Chương 34: Bước chân vào hàng ngũ lãnh đạo

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 02:00:09

Tiếng loa thông báo Khương Đại Ngưu chính thức đảm nhiệm chức vụ Chủ nhiệm phân xưởng vang dội khắp nhà máy thép tới ba lần liên tiếp, khiến ai nấy đều nghe rõ mồn một. - Đại Ngưu, ông khá thật đấy! Lặng lẽ mà thăng chức vèo một cái lên Chủ nhiệm luôn! - Chúc mừng nhé Đại Ngưu, sau này làm lãnh đạo rồi thì đừng có quên anh em chúng tôi đấy nhé. - Chúc mừng sư phụ chính thức bước chân vào hàng ngũ lãnh đạo! Đám đồ đệ của Khương Đại Ngưu cũng hùa vào chúc tụng. Trước đây ông vốn đã có tư cách thu nhận đồ đệ, số lượng cũng ngót nghét mười mấy người. Thấp nhất bây giờ cũng đã là thợ rèn bậc ba, dù đã xuất sư nhưng họ vẫn thường xuyên đi theo Khương Đại Ngưu để học hỏi thêm kỹ thuật, người giỏi nhất thậm chí đã đạt đến bậc sáu. - Lãnh đạo cái gì chứ, cũng chỉ là cái chức Chủ nhiệm phân xưởng thôi mà, cốt là để cống hiến cho nhà máy tốt hơn thôi. Khương Đại Ngưu cười hớn hở đáp lại mọi người. Ông thừa hiểu cái chức Chủ nhiệm này phần lớn là nhờ vào hào quang của thằng con thứ Khương Phàm mà có. Nhưng thế thì đã sao? Con trai giỏi giang, cha được hưởng phúc, đó là chuyện đương nhiên, là đạo lý ở đời rồi! Tại phân xưởng rèn số 2, Lưu Hải Trung nghe xong thông báo mà chết trân tại chỗ, cả người đờ đẫn như phỗng thịt. - Khương Đại Ngưu làm Chủ nhiệm phân xưởng? Sao lão ta lại có thể lên chức được? Dựa vào cái gì chứ? Lưu Hải Trung không tài nào tin nổi vào tai mình. Trong mắt lão, ở cái Tứ hợp viện này, người có tư cách làm lãnh đạo chỉ có lão và thằng con cả Lưu Quang Tề, họa hoằn lắm thì thêm thằng nhóc sinh viên trung cấp Khương Phàm. Còn những kẻ khác mà đòi làm lãnh đạo á? Lão chỉ biết khịt mũi coi thường, nằm mơ cũng không thấy. Thế mà giờ đây, Khương Đại Ngưu lại đường hoàng lên chức. Tuy không phải lãnh đạo trực tiếp của lão, nhưng cũng chẳng kém là bao. Quản lý mảng thợ rèn thì chẳng phải là lãnh đạo của Lưu Hải Trung lão sao? - Chẳng lẽ từ nay về sau, mình đều phải thấp hơn Khương Đại Ngưu một đầu? Lưu Hải Trung càng nghĩ càng thấy đắng chát trong lòng, đến mức đồng nghiệp bên cạnh gọi mấy câu lão cũng chẳng buồn thưa. - Lão Lưu, ông bị làm sao thế? - Hả? À không sao, ông gọi tôi có việc gì? - Không sao là tốt rồi. Tôi nhớ không nhầm thì Khương chủ nhiệm vừa được bổ nhiệm là người cùng viện với ông đúng không? - Đúng, chúng tôi ở cùng một Tứ hợp viện. Dù trong lòng khó chịu như nuốt phải ruồi, Lưu Hải Trung vẫn phải gượng gạo trả lời gã nhân viên tạp vụ. Lão sợ gã này đi rêu rao lão nói xấu lãnh đạo, lỡ chẳng may truyền đến tai Khương Đại Ngưu thì lão ăn đủ. Dù sao người ta giờ cũng là lãnh đạo rồi! - Lão Lưu này, nghe nói Khương chủ nhiệm có hai cậu con trai, thằng cả cũng đang làm thợ rèn bậc ba ở xưởng mình đúng không? - Ừ, đúng thế, có chuyện gì vậy lão Vương? - Không có gì, không có gì đâu. Thôi tôi có việc đi trước nhé. Lão Vương nói xong liền vội vàng đi tìm chủ nhiệm xin nghỉ phép. Lão dự định về nhà tìm bà mối ngay lập tức, phải sang nhà họ Khương dạm hỏi cho con gái lão mới được. Một gia đình có tiền đồ rực rỡ thế này, không nhanh