Chương 45: Ngốc Trụ chạy chữa

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 02:00:18

- Anh Đại Mậu này, vấn đề lực tay thì không cần bàn tới nữa, anh cũng đang rèn luyện rồi, có thể tăng cường thêm mấy bài tập mang vác nặng một chút. - Chờ chút, để anh tìm giấy bút ghi lại đã. Khương Phàm lấy giấy bút đưa cho Hứa Đại Mậu, gã liền hí hoáy ghi chép. - Huynh đệ nói tiếp đi. - Vừa nãy em nói rồi, thằng Ngốc Trụ nó vẫn còn là trai tân, khí huyết sung túc, tinh lực dồi dào, cho nên phải nghĩ cách tiêu hao bớt khí huyết, tinh thần và thể lực của nó. Đồng thời, anh cũng phải biết tiết chế lại, bồi bổ cho bản thân. Bên này tăng lên, bên kia giảm xuống, Ngốc Trụ chắc chắn sẽ không còn là đối thủ của anh nữa. Hứa Đại Mậu cau mày, dừng bút: "Huynh đệ, ý chú thì anh hiểu rồi, nhưng mà bảo thằng Ngốc đi kỹ viện Bát Đại ngõ hẻm thì hơi khó đấy." Điểm này đúng là làm khó Hứa Đại Mậu. Bảo gã đi tìm mấy "mối kín" thì gã vốn đã quen đường cũ, nhưng nếu bảo gã dắt Ngốc Trụ đi, không bị ăn một trận đòn nhừ tử mới là lạ. - Anh Đại Mậu, đây là cuốn "Tam Thập Lục Kế", anh mang về nghiên cứu cho kỹ vào. - Khương Phàm lấy từ trên giá sách ra một cuốn sách giao cho Hứa Đại Mậu. - Huynh đệ, hay là chú nói thẳng cho anh biết luôn đi. Hứa Đại Mậu cuống quýt gãi đầu gãi tai, trông chẳng khác gì một con khỉ. Gã biết chắc chắn Khương Phàm có cách, nhưng cái cảm giác đáp án ngay trước mắt mà không chạm vào được khiến gã sốt ruột vô cùng. - Anh Đại Mậu nhìn anh kìa, lại vội rồi! - Huynh đệ, anh thực sự là quá muốn tẩn thằng Ngốc một trận rồi! Hứa Đại Mậu lộ ra vẻ mặt nôn nóng, không thể chờ đợi thêm được nữa. - Anh Đại Mậu, lẽ nào anh không muốn tự tay bày ra một kế hoạch tổng thể để đối phó với thằng Ngốc sao? Như thế lúc báo thù mới có cảm giác thành tựu chứ, không phải sao? Khương Phàm ở bên cạnh chậm rãi dẫn dắt, khơi gợi tâm lý trả thù trong lòng Hứa Đại Mậu. - Đúng, chú nói đúng! Anh phải tự tay trả thù thằng Ngốc, cho nó biết thế nào là cơn thịnh nộ của Hứa Đại Mậu! Hứa Đại Mậu nghiến răng nghiến lợi, hận không thể ăn tươi nuốt sống Ngốc Trụ. - Anh Đại Mậu, chúng ta phân tích tiếp. Điểm thứ ba, thằng Ngốc nó hung hãn vì nó chẳng có gì để bận tâm, nhưng nếu nó có thì sao? Nếu thằng Ngốc kết hôn với một mụ góa phụ, mụ ta lại dắt theo ba đứa con, mà ba đứa nhỏ đó lại không đồng ý, hai bên cứ thế dây dưa không dứt. Thằng Ngốc có khi đến chết mới được nếm mùi "thịt", cuối cùng còn bị tống ra khỏi nhà không chừng. Hứa Đại Mậu càng nghe mắt càng sáng, vẻ mặt càng trở nên quỷ dị: "Huynh đệ, nghe chú nói một câu, anh thấy hai mươi năm qua mình đúng là sống uổng phí rồi." - Anh Đại Mậu, đó là do anh