Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 01:59:54
Giữa trưa, Khương Phàm thong thả rảo bước trên đường về nhà.
Trong khi chiếc giỏ của Khương Phàm nặng trĩu với khoảng mười cân cá các loại, thì cái thùng của Diêm Phụ Quý chỉ lèo tèo bảy tám con cá con, cộng lại chắc chưa đầy một cân rưỡi.
Thế nhưng, bấy nhiêu đó cũng đủ khiến Diêm Phụ Quý sướng rơn. Bình thường lão đi câu, cả buổi mà xách về được hai ba con cá lòng tong đã là phúc đức lắm rồi. Lần này nhờ mượn được mồi của Khương Phàm, thu hoạch một chuyến bằng cả năm sáu chuyến cộng lại.
- Khương Phàm này, cái mồi của cậu công nhận nhạy thật đấy. Pha chế thế nào vậy?
Mồi của Diêm Phụ Quý thường chỉ là giun đất, thỉnh thoảng thì dùng mấy loại cỏ dại hay rễ cây cát cánh theo mấy cái "bí kíp" dân gian tự chế, kết quả là chẳng đâu vào đâu.
- Phân trâu nấu với ngô bác ạ.
Khương Phàm thuận miệng nói bừa một câu. Anh thừa biết Diêm Phụ Quý có cho kẹo cũng không dám lấy ngô làm mồi, mà một lão giáo viên như lão cũng chẳng đời nào đi làm cái chuyện mất vệ sinh ấy.
Nếu lão Diêm mà dám vác phân trâu về sân rồi ngồi nấu với ngô thật, thì Khương Phàm xin bái lão làm sư phụ vì độ "liều" luôn!
- Ngô á? Đấy là lương thực mà, làm thế chẳng phải lãng phí quá sao?
Diêm Phụ Quý nghe đến chữ "ngô" là thấy xót ruột thay.
- Tam đại gia, bình thường thấy bác tính toán chi li lắm mà, sao chuyện này lại không nhìn ra nhỉ?
- Tôi không nhìn ra cái gì?
- Một bắp ngô đáng mấy đồng bạc lẻ đâu bác. Bác nhìn xem, cả buổi sáng nay cháu dùng chưa đến hai mươi hạt ngô cắt nhỏ mà câu được mười cân cá. Bác tính xem cái nào giá trị hơn?
Nghe Khương Phàm phân tích, Diêm Phụ Quý như được khai sáng, vỗ đùi cái đét:
- Giá trị! Đúng là quá giá trị luôn!
Nhìn cái mặt hớn hở của Diêm Phụ Quý, Khương Phàm chỉ biết lắc đầu cười thầm. Cứ để lão tin là phân trâu nấu ngô đi, nếu lão làm theo mà không câu được cá thì anh sẽ bảo là do kỹ thuật lão kém, thời tiết không thuận, vị trí không đẹp, hay tại cần câu lão quá cùi... Chứ tuyệt đối không phải tại mồi!
Vừa về đến Tứ hợp viện, Khương Phàm đã thấy lão Trần ở sân giữa đang ngồi bó gối trước cửa, dáng vẻ như đang đợi ai đó.
- Ơ, Tam đại gia, Phàm tử, hai bác cháu đi câu về đấy à?
Lão Trần vừa thấy Khương Phàm là lập tức đứng bật dậy, tất tả chạy lại.
- Chào Trần đại gia ạ. Vâng, cháu đi làm mấy con cá về cải thiện bữa cơm trưa.
Khương Phàm lễ phép chào một tiếng rồi đi thẳng vào nhà, đưa giỏ cá cho mẹ.
- Lại câu được một đống cá diếc thế này à? Ăn sao cho hết con?
Bà Thẩm Nguyệt nhíu mày nhìn đống cá. Bà vốn không thích cá diếc vì nó nhiều xương dăm, làm thì lỉnh kỉnh mà nấu lại tốn mỡ.
- Tại cần câu chưa chuẩn thôi mẹ. Đợi hai hôm nữa con nâng cấp bộ đồ nghề mới, con sẽ xách cá trắm cỏ về cho mẹ xem. Mẹ ơi, trưa nay nhà mình ăn gì thế?
