Chương 12: Vả mặt và những toan tính nhỏ

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 01:59:50

- Ơ, Tam đại gia đấy à, lại tưới hoa đấy à? Ngày nào cũng tưới thế này, cẩn thận kẻo hoa nó chết đuối đấy nhé! Khương Đại Ngưu vừa cười vừa chào hỏi Diêm Phụ Quý, tiện tay đưa cho lão một điếu thuốc. Hành động này khiến Diêm Phụ Quý mừng rỡ ra mặt. - Cảm ơn nhé, lão Khương. Cả nhà ông định ra ngoài đấy à? - Chứ còn gì nữa! Thằng Phàm nhà tôi hai hôm nay cứ loay hoay nghịch ngợm đống đồng nát, thế quái nào mà lại ráp được một chiếc xe đạp thật. Giờ bố con tôi đang định dắt nó đi đóng dấu số khung đây. Ông Khương dừng một chút, giọng điệu đầy vẻ "khiêm tốn" nhưng thực chất là đang khoe khoang lộ liễu: - Khổ thế đấy, sắp đi học đến nơi rồi mà chẳng lo đọc sách, cứ làm loạn cả lên. Nhưng mà thôi, cũng coi như có chút thành tựu, không làm mất mặt cái lão già này, chứ không người ta lại bảo nó là hạng phá gia chi tử. Ơ, Giải Thành cũng ở đây à? Lại chuẩn bị đi tìm việc đấy hả? Đúng là tuổi trẻ tài cao, có chí tiến thủ thật đấy! Chẳng bù cho thằng Phàm nhà tôi, chỉ biết tiêu tiền chứ chẳng biết mang tiền về cho bố mẹ gì cả. Haiz! Diêm Giải Thành dù sao cũng còn trẻ, không chịu nổi những lời châm chọc cay nghiệt của ông Khương, gã hậm hực quay đầu bỏ đi thẳng. - Giải Thành! Cái thằng này... Lão Khương này, sắp nhỏ không hiểu chuyện, tôi xin lỗi ông nhé, ông đừng chấp nhặt với nó. Chờ nó quay về, tôi nhất định bắt nó sang xin lỗi ông. Diêm Phụ Quý cười xòa làm hòa, trong lòng thầm mắng Diêm Giải Thành không biết điều. Nếu nhịn xuống một chút, chẳng phải lại xin thêm được của Khương Đại Ngưu một điếu thuốc sao? Thật là lỗ vốn, quá lỗ vốn! - Không sao, tuổi trẻ nóng tính, tôi hiểu mà. Ông nhìn thằng Phàm nhà tôi xem, lúc đầu chẳng phải nó cũng tha một đống rác rưởi về đấy thôi, làm tôi cứ phải lo sốt vó lên. - Đúng vậy, đúng vậy, Phàm tử đứa nhỏ này từ nhỏ đã thông minh, tương lai chắc chắn sẽ làm nên chuyện lớn. Diêm Phụ Quý thừa hiểu Khương Đại Ngưu đang trút giận thay cho con trai. Lão chẳng còn cách nào khác ngoài việc tung hứng theo, ai bảo con trai lão không được tích sự gì cơ chứ. Hai người cứ thế đứng giữa sân, kẻ tung người hứng, nói chuyện trên trời dưới đất. Bất cứ ai đi ngang qua tiền viện, dù là đi vệ sinh hay đi làm, đều bị Khương Đại Ngưu kéo lại "tám chuyện" vài câu. Nội dung tóm gọn lại chỉ có một: "Cái thằng con phá gia chi tử nhà tôi vận khí tốt, nghịch ngợm thế nào lại ra được cái xe đạp, hôm nay phải dắt nó đi đóng dấu thép đây." Sau khi "hành hạ" lỗ tai Diêm Phụ Quý hơn nửa giờ đồng hồ, ông Khương mới chịu dừng lại. - Thôi, không nói chuyện với Tam đại gia nữa, không còn sớm, chúng tôi phải tranh thủ sang đồn công an đây. Đi thôi cả nhà! - Được, đi đường chú ý an toàn nhé! Diêm Phụ Quý cười đến mức cơ mặt muốn cứng đờ. Nhưng bù lại, trước khi đi lão cũng kịp "vặt" thêm được của ông Khương một điếu thuốc nữa. Lão vuốt vuốt mặt, thả lỏng cơ thể rồi gọi vọng vào trong: - Dương Thụy Hoa, rót cho tôi chén trà mau! - Có ngay đây. Tam bá mẫu nãy giờ vẫn đứng trong phòng quan sát, vội vàng bưng chén trà ra cho chồng. - Cái ông Khương