông dứt khoát từ chối. Trước khi rời đi, Ngô chủ nhiệm còn cố ý nói một câu: - Dịch Trung Hải là một đồng chí có năng lực và trách nhiệm. Tôi thấy để ông ấy tiếp tục gánh vác chức quản sự sân giữa là rất hợp lý. Mọi người xung quanh đều nhất trí tán thành. Lưu Hải Trung dù trong lòng ấm ức đến nổ đom đóm mắt nhưng cũng chẳng dám ho he nửa lời, chỉ biết thầm mắng Dịch Trung Hải là đồ khéo nịnh bợ lãnh đạo. Dịch Trung Hải lập tức lên tiếng, vẻ mặt đầy hối lỗi: - Tôi đã nhận thức sâu sắc những sai lầm trước đây của mình. Từ nay về sau, tôi xin hứa sẽ toàn tâm toàn ý phục vụ bà con lối xóm, không phụ sự tin tưởng của Ngô chủ nhiệm. Ngô chủ nhiệm hài lòng rời đi. Dịch Trung Hải đường hoàng trở lại vị trí Nhất đại gia, trong lòng sướng rơn như mở cờ. - Khụ! Được rồi, mọi người giải tán đi. Về nhà nhớ kiểm tra kỹ lại xem còn sót chỗ nào chưa phun thuốc không, thấy con sâu con bọ nào thì phải xử lý ngay. Tam đại gia Diêm Phụ Quý nhìn Dịch Trung Hải đang đắc ý và Lưu Hải Trung mặt đen như đít nồi, lão chẳng muốn dính vào rắc rối nên nhanh chóng giải tán đám đông. Hai lão già kia cũng chẳng nói gì thêm, lẳng lặng ai về nhà nấy. Đêm mùng một Tết năm 1958 cứ thế trôi qua trong mùi thuốc sát trùng nồng nặc. * Mùng hai Tết, theo phong tục là ngày con dâu về nhà ngoại. Mọi năm, nhà họ Khương thường sẽ về Ngưu Gia Thôn thăm gia đình chú Hai Khương Nhị Ngưu. Nhưng năm nay thì khác, từ tháng Chạp, Khương Đại Ngưu đã tranh thủ về quê một chuyến, dặn chú Hai Tết này hãy đưa cả nhà lên Tứ Cửu Thành chơi. Đây vốn là ý định của Khương Phàm. Trong tay anh hiện đang nắm giữ hai suất làm việc chính thức: một ở trạm thu mua phế liệu và một ở phân xưởng mới của nhà máy thép. Anh muốn dành những suất này cho gia đình chú Hai, chứ để không thì phí hoài. Chỉ cần chú Hai và các anh em họ có công việc ổn định, cả nhà chú sẽ trở thành gia đình công nhân, được chuyển hộ khẩu lên thành phố và hưởng chế độ lương thực định lượng. Khương Phàm không thể quên năm nay là năm 1958 – năm bắt đầu của những biến động lớn. Anh biết rõ chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, cuộc sống ở nông thôn sẽ trở nên cực kỳ khó khăn khi nạn đói ập đến. Ở thành phố, dù sao điều kiện vẫn sẽ khá khẩm hơn đôi chút. Kiếp trước, Khương Phàm chỉ biết về giai đoạn lịch sử này qua sách vở và những lời than vãn của bạn bè về cơm căng tin khó ăn: "Khó ăn à? Cho mày quay về năm 58 thì có mà chết đói!". Không ngờ giờ đây, anh lại thực sự sống trong thời đại này. - Lão nhị, đừng có thẩn người ra đó nữa. Mắt con tinh, ra đầu ngõ xem gia đình chú Hai con đến chưa. Tiếng