chân là mất phần như chơi! Ở một phân xưởng khác, Dịch Trung Hải nghe tin xong, đôi tay run lên khiến một linh kiện đang gia công dở lập tức biến thành phế phẩm. Lão sa sầm mặt mày, lẳng lặng vứt linh kiện hỏng sang một bên rồi lấy cái mới ra làm lại. Nửa năm qua, đối với lão mà nói đúng là mọi việc đều không thuận. Ở trong viện thì uy tín quét rác, mất luôn cái ghế Nhất đại gia; ở trong xưởng thì vì "tai nạn" hụt mất kỳ sát hạch, giờ vẫn dậm chân tại chỗ ở bậc sáu. Trong khi đó, Khương Đại Ngưu – kẻ vốn bị lão coi thường – giờ đã thăng lên bậc bảy, lại còn chễm chệ ngồi vào ghế Chủ nhiệm phân xưởng. Điều này khiến Dịch Trung Hải cảm thấy nản lòng thoái chí vô cùng. - Tối nay phải về tìm lão thái thái thương lượng một chút xem sau này tính toán thế nào. Không thể cứ im hơi lặng tiếng mãi được, nếu không cái viện này ai còn nhớ đến Dịch Trung Hải này nữa... * Tại tiệm vịt quay Toàn Tụ Đức, Khương Phàm và Hứa Đại Mậu đã qua ba tuần rượu. - Anh Đại Mậu này, anh tìm em có việc gì thì cứ nói thẳng ra đi. Khương Phàm không tin Hứa Đại Mậu lại vô duyên vô cớ bỏ ra tận hai mươi đồng để mời mình ăn cơm. Phải biết rằng ở cái thời đại mà mức sinh hoạt bình quân mỗi người chỉ khoảng năm đồng một tháng, thì hai mươi đồng cho một bữa ăn đúng là xa xỉ đến mức cực đoan. - Huynh đệ nói thế là khách sáo quá rồi. Anh em mình mời nhau bữa cơm thì có tâm tư gì khác được chứ? - Thôi được rồi, em ăn xong rồi, mình đi thôi. Khương Phàm nói đoạn định đứng dậy rời đi. - Ấy ấy, đừng thế mà huynh đệ! Anh sai rồi, anh có chút việc nhỏ muốn nhờ chú thật. Hứa Đại Mậu vội vàng giữ Khương Phàm lại, ấn anh ngồi xuống ghế. - Đấy, biết ngay mà. Có việc thì nói luôn đi, cứ lằng nhằng làm gì cho mệt? - Hắc hắc, huynh đệ này, hôm nay mấy ông anh "Lão Mao Tử" tặng chú khẩu súng đúng không? Hứa Đại Mậu ghé sát tai Khương Phàm, hạ thấp giọng hỏi, vẻ mặt đầy vẻ thèm thuồng. - Ừ, đúng thế, sao nào? - Thì... chú cho anh nghịch tí cho đã thèm được không? Ánh mắt Hứa Đại Mậu tràn đầy vẻ kỳ vọng. - Nghịch súng á? Không đúng nha anh Đại Mậu, chẳng phải đội chiếu phim các anh xuống nông thôn đều được trang bị "đồ chơi" sao? Súng của xưởng phát không đủ cho anh thỏa mãn à? Khương Phàm nhìn Hứa Đại Mậu, thản nhiên nhích người ra xa một chút. - Ôi dào, đệ đệ của tôi ơi, súng của xưởng phát thì anh nào dám bắn lấy một phát. Xuống nông thôn mấy lần rồi mà anh vẫn chưa được bóp cò lần nào đây này. Khương Phàm hiểu ra ngay. Hứa Đại Mậu hiện tại cũng chỉ là một thanh niên mười tám mười chín tuổi, cái tuổi nhiệt huyết sục sôi, thích thể hiện, nhưng khổ nỗi gã này lại nhát như thỏ đế. Súng xưởng giao cho, gã chẳng dám động vào vì sợ làm mất hay làm hỏng thì không gánh nổi trách nhiệm. Chắc chắn Hứa Ngũ Đức cũng chẳng thèm nói cho gã biết là bắn thiếu vài viên đạn cũng chẳng ai hay. Thế là gã cứ rầu rĩ, muốn nghịch súng mà không dám. Thấy Khương Phàm hôm nay nhận được khẩu súng "hàng Tây" xịn xò, gã mới nảy ra ý định này. Bữa cơm này, cảm ơn Khương Phàm là thật, mà muốn mượn súng nghịch cũng là thật. Khương Phàm cúi đầu suy nghĩ. Súng thì chắc chắn không thể cho Hứa Đại Mậu mang về chơi vài ngày được, cùng