Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 02:00:17
- Khương Phàm, chú nói cái giọng kháy đểu gì thế? Sáng nay Nhất đại gia với lão thái thái vào viện rồi, chú không biết à? Mùng một đầu năm, tôi sang chúc Tết đây, mau cho tôi vào nhà để tôi còn chào bác trai bác gái một tiếng chứ.
Ngốc Trụ nghe Khương Phàm nói mỉa thì cũng chẳng để tâm, cứ thế giơ chân định lách người bước vào trong.
- Thôi đi Ngốc Trụ, đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ. Cha tôi đã nói rõ rồi, hai nhà không qua lại. Anh không nhớ nhưng tôi thì nhớ kỹ lắm. Có việc thì nói, không có việc thì biến đi chỗ khác. Trời lạnh thế này, tôi không rảnh đứng đây chịu rét với anh đâu.
Khương Phàm một tay chặn đứng Ngốc Trụ, chẳng buồn tiếp chuyện cái gã chuyên làm bia đỡ đạn cho nhà họ Giả này. Xem phim anh đã thấy gã này đúng là ngốc hết phần thiên hạ. Cả đời cung phụng cho Tần Hoài Như, nuôi con cho người khác, đến lúc biết mình có con ruột thì lại bị mụ ta dắt mũi không cho ly hôn. Đúng là "đồ long thiếu niên" cuối cùng lại hóa thành ác long, y hệt lão cha Hà Đại Thanh của gã.
- Khương Phàm, chú làm thế là không nể mặt nhau rồi. Tết nhất đến nơi, tôi có lòng sang chúc Tết mà chú lại đuổi khách ra ngoài là sao?
- Cút ngay! Chúc Tết á? Mấy năm trước chẳng thấy anh vác mặt sang, sao năm nay lại nhiệt tình thế? Hay là thấy cha tôi lên chức Chủ nhiệm phân xưởng nên định sang nịnh nọt để đi cửa sau? Ngốc Trụ à, anh tìm nhầm người rồi, muốn đi cửa sau thì tìm chủ nhiệm căng tin nhà anh ấy!
Sắc mặt Ngốc Trụ lập tức trở nên khó coi. Gã nhận ra Khương Phàm thực sự không muốn cho mình vào nhà, đành dẹp bộ mặt giả lả đi mà nói thẳng mục đích:
- Khương Phàm, tôi không đôi co với chú nữa. Hải sản hôm qua chú mang về chắc vẫn còn chứ gì, bán lại cho tôi một ít. Lão thái thái đang nằm viện, tôi muốn mua về tẩm bổ cho bà cụ.
Khương Phàm bật cười giễu cợt:
- Ngốc Trụ, tôi thấy cái não của anh nếu không dùng đến thì đem đi quyên góp cho rồi. Bán cho anh á? Anh cũng khéo tưởng tượng thật đấy. Không có, nhà tôi ăn sạch rồi. Mà kể cả có còn, tôi cũng chẳng bao giờ để mụ già điếc đó được nếm một miếng!
- Khương Phàm, chú ăn nói cho cẩn thận! Lão thái thái là trưởng bối của cả cái viện này đấy!
Ngốc Trụ nổi trận lôi đình, đưa tay định túm lấy cổ áo Khương Phàm.
- Trưởng bối cái con khỉ!
Khương Phàm nhanh như chớp vung chân, đạp thẳng một cước vào bụng Ngốc Trụ khiến gã bay ngược ra sau. Ngốc Trụ lảo đảo lùi lại mấy bước rồi ngã ngồi bệt xuống đất, hai tay ôm ngực đau đớn.
- Ngốc Trụ, đừng tưởng mụ già điếc đó lớn tuổi là có thể muốn làm gì thì làm. Bây giờ là thời đại nhân dân làm chủ rồi! Mụ ta chỉ là một hộ ngũ bảo, chẳng thân chẳng thích gì với nhà tôi, bắn đại bác cũng không tới quan hệ, lại còn dám giả mạo gia đình liệt sĩ, trưởng bối cái nỗi gì! Anh không muốn nhận Hà Đại Thanh, không muốn thờ phụng tổ tiên nhà họ Hà mà lại đi nhận một mụ già điếc làm bà nội, đó là việc riêng của anh, đừng có lôi nhà họ Khương vào. Tôi có cha có mẹ đàng hoàng, không rảnh đi nhận trưởng bối lung tung để bị ăn đòn đâu!