Đại Ngưu này cũng thật là, làm gì mà lôi kéo ông nói chuyện lâu thế? - Chẳng còn cách nào khác, ai bảo người ta có đứa con trai giỏi, còn tôi thì có cái "nghịch tử" kia chứ. Người ta muốn trút giận cho con, tôi làm cha thì chỉ biết đứng đó mà hứng thôi. Nghe vợ phàn năng, Diêm Phụ Quý chỉ biết cười khổ một tiếng. - Haiz, đúng rồi, chẳng phải bà cũng muốn mua xe đạp sao? Hay là bảo Khương Phàm nó ráp cho một chiếc. Dù sao ông cũng là Tam đại gia trong viện, lại từng là thầy giáo của nó, chắc nó phải nể mặt ông chứ nhỉ? Tam bá mẫu nảy ra một "sáng kiến". - Đừng có mơ, chuyện này tám phần là không thành đâu. Nếu là nhà khác thì còn có cơ hội, chứ nhà họ Khương thì đừng hòng. Diêm Phụ Quý nhìn nhận vấn đề rất chuẩn xác. Nhà họ Khương hiện tại mọi chuyện đều do Khương Phàm quyết định, mà thằng ranh đó đâu phải hạng người rộng lượng gì, ít nhất là đối với đám người trong cái viện này. Lão bây giờ chỉ hy vọng Khương Phàm đừng có ghi thù Diêm Giải Thành, hoặc đừng có liên lụy đến mấy đứa Giải Phóng, Giải Khoáng là lão mừng lắm rồi. * Trên đường đi. - Cha, cha cũng thật là, lôi kéo Tam đại gia nói lâu thế mà chẳng thấy câu nào lặp lại cả. - Đó là vì lão ta biết điều, nếu không cha đã chẳng nói chuyện hòa khí như thế. Dám bảo con trai ta là hạng phá gia, cái thằng Diêm Giải Thành đó là cái thá gì chứ! Tiếc là không gặp được cái lão già chết tiệt Dịch Trung Hải kia. Cái thằng vương bát đản đó dám ở trong xưởng rêu rao chuyện này, đừng để lão tử bắt được thóp! Đúng rồi lão nhị, ngày mai đưa chiếc xe này cho cha đi, cha với anh cả mỗi người một chiếc, cho chúng nó thèm nhỏ dãi ra! - Nhìn cái đức hạnh của ông kìa. Bà Thẩm Nguyệt ngồi ở ghế sau, khẽ nhéo ông Khương một cái. - Ái chà, bà nhéo tôi làm gì! Bà không biết hai ngày nay tôi bị đám người đó làm cho tức chết à? Thằng hai đỗ trung cấp, chúng nó ăn kẹo nhà mình thì khen lấy khen để, thế mà vừa quay lưng đi đã bảo nó là hạng phá gia chi tử, đúng là một lũ lật lọng, không biết xấu hổ! - Đúng đấy mẹ ạ, mẹ không ở trong xưởng nên không biết đâu. Đám người đó sắc mặt thật khiến người ta buồn nôn, cứ như thể Phàm tử làm chuyện gì tội lỗi tày đình không bằng. Khương Bình An phẫn hận nói. Hai ngày nay anh uất ức vô cùng, nếu không phải cha và em trai ngăn cản thì anh đã sớm cho mấy kẻ đó nếm mùi nắm đấm rồi. - Đúng thế, đúng thế, nhị ca mới không phải là bại gia tử! Còn cái chị Hà Vũ Thủy kia nữa, cứ tìm cách lân la hỏi chuyện em, tưởng em không biết chị ta cũng đang cười trên nỗi đau của người khác chắc! Khương Ngọc ngồi trên thanh ngang phía trước cũng giận dỗi hùa theo. - Được rồi, nhắc đến mấy chuyện đó làm gì cho mệt người. Chi bằng nghĩ xem trưa nay ăn gì đi? - Đi ăn lẩu dê đi, lâu rồi nhà mình chưa ăn. - Khương Phàm đề nghị. - Được, chốt lẩu dê! Cả nhà năm miệng ăn đạp xe tới đồn công an. Nộp tiền, đóng dấu thép, mọi thủ tục diễn ra nhanh chóng và thuận lợi. * Trong khi đó, tại Tứ hợp viện. Mọi người đang xôn xao bàn tán về việc Khương Phàm thực sự đã ráp được một chiếc xe đạp. - Trời đất ơi, thằng Khương Phàm nó ráp được xe đạp thật kìa! Thế này thì tiết kiệm được bao nhiêu tiền cơ chứ? - Tôi vừa