Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 02:00:10
Tiễn Hứa Đại Mậu về xong, Khương Phàm nhún người một cái, nhẹ nhàng nhảy vọt lên mái nhà. Dưới màn đêm thăm thẳm, bóng dáng anh hoàn toàn hòa vào bóng tối, không để lại chút dấu vết.
Anh lặng lẽ di chuyển đến phía trên mái nhà của bà già điếc ở hậu viện, nằm sấp xuống nghe ngóng cuộc đối thoại bên trong.
"Cái hệ thống này cũng thật là, chẳng cho nổi cái thiết bị giám sát nào xịn xò chút. Trời thì lạnh thấu xương mà mình vẫn phải nằm đây canh me nghe lén." – Khương Phàm thầm cảm thán.
Trong phòng, Dịch Trung Hải sau khi vào nhà thì trước tiên giả vờ quan tâm, hỏi han sức khỏe lão thái thái vài câu sáo rỗng. Lão thái thái điếc thừa hiểu cái tính của Dịch Trung Hải, liền chủ động mở lời:
- Trung Hải này, có chuyện gì thì anh cứ nói thẳng đi. Chẳng lẽ đến giờ mà anh vẫn chưa tin tưởng bà già này sao?
- Lão thái thái, tôi... Haiz. Chắc mấy ngày nay bà cũng nghe phong thanh rồi. Thằng ranh Khương Phàm làm phiên dịch cho xưởng thép, lập được công lớn, kéo theo cả lão Khương Đại Ngưu hôm nay cũng leo lên chức Chủ nhiệm phân xưởng rồi.
Dịch Trung Hải nói đến đây thì mắt đỏ hoe, nước mắt chực trào ra. Lão cũng chẳng hiểu tại sao, cứ thấy nhà họ Khương sống càng tốt là lão lại thấy nghẹn ứ trong lòng, không sao chịu nổi.
- Trung Hải à, chuyện đó thì liên quan gì đến anh? Chẳng phải anh đã nói mục tiêu chính của anh là dưỡng lão sao, đừng có dính líu vào mấy chuyện khác làm gì cho mệt.
Lão thái thái điếc cũng thấy cạn lời với Dịch Trung Hải. Nhà họ Khương có phất lên đến đâu thì cũng đâu có ảnh hưởng gì đến việc dưỡng lão của lão, vậy mà lão cứ thích đâm đầu vào chỗ bế tắc.
- Lão thái thái, sao tôi có thể không can thiệp được chứ! Khương Đại Ngưu mà ngồi vững cái ghế Chủ nhiệm phân xưởng thì uy tín trong viện này sẽ càng cao, đến lúc đó mọi người đều nghe theo lão ta, thì tôi còn dưỡng lão cái nỗi gì nữa!
Khương Phàm nằm trên mái nhà nghe mà không khỏi kinh ngạc. Anh thực sự không hiểu nổi cái mạch não của Dịch Trung Hải hoạt động kiểu gì. Nói thật, ngay từ lúc mới xuyên không tới, anh đã hạ quyết tâm là hạn chế dây dưa với đám người ở sân giữa, thậm chí là cả cái viện này. Anh chỉ muốn yên ổn sống tốt những ngày tháng của mình. Những chuyện khác anh chẳng thèm quan tâm, Dịch Trung Hải có tính kế nhà họ Giả hay nhà họ Hà thì cũng chẳng liên quan gì đến anh.
Dù sau này Ngốc Trụ có bị hút máu đến mức chết cóng dưới gầm cầu thì cũng là do gã tự chuốc lấy. Thế nhưng, cái tên khốn Dịch Trung Hải này lại cứ thích kiếm chuyện, không để nhà anh yên ổn lấy một ngày.
- Trung Hải, anh hồ đồ rồi sao? Chuyện này thì liên quan gì đến việc dưỡng lão? Tôi đã bảo rồi, đừng có đụng vào nhà họ Khương, anh không thấy bọn họ vốn dĩ cũng chẳng muốn can dự vào chuyện trong viện này sao?
Lão thái thái điếc thở dài đầy bất lực. Cái đầu óc của Dịch Trung Hải khi tính kế người khác thì nhạy bén lắm, sao cứ đụng đến chuyện này là lại thành toàn cơ bắp thế không biết!
