Chương 50: Trao cơ hội đổi đời

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 02:00:22

Vừa ra khỏi cửa, Khương Phàm nhìn bốn cái đuôi nhỏ phía sau, mỉm cười hỏi: - Nói đi, mấy đứa muốn đi đâu chơi nào? - Tiểu Ngọc, em xem chúng mình nên đi đâu chơi bây giờ? Khương Đại Lôi nhường quyền quyết định cho Khương Ngọc. Thứ nhất là vì ba anh em gã chưa quen thuộc đường xá Tứ Cửu Thành, thứ hai là vì nhà họ Khương thế hệ này chỉ có mỗi Khương Ngọc là con gái, đương nhiên phải được ưu tiên hàng đầu. - Ừm... anh Đại Lôi, hay là chúng mình đi Thập Sát Hải trượt băng đi! Bên đó đông người, náo nhiệt lắm ạ. Khương Phàm gật đầu tán thành: - Được, vậy thì đi Thập Sát Hải. Xuất phát! Cả đoàn kéo nhau đến Thập Sát Hải. Trên mặt băng lúc này đã có không ít người đang trượt, xung quanh là tiếng rao của những người bán hàng rong với đủ loại quà bánh, kẹo hồ lô. Khương Phàm rút ra hai đồng đưa cho Khương Đại Lôi, bảo gã dẫn mấy đứa em đi thuê giày trượt. Còn anh thì tự mua cho mình một xiên kẹo hồ lô, thong thả đi xem mấy ông cụ đánh cờ. Anh cũng chẳng hiểu nổi mấy lão già này nghĩ gì, trời lạnh thấu xương thế này mà vẫn có hứng thú ngồi ngoài trời bày trận đấu trí. Khương Phàm giữ đúng phong thái "xem cờ không nói mới là quân tử", lẳng lặng đứng xem mấy ông cụ thay nhau "lên thớt". Cắn đến quả kẹo hồ lô cuối cùng, thấy nó hơi cứng, anh tiện tay dùng luôn cái tăm tre xỉa răng cho bõ ghét. Quay lại sân trượt băng, anh thấy mấy đứa em vẫn đang mải mê vui đùa. Chính xác mà nói là Khương Ngọc và Khương Dương đang lướt đi khá điệu nghệ, Khương Nhạc thì đang lóng ngóng tập tễnh, còn Khương Đại Lôi thì... đang đứng bám chặt lấy lan can, không dám nhúc nhích lấy một phân. - Sao đứng đực ra đấy thế? Đi một vòng xem nào! – Khương Phàm tiến lại gần trêu chọc. Anh thừa biết cái gã Đại Lôi này chắc chắn là không biết trượt. - Phàm ca, anh đừng cười em nữa. Mau dìu em vào bờ đi, nãy giờ em ngã không biết bao nhiêu lần rồi. Cái môn vận động này đúng là không thân thiện với em chút nào. Khương Đại Lôi cười khổ. Gã trượt thì ít mà "đo đất" thì nhiều, thời gian nằm trên băng còn dài hơn cả thời gian đứng thẳng. - Thế sao không bảo Tiểu Ngọc dìu vào mà cứ đứng đây chịu trận? - Thì... mất tiền thuê giày rồi mà anh, không trượt thì phí lắm. Khương Đại Lôi ngượng ngùng gãi đầu. Khương Phàm bật cười, đưa tay dìu gã vào bờ. Hai anh em đứng đó nhìn ba đứa nhỏ tiếp tục vui đùa. Một lát sau, Khương Phàm nhìn bóng nắng, rồi liếc qua đồng hồ hệ thống thấy đã 11 giờ 30, cũng đến lúc phải về ăn cơm. - Đại Lôi, gọi mấy đứa về đi, mình về ăn cơm thôi. Ăn xong anh có chuyện quan trọng muốn nói với chú. - Vâng, Phàm ca. Khương Đại Lôi đi gọi Khương Dương và Khương Nhạc. Khương Phàm nhìn cổ tay mình, thầm nhủ: "Nhớ mang máng là mình có phiếu mua đồng hồ thì phải, hôm nào phải đi sắm