chơi với em muộn thôi, chứ nếu chơi với em sớm thì thằng Ngốc đã bị anh quay cho chết từ lâu rồi! - Huynh đệ, không cần nói gì thêm nữa! Sau này cứ nhìn hành động của anh đây. Anh về đọc sách trước đã, sao trước đây anh không nhận ra cái món này lại là đồ tốt thế nhỉ. Hứa Đại Mậu ôm cuốn "Tam Thập Lục Kế" lưu luyến không rời mà ra về. Khương Phàm mỉm cười tiễn biệt Hứa Đại Mậu: "Dịch Trung Hải, mụ già điếc, Ngốc Trụ... không biết đối mặt với một phiên bản Hứa Đại Mậu đã được nâng cấp, các người sẽ ứng phó thế nào đây? Đừng có làm tôi thất vọng đấy nhé." Khương Phàm giúp Hứa Đại Mậu như vậy đương nhiên không phải làm từ thiện. Hứa Đại Mậu người này, chỉ có thể nói là sinh nhầm thời đại. Nếu là mấy chục năm sau, hạng người như gã chắc chắn sẽ sống rất phong sinh thủy khởi. Nhưng số gã không tốt, lại sinh sớm mất mấy chục năm. Để Hứa Đại Mậu kéo Ngốc Trụ xuống nước là tốt nhất, mượn tay gã để nhân vật phản diện vốn có trong cốt truyện này đi đối phó với Dịch Trung Hải. Không thành công cũng chẳng sao, đó cũng chỉ là ý tưởng bột phát của Khương Phàm mà thôi. Về phần Hứa Đại Mậu có vì thế mà thăng cấp thành đại BOSS hay không? Khương Phàm chẳng lo, chỉ cần Hứa Đại Mậu vẫn còn là sinh vật hệ carbon, thì có Khương Phàm ở đây, gã không lật nổi trời đâu. Đơn giản chỉ là chuyện một viên đạn, nếu không thì hai phát vào ngực, một phát vào đầu là xong! Còn Hứa Đại Mậu muốn làm gì Ngốc Trụ, Khương Phàm sẽ không quản nhiều, thậm chí thỉnh thoảng còn giúp đỡ một chút. Còn Ngốc Trụ sẽ ra sao? Liên quan gì đến Khương Phàm anh chứ, đã ở trong cái Tứ hợp viện này thì còn ai là người tốt nữa đâu?... Tại bệnh viện. Nhất bá mẫu dẫn Ngốc Trụ đi, chặn một cô y tá lại: "Cô y tá ơi, cô mau tìm bác sĩ xem cho nó với, nó đau đến mức không ra hình người rồi này." Cô y tá nhìn dáng vẻ đau đớn của Ngốc Trụ, thấy không giống giả vờ: "Đi theo tôi, tôi đưa mọi người đi tìm bác sĩ." - Bác sĩ Hồ, có bệnh nhân cần bác khám gấp ạ. - Vào đi. Bác sĩ Hồ đặt bút xuống, nhìn Ngốc Trụ: "Bị thương ở ngực à? Cởi áo ra để tôi kiểm tra xem nào." Ngốc Trụ nén đau, cởi lớp áo bông dày cộp ra. - Ừm? Cậu chắc chắn là bị thương ở đây chứ? Bác sĩ Hồ cau mày, trên người Ngốc Trụ không hề có bất kỳ vết bầm tím hay tụ máu nào, hoàn toàn không giống dáng vẻ bị thương. - Bác sĩ, cháu chắc chắn mà. Cháu đánh nhau với người ta, bị đối phương đạp một cước, chẳng biết bị làm sao mà cứ đau thắt lại. - Nhưng mà trên người cậu chẳng có lấy một vết tích gì cả. Thôi được rồi, để tôi cho cậu đi làm vài cái kiểm tra đã. Bác sĩ Hồ làm việc một hồi cũng không phát hiện ra vấn đề gì. Nếu không phải vẻ mặt của Ngốc Trụ không giống như đang diễn kịch, ông