- Haiz, Trung Hải, nói thật đi, có phải anh đang định giở trò gì với nhà họ Khương không?
Lão thái thái điếc hỏi lại, dù sao đây cũng là người lão chọn để dưỡng lão, không giúp không được.
- Lão thái thái, đúng là tôi muốn làm gì đó để nhà họ Khương hiểu được lợi hại, cho bọn họ bớt đắc ý đi.
Dịch Trung Hải gật đầu, lão muốn cho nhà họ Khương một bài học nhớ đời, để cuộc sống của bọn họ không còn được thuận buồm xuôi gió như thế nữa.
- Chỉ là một bài học thôi sao? Không định làm lớn chuyện đến mức chết người chứ?
Lão thái thái điếc nhìn Dịch Trung Hải, đôi mắt già nua lóe lên một tia khôn ngoan sắc sảo.
- Không đến mức đó đâu, tôi chỉ muốn bọn họ phải nhớ lâu một chút thôi.
- Được rồi, anh lại đây, tôi bày cho anh cách này.
Dịch Trung Hải vội vàng ghé tai lại gần, lão thái thái điếc thì thầm vào tai lão vài câu. Nghe xong, trên mặt Dịch Trung Hải dần dần hiện lên một nụ cười biến thái, trông cực kỳ ghê tởm.
- Trung Hải, nhớ kỹ, việc này tuyệt đối không được làm khi Khương Phàm còn ở nhà. Phải đợi đến lúc nó đi học lại mới được ra tay, hiểu chưa? Với lại bây giờ anh cũng chưa dễ gì tìm được đồ đâu.
- Tôi biết rồi, lão thái thái. Nửa năm qua tôi còn nhịn được, chẳng lẽ lại không đợi thêm được mấy ngày này.
Dịch Trung Hải gật đầu lia lịa cam kết với lão thái thái.
- Thôi về đi, tôi muốn nghỉ ngơi rồi.
- Vâng, lão thái thái nghỉ ngơi đi ạ.
Sau khi tiễn Dịch Trung Hải về, lão thái thái điếc lắc đầu lẩm bẩm: "Trung Hải vẫn còn non nớt lắm, còn phải rèn luyện nhiều. Nếu không phải vì anh có vài phần giống với đứa con trai ở phương xa của tôi, thì tôi đã chẳng tốn công giúp anh đến mức này."
Nhắc đến con trai, lão thái thái điếc thoáng hiện vẻ thất lạc. Lão chậm rãi lần tìm cơ quan trên tường, lấy ra một cái hộp nhỏ giấu kín bên trong.
- Con trai à, con ở bên kia vẫn ổn chứ? Chẳng biết đến bao giờ con mới có thể trở về, ngạch nương nhớ con lắm.
Từng giọt nước mắt già nua làm ướt tấm ảnh trong tay lão thái thái. Trên ảnh là một người đàn ông có nét mặt giống Dịch Trung Hải đến vài phần, mặc quân trang, nhưng tuyệt đối không phải quân phục của phe mình.
Khương Phàm trên mái nhà cười lạnh: "Hai cái tên khốn này đúng là chê mình sống quá thọ mà. Không ngờ lão thái thái điếc này lại có con trai là kẻ địch thật. Ngạch nương? Hóa ra lại còn là một mụ dư nghiệt nhà Mãn Thanh nữa à!"
Khương Phàm không ngờ lần đầu đi nghe lén mà lại thu hoạch được thông tin chấn động đến thế, đúng là không uổng công. Anh lặng lẽ rời đi, về nhà nằm ngủ một giấc bình yên như chưa có chuyện gì xảy ra.
*
Ngày hôm sau.
Khương Phàm cùng cha và anh cả đến nhà máy thép. Đã hứa tặng rượu cho Giám đốc Trần và Lý Vệ Quốc thì anh tuyệt đối không thất hứa. Sau khi giao đồ xong, Khương Phàm liền rời khỏi xưởng. Hứa Đại Mậu không có ở đó, gã vừa đi làm đã bị phái xuống nông thôn chiếu phim. Cuối năm mà, việc bù đầu!