một cái cho tiện." Trước giờ Khương Phàm không có khái niệm về thời gian vì hệ thống luôn hiển thị sẵn, nhưng giờ đi ra ngoài nhiều, có cái đồng hồ đeo tay vẫn sang trọng và thuận tiện hơn. Anh mua cho mỗi đứa một xiên kẹo hồ lô, cũng không quên mua thêm một xiên mang về cho anh cả Khương Bình An. Vừa về đến đầu ngõ đã thấy Khương Bình An đang đứng ngóng. - Chú dẫn mấy đứa đi đâu mà lâu thế, tôi đang định đi tìm đây. - Đi Thập Sát Hải chơi tí thôi mà. Này, quà của anh đây. Khương Phàm nhét xiên kẹo hồ lô vào tay anh cả rồi dẫn mọi người vào nhà. Lúc này, bà Thẩm Nguyệt và thím Hai đã chuẩn bị xong một bàn thức ăn thịnh soạn. - Mấy đứa mau rửa tay rồi vào ăn cơm đi! * Sau bữa cơm, cả nhà quây quần bên lò sưởi trò chuyện. Khương Phàm vào phòng lấy ra hai bức thư giới thiệu công tác rồi đặt lên bàn. - Chú Hai, ở đây cháu có hai bức thư giới thiệu. Một suất là ở trạm thu mua phế liệu gần đây, ông trạm trưởng là bạn cháu, cháu có giúp ông ấy một việc nên ông ấy tặng cho một suất công nhân chính thức. Khương Phàm dừng lại một chút rồi nói tiếp: - Còn một suất nữa là ở nhà máy thép. Sắp tới xưởng sẽ mở thêm phân xưởng mới và tuyển thêm một đợt công nhân. Cháu định giao hai suất này cho chú và Đại Lôi, như vậy cả nhà chú có thể chuyển lên thành phố sống, anh em mình cũng được gần nhau hơn. Lời vừa thốt ra, cả nhà chú Hai Khương Nhị Ngưu đều sững sờ, không tin nổi vào tai mình. Phải biết rằng thời này, cái danh "công nhân chính thức" giá trị đến nhường nào. Nhất là ở những đơn vị lớn như nhà máy thép, dù chỉ là một suất công nhân bình thường cũng có thể bán được bảy tám trăm đồng. Nếu là những vị trí "thơm" như phòng tuyên truyền, phòng thu mua hay phòng tài vụ thì cả ngàn đồng cũng chưa chắc mua được. - Phàm tử, cái này không được! Chú không thể nhận, nó quý giá quá! - Đúng đấy Phàm ca, đây là hai công việc chính thức, mang bán đi cũng được khối tiền đấy anh ạ. Khương Nhị Ngưu lắc đầu lia lịa, Khương Đại Lôi cũng vội vàng từ chối. Thím Hai đứng bên cạnh định nói gì đó nhưng lại thôi, bà rất muốn chồng và con trai có một lối thoát để đổi đời, nhưng bà cũng hiểu đạo lý, không thể tham lam nhận món quà quá lớn như vậy. - Nhị Ngưu, lão nhị đã cho thì chú cứ cầm lấy. Việc này cả nhà tôi đều đã bàn bạc và nhất trí rồi. Khương Đại Ngưu cầm hai bức thư giới thiệu nhét vào tay em trai. Bà Thẩm Nguyệt cũng lên tiếng khuyên nhủ: - Đúng đấy Nhị Ngưu, chú cứ yên tâm mà nhận. Chúng ta là người một nhà cả. Sau này chú chuyển lên thành phố làm việc, anh em mình năng gặp nhau cho tình cảm thêm gắn bó. Đại Lôi có công việc ổn định thì sau này mới dễ cưới vợ, sinh con đẻ cái, khai chi tán diệp cho nhà họ Khương mình chứ. - Anh Cả, chị Dâu, em... – Khương Nhị Ngưu đỏ hoe mắt, nghẹn ngào không nói nên lời. - Nhị Ngưu, nghe anh đi. Lúc cha đi có dặn anh phải chăm