Khương Phàm đã sớm muốn đổi cần câu rồi. Trước định nhờ cha hỏi xem có ai làm cần xịn không, nhưng giờ có hệ thống rồi thì cứ đợi điểm danh ra đồ cao cấp cho sướng.
- Ăn mì sốt tương. Con vào rửa tay đi rồi chiều cầm tiền với phiếu đi mua ít đậu phụ về tối nấu canh. Đúng rồi, Trần đại gia hình như tìm con có việc đấy.
- Tìm con á? Chứ không phải tìm cha con ạ? Vâng, để con ra xem sao.
Khương Phàm rửa tay qua loa, lau vội vào quần rồi bước ra ngoài. Quả nhiên, lão Trần vẫn đang đứng đợi ở tiền viện.
- Trần đại gia, bác tìm cháu có việc gì ạ?
Khương Phàm đi thẳng vào vấn đề, chẳng vòng vo khách sáo.
- À... ừ, đúng là có chút việc. Khương Phàm này, bác vào nhà cháu nói chuyện một chút được không?
Lão Trần nhìn quanh sân một lượt. Giờ này mọi người đều đang bận nấu cơm trưa nên sân vắng hoe, nhưng lão vẫn có vẻ rất thận trọng.
- Được ạ, bác vào nhà đi.
Vào trong, Khương Phàm rót cho lão Trần chén nước rồi ngồi xuống:
- Có chuyện gì bác cứ nói đi ạ. Nhưng bác biết đấy, cháu cũng chỉ là trẻ con thôi, việc gì lớn quá cháu không quyết được đâu.
- Cũng không phải việc gì to tát đâu. Chẳng là anh Đại Cương nhà bác sắp cưới vợ, định ngày 27 này tổ chức rồi. Bác thấy trong viện mình chỉ có nhà cháu là có hai chiếc xe đạp, nên muốn sang đánh tiếng nhờ các cháu hôm đó cho mượn xe đi đón dâu cho nó trang trọng. Mọi thủ tục, lễ nghĩa nhà bác sẽ lo chu đáo, không để nhà cháu phải thiệt thòi đâu.
- Tưởng gì, chuyện hỉ sự thì cháu quyết được ngay. Thành giao bác nhé! Đến hôm đó định giờ giấc thế nào bác cứ báo trước cho nhà cháu một tiếng là xong.
Nghe là chuyện mượn xe cưới, Khương Phàm đồng ý luôn không chút do dự. Thời này kết hôn là chuyện đại sự cả đời, hàng xóm láng giềng giúp nhau một tay là lẽ đương nhiên.
- Thế thì cảm ơn cháu quá, Khương Phàm.
Lão Trần nói xong mà mặt vẫn còn vẻ do dự, hết nhìn ra cửa lại nhìn Khương Phàm, cứ ấp úng mãi.
- Sao thế bác? Còn chuyện gì nữa ạ?
Khương Phàm chủ động mở lời. Nhìn cái bộ dạng này là anh hiểu ngay, lại thêm một người nữa giống Diêm Phụ Quý, muốn nhờ anh ráp xe đây mà.
- Khương Phàm này, bác muốn hỏi thật... cái chiếc xe đạp cháu mới ráp ấy, tốn bao nhiêu tiền tất cả? Bác muốn mua lại, cháu cứ phát giá đi, bác trả thêm tiền công cho cháu, được không?
Lão Trần như hạ quyết tâm lớn lắm mới thốt ra được câu đó.
- Trần đại gia! Bác đừng có hại cháu chứ! Mua bán kiểu đó là tội đầu cơ trục lợi đấy, mà xe đạp lại là tài sản lớn, lỡ bị ai tóm được là cháu đi tù như chơi.
Khương Phàm thực sự bất ngờ. Anh cứ tưởng lão Trần định nhờ ráp xe, ai ngờ lão lại muốn mua đứt chiếc xe anh đang dùng.
- Haiz! Khương Phàm ơi, bác đâu có ý hại cháu, nhưng bác thực sự hết cách rồi. Đám cưới của Đại Cương trước đó mọi chuyện đều ổn thỏa, ai ngờ mấy hôm trước bên nhà gái lại đánh tiếng sang, bảo nhất định trong nhà phải có một chiếc xe đạp thì mới cho rước dâu. Nhà bác có tiền, mua xe không thành vấn đề, nhưng khổ nỗi là không có phiếu! Bác đã chạy vạy khắp các chợ đen, vất vả lắm mới tìm được mối, thế mà hôm qua định đi lấy thì chợ đen lại bị càn quét sạch sành sanh. Đúng là chỉ kém nhau có một ngày thôi cháu ơi!