Khương Phàm nói rất to, chẳng thèm nể nang gì. Lúc này trước cổng viện đang có rất nhiều người tụ tập, chứng kiến toàn bộ sự việc, ai nấy đều xì xào chỉ trích Ngốc Trụ làm càn.
Ngốc Trụ ngồi dưới đất, đau đến mức không thốt nên lời. Dù Khương Phàm chỉ dùng một phần sức lực nhỏ, nhưng với cơ thể đã được hệ thống cường hóa, một cú đá này cũng đủ khiến gã "đo sàn". Không đến mức trọng thương nhưng chắc chắn phải nằm liệt giường năm sáu ngày là cái chắc.
Khương Phàm đã tính toán kỹ cả rồi. Ngốc Trụ đã muốn hiếu thuận với lão thái thái điếc thì cứ vào viện mà nằm chung cho có bạn. Còn chuyện Ngốc Trụ có dám báo công an hay không? Anh tin là gã không dám, vì gã chẳng còn mặt mũi nào mà làm thế. Huống hồ nếu công an có đến, anh cứ việc nói là gã ép anh mua bán chui, anh ra tay là để kiên định lập trường, ngăn chặn hành vi đầu cơ trục lợi!
Nhất bá mẫu vừa thu dọn đồ đạc xong bước ra thì thấy Ngốc Trụ đang ôm bụng nhăn nhó. Bà biết mình không đủ sức đòi công đạo cho gã nên chỉ lẳng lặng đỡ gã dậy:
- Sao thế Ngốc Trụ? Còn đi được không con?
- Nhất bá mẫu... đi được... bác dìu con vào viện kiểm tra cái, đau quá...
Ngốc Trụ đau đến mức mặt đỏ gay như tôm luộc, mồ hôi hột chảy ròng ròng dù trời đang rét căm căm. Nhất bá mẫu vội vàng dìu gã rời đi.
Ngốc Trụ vừa đi khuất, Hứa Đại Mậu đã từ đâu nhảy bổ ra, mặt mày hớn hở giơ ngón tay cái về phía Khương Phàm:
- Khương Phàm, khá lắm! Chú đúng là số một! Một cước khiến thằng Ngốc tắt điện luôn, anh phục chú sát đất!
Nhìn cái bản mặt nịnh bợ của Hứa Đại Mậu, Khương Phàm tò mò hỏi:
- Này anh Đại Mậu, tôi hỏi thật, anh nhìn lại chiều cao với vóc dáng của mình xem, sao lần nào cũng bị thằng Ngốc nó đè ra đánh thế?
Hứa Đại Mậu cười khổ, bắt đầu phân trần:
- Huynh đệ không biết đấy thôi, lão già Hà Đại Thanh trước đây là dân lăn lộn ngoài phố, có mấy anh em kết nghĩa bên giới đấu vật. Thằng Ngốc từ nhỏ đã theo lão ra Thiên Kiều xem người ta đấu vật rồi. Chẳng biết cái thằng khốn đó có thiên phú gì không mà lại luyện được chút ngón nghề. Từ nhỏ nó đã nổi danh đánh lộn khắp ngõ này, dựa vào cái tính liều mạng, một mình chấp mấy đứa cùng lứa không ai làm gì được nó. Anh tuy cao to thế này nhưng đánh không lại nó, mà nó ra tay hiểm lắm, toàn nhắm vào chỗ yếu mà diễn, anh sao dám liều mạng với nó được. Nếu không phải tại nó hung hãn, thằng Ngốc đã chẳng làm bá chủ cái Tứ hợp viện này bao năm qua.
Khương Phàm nghe xong, mắt lóe lên một tia sáng:
- Anh Đại Mậu, anh có muốn sau này đè đầu cưỡi cổ thằng Ngốc mà đánh không?
- Muốn chứ! Nằm mơ anh cũng muốn tẩn cho nó một trận ra trò! Huynh đệ, chú có cách gì không? Dạy anh với!