lắm là dẫn gã vào rừng bắn vài phát cho bõ thèm, nhưng cũng không thể đồng ý dễ dàng quá. - Anh Đại Mậu này, anh làm thế này khiến em khó xử quá. Khương Phàm ra vẻ đăm chiêu. - Khó xử? Tức là vẫn xử lý được đúng không! Huynh đệ cứ nói đi, muốn bao nhiêu tiền, anh chắc chắn không để chú thiệt. Hứa Đại Mậu chộp lấy kẽ hở trong lời nói, vội vàng hỏi dồn. - Đây không phải chuyện tiền nong. Anh cũng biết đấy, súng này là An Đông tặng em, là hàng ngoại nhập. Vạn nhất xảy ra chuyện gì, người ta tra ra đến đầu em thì em đi tong à? Khương Phàm bắt đầu "chém gió" linh tinh. Súng lục Makarov vốn đã được trang bị rộng rãi, mấy năm nay Liên Xô viện trợ sang không ít, đạn của anh lại chẳng có đánh dấu đặc thù gì, có xảy ra chuyện thật cũng chẳng ai tra được đến anh. Anh chỉ đang cược là Hứa Đại Mậu chẳng biết gì về súng ống, mà gã có không biết cũng chẳng dám đi hỏi lão già Hứa Ngũ Đức vì sợ bị mắng. Chỉ có khiến Hứa Đại Mậu cảm thấy việc này cực kỳ khó khăn, anh mới dễ bề đưa ra yêu cầu. Quả nhiên, nghe Khương Phàm nói xong, mặt Hứa Đại Mậu nhăn nhó như bị táo bón, lòng đầy xoắn xuýt. Thấy Hứa Đại Mậu đã "vào tròng", Khương Phàm mới thong thả buông câu chốt: - Nhưng mà, anh Đại Mậu với em là quan hệ gì chứ? Hai ta là huynh đệ mà! Chỉ cần anh mở miệng, đệ đệ này sao nỡ từ chối anh? - Hảo huynh đệ! Chú đúng là hảo huynh đệ của anh! Lão đệ yên tâm, anh chắc chắn không để chú phải chịu thiệt đâu. Anh không nói nhiều nữa, sau này cứ nhìn hành động của anh thì biết! Hứa Đại Mậu như từ cõi chết trở về, nghe Khương Phàm nói vậy thì cảm động đến rơi nước mắt, hận không thể cùng anh dập đầu kết bái huynh đệ ngay tại chỗ. Cái tình cảm của đám thanh niên nhiệt huyết đúng là đến nhanh như một cơn gió! - Anh Đại Mậu, em đáp ứng thì đáp ứng thật, nhưng em có điều kiện đấy nhé. - Huynh đệ cứ nói, anh mà nói hai lời thì không làm người! Hứa Đại Mậu vỗ ngực bôm bốp bảo đảm. - Tốt! Đầu tiên, súng này giao cho anh mang về là tuyệt đối không được. Không phải em không tin anh, mà em sợ anh cầm súng đi tìm Ngốc Trụ! Chúng ta không phải nhân viên công vụ, mà kể cả có là người thi hành công vụ cũng không được phép cầm súng hù dọa nhân dân quần chúng. Chuyện này mà vỡ lở ra là đại họa đấy! Hứa Đại Mậu ngẩn người ra một lúc. Quả thực gã đã từng nảy ra ý định cầm súng đi dọa thằng Ngốc một trận cho bõ ghét. Gã tiếp quản nghề chiếu phim nên cũng được phát súng, nhưng đó là lúc đi công tác, về là phải nộp lại ngay, cơ hội cầm súng chạm mặt Ngốc Trụ trong xưởng là gần như không có. Mà gã cũng chẳng dám làm thế ở xưởng, bảo vệ mà thấy gã cầm súng chỉ vào người khác thì chắc chắn sẽ bắn gã nát gáo trước khi gã kịp bóp cò. - Anh biết rồi huynh đệ. Chú không nhắc chắc anh cũng suýt làm liều thật, cảm ơn chú nhé. Lần này Hứa Đại Mậu nói năng cực kỳ chân thành. - Còn nữa, em chỉ có thể cho anh vào rừng bắn cho đã thèm thôi, những chỗ khác là miễn bàn. - Yên tâm đi huynh đệ, anh hiểu mà. Chú có bảo anh cầm súng chỉ vào người khác anh cũng chẳng dám đâu! Hứa Đại Mậu tự giễu cười một tiếng, tỏ vẻ mấy cái đó không thành vấn đề. - Được, vậy khi nào anh rảnh, em sẽ dẫn anh vào rừng làm vài phát.