Chương 6: Hồi ức của hai năm rưỡi trước

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 01:59:45

Sáng sớm hôm sau. Khương Phàm tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Nghĩ lại chuyện hệ thống xuất hiện hôm qua, anh vẫn cảm thấy có chút không chân thực. - Hệ thống, điểm danh! - Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được 10 đồng tiền mặt. - Cái hệ thống này hơi kẹo kéo nhỉ, nhưng thôi, có còn hơn không. Hôm nay lên núi một chuyến vậy, sẵn tiện thử nghiệm cái "Lực một cái tát" xem sao. Khương Phàm nhìn tờ 10 đồng trong tay mà lắc đầu ngán ngẩm. Hệ thống nhà người ta vừa vào là tiền trăm tiền nghìn, vàng tính bằng cân, còn cái hệ thống này của anh thì bủn xỉn chẳng khác gì lão Diêm Phụ Quý. Nén cơn buồn nôn, Khương Phàm đi ra nhà vệ sinh công cộng bên ngoài Tứ hợp viện để giải quyết nỗi buồn. Đã xuyên không đến đây ba năm rồi nhưng cái môi trường nhà vệ sinh công cộng tồi tàn này vẫn khiến Khương Phàm cực kỳ khó chịu. Anh cũng từng nghĩ đến việc xây nhà vệ sinh riêng trong sân, cũng đã bàn bạc với bố mẹ chuyện này. Tiền bạc hay đường ống thì không thành vấn đề, nhưng cái khó nhất là bồn cầu và bệ xí bệt thời này cực kỳ hiếm. Anh lại chẳng muốn xây kiểu hố xí lộ thiên rồi hàng ngày phải gánh phân đi đổ, như thế thì thà chịu khó chạy ra ngoài còn hơn. Vậy nên chuyện này đành tạm gác lại. - Có hệ thống rồi, hy vọng ngày nào đó điểm danh ra được bộ thiết bị vệ sinh hiện đại thì tốt. Nhà họ Khương có lắp vòi nước riêng trong nhà nên không cần phải ra sân giữa chen chúc. Khương Phàm đánh răng rửa mặt xong thì vào bếp giúp mẹ nấu cơm. Thực ra cũng chẳng có gì cầu kỳ, chỉ là hâm nóng lại thức ăn thừa tối qua và hấp mấy cái bánh bao là xong. Tháng Tám trời nóng hầm hập nên nhà anh cũng chẳng buồn nấu cháo. Ăn xong, cha và anh cả đi làm, Khương Phàm dọn dẹp bát đĩa rồi nói với mẹ: - Mẹ, hôm nay con ra ngoài một chuyến, tối mới về, trưa mẹ không cần làm phần cơm của con đâu nhé. Bà Thẩm Nguyệt đang thu dọn quần áo của cả nhà, cũng không ngẩng đầu lên mà hỏi: - Lại đi đâu đấy? Hôm qua chẳng phải mới mượn sách về sao, ở nhà mà đọc đi chứ, còn hơn hai mươi ngày nữa là khai giảng rồi. - Hai hôm trước con có đặt mấy cái bẫy trên núi, giờ đi xem có con thỏ hay con gà rừng nào không. Trời nóng thế này, nếu có mà không lấy sớm là hỏng mất mẹ ạ. Khương Phàm không nói dối, hôm kia anh đúng là có lên núi đặt bẫy thật. Việc này anh đã làm đều đặn suốt hai năm rưỡi qua, thỉnh thoảng lại mang được chút thịt rừng về cải thiện bữa ăn. Vừa nghĩ đến chuyện săn bắn, trong đầu anh lại hiện lên một ký ức cực kỳ hãm tài. Đó là lần đầu tiên anh bắt được con mồi mang về, gồm hai con thỏ và một con gà rừng. Anh đã khéo léo lách qua "Thần giữ cửa" Tam đại gia Diêm Phụ Quý, nhưng cuối cùng lại bị Nhất đại gia Dịch Trung Hải làm cho buồn nôn. Lão Dịch khi đó mượn danh