gọi của Khương Đại Ngưu cắt ngang dòng suy nghĩ của Khương Phàm. - Vâng, con đi ngay đây ạ. Khương Phàm lấy lại tinh thần, thong thả đi ra đầu ngõ, vừa gặm hạt dưa vừa ngóng đợi. Chẳng mấy chốc, bóng dáng gia đình chú Hai với bao lớn bao nhỏ đã xuất hiện trong tầm mắt. - Chú Hai! Khương Phàm bước đi như bay, nhanh chóng chạy đến bên cạnh chú. - Đồ đạc cứ để cháu xách cho, đi đường xa chắc mọi người mệt lắm rồi. Anh đỡ lấy mấy cái bọc lớn, chỉ cần chạm tay là biết ngay bên trong toàn là sản vật núi rừng mà chú Hai mang từ quê lên biếu. - Mệt gì đâu cháu, có xe bò chở đến tận cửa thành rồi, đi bộ vào đây cũng gần mà. Chú Hai Khương Nhị Ngưu cũng chẳng khách sáo với đứa cháu ruột, đưa bớt gánh nặng sang cho Khương Phàm. - Anh Phàm! – Ba anh em Khương Đại Lôi, Khương Dương và Khương Nhạc đồng thanh chào hỏi. - Chú Hai, thím Hai, mình vào nhà thôi, cha mẹ cháu đang chuẩn bị cơm nước đợi mọi người rồi. Khương Phàm dẫn cả nhà chú Hai về phía Tứ hợp viện. Vừa vào cổng đã chạm mặt Dịch Trung Hải đang định đi ra ngoài. Nhìn thấy gia đình chú Hai với ba thằng con trai cao lớn, khỏe mạnh, mắt Dịch Trung Hải lại đỏ lựng lên vì ghen tị. Về đến nhà. - Cha, mẹ, chú Hai đến rồi ạ! Khương Đại Ngưu và bà Thẩm Nguyệt vẫn còn đang quấn tạp dề, hớn hở chạy ra đón. - Anh Cả, chị Dâu, chúc hai bác năm mới mạnh khỏe ạ! - Chúng cháu chào bác Đại, bác nương ạ! Ba anh em Đại Lôi lập tức quỳ xuống đất dập đầu chúc Tết theo đúng lễ nghĩa ở quê. - Tốt, tốt lắm! Các cháu đứng dậy cả đi, bác có tiền mừng tuổi cho các cháu đây. Khương Đại Ngưu cười híp mắt, rút từ trong túi ra ba cái hồng bao đã chuẩn bị sẵn, chia cho mỗi đứa một cái. - Chú Hai, thím Hai, vào ngồi cạnh lò sưởi cho ấm. Tiểu Ngọc, mau pha trà cho chú thím đi con. Hôm nay trời lạnh, đi đường chắc là buốt lắm. - Cũng thường thôi bác, mặc dày thế này cơ mà. May mà có xấp vải Phàm tử gửi về, thím mới kịp may cho mấy thằng tiểu tử này mỗi đứa một bộ đồ mới đấy. Số là Khương Phàm từng kiếm được ít vải lỗi từ nhà máy dệt, anh gửi về quê một nửa, kèm theo ít bông tấm để nhà chú Hai có cái mặc ấm. Hai anh em Khương Đại Ngưu ngồi bên lò sưởi hàn huyên tâm sự, Khương Bình An cũng ngồi bên cạnh tiếp chuyện. Khương Phàm thấy mấy anh em họ có vẻ hơi gò bó, liền rủ: - Đi thôi ba đứa, anh dẫn mấy đứa ra ngoài dạo phố một vòng cho biết Tứ Cửu Thành. - Anh Hai, cho em đi với! Khương Ngọc nhảy chân sáo chạy ra, đòi bám đuôi anh trai. Thế là Khương Phàm dẫn theo bốn cái "đuôi" nhỏ hăm hở ra khỏi viện. - Đừng có đi chơi muộn quá đấy, lát nữa còn về dùng cơm! – Bà Thẩm Nguyệt dặn với theo. - Con biết rồi ạ!