Hứa Đại Mậu cuống quýt túm lấy tay Khương Phàm khẩn cầu, mặt mày chân thành đến mức suýt thì quỳ xuống.
- Cách thì có, nhưng anh phải chịu khổ đấy.
- Huynh đệ, đừng nói là chịu khổ, chỉ cần đánh được thằng Ngốc một trận, bảo anh ăn phân anh cũng cắn răng mà nuốt!
Hứa Đại Mậu nghiến răng tuyên bố, nhìn cái tư thế đó thì có vẻ gã nói thật.
- Cũng không đến mức nghiêm trọng thế đâu. Vào nhà đi, để tôi phân tích cho anh thấy ưu thế của anh so với thằng Ngốc nằm ở đâu.
Hứa Đại Mậu hấp tấp theo Khương Phàm vào nhà, vừa ngồi xuống đã hỏi dồn:
- Huynh đệ, mau nói đi, anh có ưu thế gì?
- Anh Đại Mậu, ưu thế của Ngốc Trụ rất đơn giản: gã là đầu bếp, quanh năm cầm chảo nặng nên lực tay rất lớn. Nhưng anh thường xuyên xuống nông thôn chiếu phim, thồ máy móc nặng nề, lực tay cũng chẳng kém gã là bao.
Hứa Đại Mậu gật đầu lia lịa, đúng là gã thồ máy chiếu suốt nên tay chân cũng cứng cáp hẳn ra.
- Thứ hai, Ngốc Trụ biết đấu vật, hạ bàn rất ổn định. Thêm nữa gã vẫn còn là trai tân, khí huyết sung túc nên sức chiến đấu bền bỉ. Còn anh thì sao?
Khương Phàm nhìn Hứa Đại Mậu bằng ánh mắt đầy hoài nghi. Hứa Đại Mậu ngượng ngùng cúi đầu:
- Thật không giấu gì huynh đệ, vào một đêm gió táp mưa sa... anh đã nếm mùi đời rồi.
- Hiểu rồi. Anh Đại Mậu à, thanh niên hỏa lực vượng là chuyện thường, nhưng cái gì quá cũng không tốt. Anh làm chuyện đó nhiều quá sẽ dẫn đến tinh huyết không đủ, cơ thể thiếu hụt, hạ bàn không vững, lấy đâu ra sức mà đánh nhau?
Hứa Đại Mậu bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra bấy lâu nay gã đánh không lại thằng Ngốc là vì lý do này! Xem ra sau này phải bớt "trợ giúp" mấy bà góa phụ dưới nông thôn lại mới được.
- Thứ ba, thằng Ngốc nó ngốc thật, nhưng nó có tính liều mạng. Gã mồ côi mẹ từ nhỏ, cha thì bỏ đi, đối với cô em gái Hà Vũ Thủy cũng chẳng mặn mà gì. Gã chưa từng nếm trải cái gọi là hạnh phúc gia đình nên chẳng có gì để mất, đánh nhau là cứ thế mà lao vào thôi. Còn anh thì khác, anh đã nếm mùi đời, sắp tới lại cưới vợ sinh con, có một gia đình hạnh phúc để lo lắng, nên anh không thể hung hãn như gã được.
Khương Phàm từng bước phân tích, Hứa Đại Mậu nghe mà sáng mắt ra.
- Huynh đệ nói quá đúng! Thằng Ngốc đúng là hạng chẳng có gì để mất nên mới liều như thế. Nhưng mà... anh phải làm thế nào bây giờ?
Khương Phàm nhìn Hứa Đại Mậu, trong mắt lóe lên một tia tinh quái. Quả nhiên, trong cái Tứ hợp viện này, không phải ai cũng mù quáng, ít nhất Hứa Đại Mậu cũng đã lờ mờ nhận ra sự tính toán của Dịch Trung Hải và mụ già điếc kia.
- Anh Đại Mậu, tôi đã nói đến mức này rồi mà anh vẫn chưa hiểu sao?
- Hiểu... hiểu cái gì cơ?
Hứa Đại Mậu ngơ ngác hỏi lại.