nghĩa "mưu cầu phúc lợi cho đại viện", tập hợp tám phần mười các hộ gia đình trong viện lại, yêu cầu Khương Phàm phải đem số thịt rừng kia ra chia cho mọi người. Mà nực cười nhất là lão đòi anh phải chia... miễn phí! Trong đó, lão nhấn mạnh phải đặc biệt "chiếu cố" cho lão thái thái điếc và nhà họ Giả. Khương Phàm lúc đó tức đến mức bật cười, anh nhìn quanh một vòng rồi hỏi: - Thế nào, mọi người đều nghĩ như vậy cả sao? Đám hàng xóm thấy có tiện nghi để chiếm thì đương nhiên là gật đầu lia lịa. Nhìn những gương mặt tham lam, ích kỷ đó, Khương Phàm thầm nghĩ nếu căn nhà này không phải tài sản riêng của gia đình thì anh đã dọn đi từ tám đời rồi. Khương Phàm chẳng thèm nể nang, quay sang bảo anh cả: - Anh cả, anh lên đồn công an một chuyến đi. Cứ bảo có kẻ tụ tập đông người để cướp đoạt tài sản, cố tình phá hoại công cuộc kiến thiết xã hội, em nghi ngờ bọn họ là đặc vụ của địch cài cắm vào để xúi giục dân chúng làm loạn. Đám đông nghe thấy thế thì mặt cắt không còn giọt máu. Họ chỉ muốn chiếm chút lợi nhỏ, ai ngờ thằng ranh này lại chụp cho cái mũ "đặc vụ" to tướng như thế. Khương Bình An chẳng nói chẳng rằng, dùng sức mạnh hộ pháp gạt phăng đám đông định chặn đường để đi ra ngoài. Anh đã sớm ngứa mắt với lũ người này rồi, nếu không phải em trai ngăn cản thì anh đã cho mỗi đứa một đấm từ lâu. - Mau! Ngăn nó lại! Khương Phàm, mày định làm gì hả! Dịch Trung Hải gầm lên. Sự việc đang đi chệch hướng khiến lão bắt đầu thấy đau đầu. Lão chỉ muốn mượn chuyện này để nâng cao uy tín, chuẩn bị cho kế hoạch dưỡng lão sau này, ai ngờ lại đụng phải hố lửa. - Tôi muốn làm gì á? Câu đó tôi phải hỏi ông mới đúng! Các người định làm gì? Lão tử vất vả lên núi săn được miếng thịt, ông chỉ cần khua môi múa mép một cái là đòi tôi phải dâng ra à? - Sao, ông tưởng mình là "đào nương" ở Bát Đại Ngõ chắc? Định dùng cái miệng đó để kiếm cơm à? - Còn các người nữa, một lũ không biết xấu hổ! Muốn ăn thịt thì tự đi mà làm! Không có bản lĩnh nhưng lại thích chiếm hời, không nhìn lại xem mình là cái thá gì à? Tôi là bố các người chắc? Đi cướp đồ của một đứa trẻ, đúng là mặt dày hơn thớt! Khương Phàm bật chế độ "chiến thần ngôn từ", mắng cho cả đám vuốt mặt không kịp, ngay cả mụ già Giả Trương thị cũng không có cơ hội chen mồm vào. Cuối cùng, Dịch Trung Hải chịu không nổi, nháy mắt ra hiệu cho Ngốc Trụ. Ngốc Trụ do dự một chút nhưng vẫn định tiến lên ngắt lời Khương Phàm. Dù gã từng ăn cơm nhà họ Khương vài lần, nhưng Dịch Trung Hải trong mắt gã chẳng khác gì "cha nuôi" cả. - Khương Phàm, mày cứ nghe lời Nhất đại gia đi thì có sao đâu. Mày cũng có tốn tiền mua đâu, chỉ bỏ chút công sức thôi mà. Mày đem thịt ra chia, mọi người sẽ nhớ cái tốt của mày, sau này còn cảm kích mày nữa. - Cảm kích cái con khỉ! Ngốc Trụ, mày bị ngốc thật hay giả vờ thế? Mày coi Dịch Trung Hải là cha ruột chắc? Sao, hồi