đã muốn gọi bảo vệ đến bắt người rồi. - Không lẽ nào, sao lại thế được? Đạp một cước mà đau đến mức này sao? Bác sĩ Hồ trăm phương ngàn kế vẫn không tìm ra nguyên nhân. - Bác sĩ, thằng Ngốc nhà tôi rốt cuộc là bị làm sao ạ? - Kiểm tra không ra gì cả, ngoài việc đau ra thì hình như cậu ta chẳng có triệu chứng nào khác. Nếu không phải nhìn bộ dạng này, tôi còn tưởng cậu ta đang lừa người đấy. Bác sĩ Hồ nheo mắt, hành nghề y mấy chục năm, căn bệnh kỳ quái thế này ông mới thấy lần đầu. - Tôi sẽ kê cho cậu ta ít thuốc giảm đau, bà dẫn cậu ta đi tìm thầy lang đông y xem sao, biết đâu họ lại có cách. - Vậy cũng được ạ. Nhất bá mẫu vốn là người không có chủ kiến, nghe bác sĩ nói vậy thì cũng chỉ biết làm theo. Ngốc Trụ uống thuốc xong, tình hình mới khá hơn một chút: "Nhất bá mẫu, cháu không sao rồi, bác đi chăm sóc lão thái thái đi, để cháu tự đi tìm thầy đông y khám." - Thôi được rồi, Ngốc Trụ con tự mình cẩn thận nhé. Bác đưa con đi khám cũng mất khối thời gian rồi. Nhất bá mẫu dặn dò vài câu rồi vội vàng chạy về phòng bệnh tìm Dịch Trung Hải. - Thằng khốn Khương Phàm! Một cước đạp mình thành ra thế này! Đừng để tao tóm được cơ hội. Ngốc Trụ hung tợn lẩm bẩm, trong lòng đã bắt đầu tính kế làm sao để đánh lén Khương Phàm một trận. Còn việc tại sao Khương Phàm lại có thể đạp gã một cước ra nông nỗi này, gã vô thức phớt lờ đi. Trong phòng bệnh. - Sao giờ bà mới đến? Có đoạn đường ngắn thế mà bà lề mề cái gì vậy. Dịch Trung Hải nhìn Nhất bá mẫu trách cứ, lão rất không hài lòng vì bà đi lâu như thế. - Lão Dịch, sao ông lại trách tôi, còn không phải tại thằng Ngốc sao. - Ngốc Trụ? Nó làm sao? Nó đi cùng bà đến đây à? - Dịch Trung Hải thắc mắc, không hiểu chuyện này thì liên quan gì đến Ngốc Trụ. - Đến thì đến rồi, nhưng nó đến để khám bệnh. Lúc tôi về đến nhà... Nhất bá mẫu đem toàn bộ sự việc mình biết kể lại một lượt. - Lại là cái thằng Khương Phàm đó! Thế thằng Ngốc có sao không? - Bác sĩ bảo nhìn không ra bệnh gì, chỉ kê ít thuốc giảm đau rồi bảo nó đi tìm thầy đông y. Lúc tôi đi nó uống thuốc xong thấy cũng đỡ hơn rồi. Dịch Trung Hải lúc này mới tạm thời thở phào nhẹ nhõm. Ngốc Trụ là "lốp dự phòng" để dưỡng lão của lão, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì được. Sau sự cố của lão thái thái điếc, Dịch Trung Hải càng nhận ra rằng chỉ trông cậy vào mỗi mình Giả Đông Húc để dưỡng lão là không an toàn, trong lòng lão bắt đầu có những tính toán sâu xa hơn đối với Ngốc Trụ. - Vậy là được rồi, bà ở đây trông lão thái thái, tôi phải qua văn phòng khu phố một chuyến để lấy giấy chứng nhận và làm giấy xác nhận cho bà cụ. Dịch Trung Hải nói xong liền rời khỏi phòng bệnh.