sóc chú cho tốt. Anh chỉ có khả năng nuôi chú khôn lớn chứ chưa lo được cho chú một tiền đồ ra hồn, may mà giờ cuộc sống khá khẩm hơn rồi. Khương Đại Ngưu vỗ vai em trai, giọng đầy xúc động: - Công việc này chú không làm thì nhà mình cũng chẳng còn ai làm nữa. Lão nhị tốt nghiệp trung cấp sẽ được phân phối công tác, Tiểu Ngọc học giỏi sau này cũng không lo. Anh chỉ lo cho chú thôi, bao năm qua anh luôn muốn đón chú lên thành phố nhưng lực bất tòng tâm, cứ để chú phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời ở quê, anh thấy có lỗi với cha lắm. - Anh Cả! Anh nói gì thế, nếu không có anh nuôi nấng, dựng vợ gả chồng rồi giúp đỡ suốt bao năm qua, thì em làm sao nuôi nổi ba thằng con này khôn lớn được. Khương Nhị Ngưu nước mắt giàn giụa, ôm chầm lấy anh trai mà khóc. Hai anh em lại nhớ về những năm tháng đói khổ suýt chết năm xưa. Cha mẹ mất sớm, Khương Nhị Ngưu đúng là một tay Khương Đại Ngưu nuôi lớn."Anh cả như cha", câu nói này đối với anh em nhà họ Khương tuyệt đối không phải là lời nói suông. Khương Phàm đứng bên cạnh cũng thấy sống mũi cay cay. Anh hiểu rõ tình cảm gia đình ở thời đại này thuần khiết và sâu đậm đến nhường nào. - Chú Hai, chú cứ yên tâm mà đi làm đi. Chú không vì mình thì cũng phải nghĩ cho Khương Dương và Khương Nhạc chứ. Hai đứa nó còn nhỏ, giờ lên đây có điều kiện học hành, sau này thi vào cao trung hay trung cấp thì mới có tương lai, chẳng lẽ chú lại muốn chúng nó cả đời bám ruộng ở quê sao? Khương Phàm dừng một chút rồi hạ thấp giọng: - Với lại, sau này nếu cháu có thăng tiến, cháu cũng cần những người thân tín bên cạnh. Chú Hai, chúng ta là người một nhà, có những việc giao cho người ngoài cháu không yên tâm bằng giao cho người nhà mình đâu. Có lẽ câu nói này đã thực sự thuyết phục được Khương Nhị Ngưu. Chú lau nước mắt, quả quyết: - Phàm tử, chú không nói lời khách sáo nữa. Sau này cái thân già trăm cân thịt này của chú giao cả cho cháu đấy. Có điều, công việc này chú không thể lấy không của cháu được. Chú sẽ viết giấy nợ cho cháu, cháu không được từ chối, bằng không chú thực sự không còn mặt mũi nào mà làm người nữa. Khương Phàm hiểu đây là giới hạn cuối cùng của chú Hai nên không từ chối nữa. Tuy nhiên, anh chỉ đồng ý nhận tiền của một suất công việc, suất còn lại coi như quà hiếu kính của đứa cháu trai dành cho chú. Khương Đại Ngưu thấy vậy cũng không phản đối, bảo Khương Ngọc lấy giấy bút ra để chú Hai viết giấy nợ. Suất ở trạm phế liệu là quà tặng, còn suất ở nhà máy thép được tính giá 400 đồng và viết giấy nợ. Thực ra Khương Phàm chỉ định lấy 100 đồng gọi là tượng trưng, nhưng cả chú Hai, thím Hai và Đại Lôi đều nhất quyết không đồng ý. Với thím Hai, được nhận không một công việc đã là phúc đức lắm rồi, nếu suất thứ hai không trả theo giá gốc thì bà thực sự không dám nhìn mặt anh chị dâu nữa.