Nói đến đây, lão Trần không kìm được mà rơm rớm nước mắt. Đúng là họa vô đơn chí, tối hôm kia vừa nghe phong thanh có phiếu, hôm qua Đại Cương còn hớn hở sang khoe với người yêu là chắc chắn sẽ mua được xe. Ai ngờ đến tối thì mọi hy vọng sụp đổ. Thằng bé về nhà là trùm chăn khóc nức nở, cả nhà lão đêm qua cũng chẳng ai chợp mắt nổi.
Khương Phàm nhất thời cũng chẳng biết nói gì, chỉ có thể cảm thán là số anh Đại Cương này quá đen.
- Trần đại gia, xe này cháu thực sự không bán được. Bác sống ở cái viện này bao nhiêu năm rồi, bác còn lạ gì cái đức hạnh của đám người ở đây nữa? Hôm nay cháu bán xe cho bác, ngày mai có kẻ đi báo cáo là cháu vào ngồi bóc lịch ngay.
- Haiz! Khương Phàm, là bác nghĩ quẩn quá rồi. Thôi, hôm nay coi như bác chưa từng nói gì nhé.
Nghe Khương Phàm nhắc đến đám "cầm thú" trong viện, lão Trần mới bừng tỉnh, vội vàng lau nước mắt:
- Cháu nói đúng, bác không thể vì việc nhà mình mà kéo cháu vào chỗ chết được.
- Trần đại gia này, nếu không có phiếu, sao bác không thử ra cửa hàng ủy thác hay tiệm cầm đồ xem sao?
- Cửa hàng ủy thác là cái gì? Tiệm cầm đồ mà cũng bán đồ á?
Lão Trần ngơ ngác nhìn Khương Phàm, cứ như thể anh đang nói tiếng nước ngoài vậy. Khương Phàm cũng hơi khựng lại. Anh nhớ đến cửa hàng ủy thác là nhờ đọc mấy bộ tiểu thuyết niên đại, chứ thực tế cũng chẳng rõ nó thành lập năm nào.
- Cửa hàng ủy thác là nơi mua bán đồ cũ ấy bác, cũng giống như bách hóa thôi nhưng toàn là đồ đã qua sử dụng. Ở đó đưa tiền là mua được, không cần phiếu, mà thủ tục lại hoàn toàn hợp pháp. Cháu nghe bạn học nói là ở Đông Đan, Tây Tứ hay Thái Thị Khẩu đều có đấy. Bác cứ thử qua đó hỏi xem, biết đâu lại có người ký gửi xe đạp thì sao.
- Thật hả? Thế để bác đi hỏi ngay! Cảm ơn cháu nhé Khương Phàm, bác... bác thực sự cảm ơn cháu nhiều lắm!
- Thôi bác đừng khách sáo, bác đi nhanh đi kẻo muộn người ta lại mua mất bây giờ.
Lão Trần nghe xong thì gật đầu lia lịa, tất tả chạy ra khỏi cửa. Nhìn cái dáng vẻ vội vã đó, xem ra lão thực sự lo lắng nếu chậm chân sẽ lỡ mất cơ hội cuối cùng.
- Quái lạ, sao mọi người lại không biết đến cửa hàng ủy thác nhỉ? - Khương Phàm lẩm bẩm.
- Con tưởng ai cũng biết đọc báo như con chắc?
Bà Thẩm Nguyệt từ trong bếp nói vọng ra:
- Cái cửa hàng ủy thác đó lúc khai trương chỉ đăng một mẩu quảng cáo nhỏ trên báo thôi. Con nhìn cái viện này xem, được mấy người biết chữ mà đòi đọc báo? Tam đại gia thì biết đấy, nhưng lão ta bủn xỉn thế thì đời nào chịu bỏ tiền ra mua đồ ở đó. Còn lão Dịch Trung Hải chắc chắn là biết rõ, có điều lão chẳng bao giờ hé răng nửa lời với hàng xóm đâu, lão chỉ muốn người ta phải phụ thuộc vào lão thôi!