đó bố mày bỏ đi, lão Dịch cho mày ăn vài bữa cơm là mày coi lão như tổ tiên à? Nhà tao cũng cho mày ăn không ít, sao không thấy mày hiếu thuận với bố tao như hiếu thuận với lão Dịch đi! Khương Phàm chẳng sợ Ngốc Trụ nổi điên. Lúc đó anh tuy đánh không lại Ngốc Trụ, nhưng anh có anh cả bảo kê. Khương Bình An cao to lực lưỡng, đâu phải hạng tép riu như Hứa Đại Mậu mà để Ngốc Trụ muốn bắt nạt là bắt nạt. Quả nhiên, việc nhắc đến Hà Đại Thanh đã chạm đúng vào vảy ngược của Ngốc Trụ. Dưới ánh mắt mong chờ của Dịch Trung Hải, Ngốc Trụ vung nắm đấm lao về phía Khương Phàm: - Khương Phàm! Thằng ranh này mày muốn chết! Thế nhưng nắm đấm của Ngốc Trụ còn chưa kịp chạm tới thì Khương Bình An đã nhanh như chớp túm chặt lấy cổ tay gã: - Mày vừa định làm gì em trai tao? Sắc mặt Khương Bình An bình thản nhưng trong mắt lại lóe lên tia hung quang. Anh chẳng nói chẳng rằng, bồi ngay một cú đấm vào mỏ ác của Ngốc Trụ, sau đó ấn gã xuống đất mà tẩn cho một trận ra trò. - Ngốc Trụ, mày là cái thá gì mà đòi đánh em tao! Thật sự tưởng nhà họ Khương không có người chắc? Em trai tao dù thế nào cũng không đến lượt cái loại phế vật như mày dạy bảo! Khương Bình An vừa đánh vừa chửi. Không chỉ Ngốc Trụ, mà bất cứ kẻ nào định vào can ngăn đều bị anh tặng cho vài "vết sẹo tình bạn". Đánh được vài phút, ông Khương Đại Ngưu mới lên tiếng: - Được rồi Bình An, dừng tay đi con. Khương Bình An lúc này mới dừng tay, phủi phủi quần áo rồi thong dong đi về phía cha mình, người ngợm chẳng sứt mẻ một sợi lông. Khương Đại Ngưu bình tĩnh quét mắt nhìn đám đông: - Dịch Trung Hải, ông muốn làm người tốt thì tự lấy đồ nhà mình ra mà làm. Cái bàn tính nhỏ này của ông đừng có lôi nhà tôi vào. - Còn các vị nữa, con trai tôi có bản lĩnh săn được thịt, nhà tôi ăn, không phiền các vị phải bận tâm. - Ngốc Trụ, ta với bố mày không hẳn là bạn bè, nhưng dù sao cũng là hàng xóm lâu năm. Nể tình xưa nghĩa cũ, lần này ta không chấp mày, nhưng từ nay về sau hai nhà chúng ta cắt đứt quan hệ, đừng có qua lại gì nữa. Ta sợ có ngày bị mày cắn ngược một cái lắm. - Chuyện hôm nay đến đây thôi. Tôi chẳng sợ các người làm lớn chuyện đâu, có nói đến tận trời thì nhà tôi vẫn đúng lý. Dịch Trung Hải, ông tự giải quyết cho tốt đi. - Bình An, Phàm tử, dọn đồ về nhà ăn cơm. Không khí bên ngoài bẩn quá, phổi bố không tốt, ở lâu sợ nhiễm bệnh! - Vâng ạ! Ba cha con nhà họ Khương đi vào nhà, đóng sầm cửa lại, để mặc đám "cầm thú" trong viện đứng đó nhìn nhau trân trối. Sau vụ đó, Khương Phàm đề nghị lắp vòi nước riêng trong nhà và nhận được sự đồng ý tuyệt đối của cả gia đình. Hồi ức kết thúc. - Được rồi, con đi đường cẩn thận nhé. Sao không bảo bố để xe đạp lại mà đi cho đỡ mệt? - Bà Thẩm Nguyệt dặn dò. - Không sao đâu mẹ, con đi bộ coi như rèn luyện sức khỏe thôi. Khương Phàm dắt theo một con dao găm nhỏ rồi thong thả bước ra khỏi cửa.