Trên đường về, Khương Phàm ngẫm lại thông tin nghe lén được tối qua. Cái chủ ý mà lão thái thái điếc bày cho Dịch Trung Hải không phải thứ gì cao siêu, mà là một loại bí thuật dân gian: bôi máu lươn lên cửa để thu hút dơi đến vỗ cửa suốt đêm. Thủ đoạn này dù có đặt ở nông thôn mấy chục năm sau vẫn cực kỳ hiệu quả, khiến người ta hoang mang lo sợ, huống hồ là ở thời đại này. Chuyện này mà xử lý không khéo, chắc chắn sẽ có những lời đồn đại mê tín dị đoan không hay truyền ra. Dù hiện tại đang bài trừ phong kiến mê tín, nhưng hiệu quả thực tế vẫn chưa thấm vào đâu so với nỗi sợ tâm linh của người dân.
- Hệ thống, điểm danh!
- Đinh! Chúc mừng ký chủ nhận được độc sủng —— Hắc Hạt!
Hắc Hạt: Một loại bọ cạp cực độc, hoàn toàn nghe lệnh ký chủ. Lượng độc phóng ra do ký chủ quyết định, có khả năng tự động săn mồi, có thể đưa vào không gian tùy thân.
Khương Phàm lật bàn tay, một con bọ cạp đen bóng to bằng bàn tay xuất hiện. Anh có thể cảm nhận rõ ràng cảm xúc vui sướng truyền đến từ nó.
- Lão già điếc, tôi sẽ khiến bà trở thành kẻ điếc thật sự luôn!
Chưa về nhà ngay, Khương Phàm ghé qua nhà thầy Ngụy và Andre để biếu thêm ít rượu.
*
Hai ngày sau, Khương Phàm đang ở trong phòng đọc sách về các loại côn trùng, con Hắc Hạt thì đang nằm nghỉ ngơi trên vai anh. Qua hai ngày tìm hiểu, Khương Phàm nhận ra Hắc Hạt không phải là một sinh vật bình thường. Nó có trí tuệ cực cao, mình đồng da sắt, đao thương bất nhập. Cái đuôi độc của nó có thể dễ dàng xuyên thủng tấm gỗ đặc dày 1cm, còn đôi càng thì kẹp nát xương người là chuyện nhỏ!
- Nhị ca, anh có trong phòng không?
- Có, vào đi.
Khương Phàm phất tay thu Hắc Hạt vào không gian tùy thân rồi đặt sách xuống.
- Có chuyện gì thế?
- Có người đến làm mai cho anh cả kìa, anh mau đi theo em!
Khương Ngọc tết bím tóc đuôi sam, lôi kéo cánh tay Khương Phàm kéo ra phòng khách. Mẹ anh, bà Thẩm Nguyệt, đang tiếp đón một vị khách nữ khoảng ngoài bốn mươi tuổi.
- Chị Lý, đây là con trai thứ của tôi, Khương Phàm, còn đây là con gái út Khương Ngọc. Phàm tử, Tiểu Ngọc, đây là bà mối Lý ở văn phòng khu phố, đến để làm mai cho anh cả các con đấy.
- Chúng cháu chào bác Lý ạ! – Hai anh em đồng thanh.
- Tốt, tốt lắm. Đại muội tử, bà đúng là có phúc khí thật đấy, con cái đủ cả nếp lẫn tẻ, đứa nào đứa nấy cũng anh tuấn, tài giỏi, con gái thì xinh xắn hết phần thiên hạ.
Bà mối Lý mắt sáng rực. Làm nghề mai mối bao nhiêu năm, bà nhìn người cực chuẩn. Khương Phàm chắc chắn là "hàng cực phẩm", trong tay bà hiện tại chẳng có cô gái nào đủ tầm để xứng với anh cả. Còn Khương Ngọc thì khỏi nói, mới 12 tuổi mà đã ra dáng mỹ nhân tương lai rồi.
- Chị Lý quá khen rồi. Hay là mình bàn chuyện của Bình An đi chị.
- Đúng đúng, vào việc chính thôi. Cô gái này tên là Vương Di, năm nay 18 tuổi. Nhà có hai đứa em trai đang đi học, cha cũng là công nhân nhà máy thép, thợ rèn bậc năm, mẹ thì ở nhà nội trợ. Cô nàng này vóc dáng không thấp đâu, cao tận một mét bảy, mặt mũi cũng ưa nhìn, mỗi tội hơi gầy một chút, nhưng làm việc nhà thì đúng là một tay hảo thủ đấy!