ra trạm phế liệu hỏi rồi, một cái xác xe đạp cũ nát bán 25 đồng. Khương Phàm mua hai chiếc là mất 50 đồng. - 50 đồng á? Một chiếc xe đạp mới giá tận một trăm sáu bảy chục đồng, tính ra bớt được hơn một trăm đồng bạc đấy! Mọi người nghị luận ầm ĩ. Một trăm đồng thời này là một con số khổng lồ. Nên nhớ, thợ bậc sáu như Dịch Trung Hải lương tháng cũng chỉ hơn bảy mươi đồng. Nhà họ Khương có hai người đi làm, thu nhập cả tháng mới được hơn một trăm đồng. - Tiền bạc thì dễ nói, một chiếc xe đạp cũng chỉ bằng hai tháng lương nhà họ Khương thôi. Vấn đề là tiết kiệm được cái tem xe đạp kìa! Phiếu đó mới là thứ khó kiếm. Nhà máy thép một năm cũng chỉ được phân phối có hai mươi cái tem xe đạp thôi đấy. Cả đám lại được phen trầm trồ. Tính đi tính lại, Khương Phàm đã tiết kiệm được một khoản tiền và một tấm phiếu cực kỳ giá trị. Lúc này, Dịch Trung Hải bất ngờ quay sang hỏi một ông lão ngoài sáu mươi tuổi: - Trần thúc, thằng Đại Cương nhà ông sắp kết hôn rồi, chuẩn bị đến đâu rồi? - Haiz, chuẩn bị gì đâu. Ngày cưới thì định rồi, nhưng mấy hôm trước bà mối lại sang bảo nhà gái yêu cầu phải có xe đạp. Chuyện này làm bố nó sầu thối ruột, chẳng biết đào đâu ra phiếu bây giờ. Lão Trần rít một hơi thuốc, nhíu mày thở dài. Trần Đại Cương là cháu đích tôn của lão, năm nay 21 tuổi, đang làm việc tại nhà máy bóng đèn. Năm nay gã tìm được đối tượng, hai bên đều rất ưng ý, chỉ kẹt mỗi cái yêu cầu xe đạp của nhà gái. Nếu nói sớm từ đầu thì gia đình còn xoay xở được, đằng này chỉ còn hai tuần nữa là cưới mới đưa ra yêu cầu, đúng là trở tay không kịp. Tiền mua xe thì nhà lão có tiết kiệm, nhưng phiếu thì đào đâu ra? Cả nhà đã phải chạy vạy khắp các chợ đen, tối qua mới nghe phong thanh có người bán, định tối nay đi lấy. Có điều lão không nói thật với Dịch Trung Hải, lão sống hơn nửa đời người, thừa biết cái lão Dịch này tâm địa chẳng tốt đẹp gì. - Đúng là tem xe đạp khó kiếm thật. Dịch Trung Hải húp nốt ngụm trà rồi đi về phòng. - Này, mọi người nghĩ xem, hay là chúng ta nhờ Khương Phàm ráp cho mỗi nhà một chiếc xe đạp nhỉ? Sau khi Dịch Trung Hải đi khỏi, có người lên tiếng đề nghị. - Không ổn đâu, bà quên mất hai ngày nay bà rêu rao thằng Phàm là hạng phá gia chi tử thế nào rồi à? - Ôi dào, thì đã sao! Chẳng qua là nói vài câu thôi mà, có mất miếng thịt nào đâu. Thằng Phàm chắc không hẹp hòi đến mức đó chứ? Người vừa nói là Lý Vân, ở hậu viện. Mụ ta ngoài ba mươi tuổi, có chồng là Thái Đại Tráng, thợ nguội bậc bốn ở nhà máy thép. Hai vợ chồng có đứa con trai tên Thái Khôn, mười sáu tuổi. Lý Vân dáng người thấp đậm, da đen nhẻm, cao chưa đầy mét rưỡi mà nặng gần bảy mươi ký. Mụ ta nổi tiếng cay nghiệt, thích chiếm tiện nghi, có thể coi là một phiên bản "nhẹ đô" hơn của Giả Trương thị. Ý kiến của Lý Vân lập tức nhận được sự đồng tình của Giả Trương thị. Mụ già này hắng giọng, phụ họa ngay: - Em Lý Vân nói đúng đấy. Chúng ta dù sao cũng là trưởng bối của thằng Phàm, bảo nó làm việc cho là đang cho nó cơ hội để hiếu kính, nó còn phải cảm ơn chúng ta mới đúng chứ! - Vậy đi tìm Nhất đại gia đi, bảo lão đứng ra nói chuyện với Khương Phàm một tiếng? - Đi đi đi, cùng đi nào!