Chương 29: Nhà máy thép Hồng Tinh

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 02:00:04

Sáng thứ Hai. Vì biết hôm nay thầy Ngụy sẽ đến đón nên Khương Phàm không ra ngoài mà ở nhà kèm Khương Ngọc làm bài tập. Đợi đến khoảng mười giờ sáng. Tiếng động cơ gầm rú vang lên trước cổng Tứ hợp viện, một chiếc xe Jeep quân sự đỗ xịch lại, thu hút toàn bộ ánh nhìn tò mò của hàng xóm láng giềng. Từ trên xe, một ông lão ngoài năm mươi tuổi bước xuống, phong thái đĩnh đạc, đó chính là thầy Ngụy – giảng viên của Khương Phàm. Thầy Ngụy nhìn bảng số nhà, xác định đúng là viện số 95 rồi mới thong thả bước vào trong. - Này này này, đồng chí kia, ông tìm ai đấy? Tam bá mẫu từ trong phòng lao ra chặn đường tra hỏi. Đây vốn là "trọng trách" tự phong của các vị quản sự và người nhà: vừa để cảnh giác đề phòng kẻ gian phá hoại, vừa để nắm bắt mọi chuyện lông gà vỏ tỏi trong viện. - Tam bá mẫu, thầy tìm cháu ạ! Khương Phàm đã nghe thấy tiếng xe nên chạy vội ra, chào thầy Ngụy rồi hỏi: - Thầy ơi, mình đi luôn bây giờ ạ? - Ừ, đi thôi. Đến đó xem tình hình máy móc trước. Lô hàng này mới chở tới, vẫn chưa lắp ráp, ngày mai chúng ta phải tiến hành lắp đặt dưới sự chỉ đạo của các chuyên gia Liên Xô. - Vâng, vậy thầy trò mình đi thôi ạ. - Em có cần vào nói với gia đình một tiếng không? - Dạ không cần đâu thầy, cháu dặn mọi người từ tối qua rồi. Với lại cha cháu cũng làm ở xưởng thép, có vấn đề gì cháu sang tìm ông ấy là được. Khương Phàm lắc đầu. Được đóng góp chút công sức cho công cuộc kiến thiết nước nhà, anh cũng thấy rất sẵn lòng. Bước ra cổng, nhìn chiếc xe Jeep cũ kỹ, Khương Phàm chỉ liếc mắt một cái đã nhìn ra không ít vấn đề về máy móc. Anh theo thầy Ngụy lên xe, bác tài nhấn ga, chiếc xe nổ máy rời đi trong làn khói bụi mịt mù. Dù không phải lần đầu ngồi ô tô, nhưng đoạn đường xóc nảy này quả thực khiến Khương Phàm cảm thấy không mấy dễ chịu. Nhìn Khương Phàm ngồi chễm chệ trên xe Jeep rời đi, đám người trong Tứ hợp viện lại được phen xôn xao, thêu dệt đủ loại giả thuyết. Có kẻ định vào nhà họ Khương hỏi bà Thẩm Nguyệt cho ra nhẽ, nhưng bà Thẩm Nguyệt chẳng buồn ra mặt, cứ thế đóng cửa mặc kệ thiên hạ bàn tán. * Đến nhà máy thép, sau khi qua trạm gác cổng nghiêm ngặt, chiếc xe dừng lại dưới chân tòa nhà văn phòng. Một thanh niên mặc bộ đồ Trung Sơn chỉnh tề đã đứng đợi sẵn từ lâu, thấy xe đến liền niềm nở chạy lại đón. - Ngụy tiên sinh, chào ngài. Tôi là Từ Phong, thư ký của Giám đốc Trần. Vị này chắc hẳn là đồng chí Khương Phàm rồi. - Chào đồng chí Từ Phong, tôi là Ngụy Tường, còn đây là học trò của tôi, Khương Phàm. - Chào đồng chí Từ Phong, tôi là Khương Phàm, rất vui được làm quen. Ba người chào hỏi xã giao một lượt. Khương Phàm hiện tại ở Tứ Cửu Thành cũng đã có chút danh tiếng. Nhờ thường xuyên theo thầy Ngụy đi thực tế, rất nhiều nhà máy lớn đều biết đến một phiên dịch viên trẻ tuổi có trình độ chuyên môn cực cao tên là Khương Phàm. Lên đến tầng ba của tòa nhà. "Cộc, cộc!" - Vào đi. Đẩy cửa bước vào, Khương Phàm thấy một lão giả khoảng sáu mươi tuổi đang vùi đầu vào đống công văn trên bàn làm việc. - Giám đốc, Ngụy tiên sinh và đồng chí Khương Phàm đến rồi ạ. - Ồ, lão Ngụy đến rồi à, mau mời ngồi! Giám đốc Trần nghe thấy tên bạn thân liền lập tức đứng dậy, gương mặt rạng rỡ nụ cười. - Lão Trần, ông giữ thể diện gớm nhỉ, tôi đến tận nơi mà ông cũng chẳng thèm ra đón lấy một bước. Nghe cuộc đối thoại thân tình này, Khương Phàm biết ngay thầy Ngụy và Giám đốc Trần là chỗ thâm giao lâu năm. Sau khi vào phòng, thầy Ngụy liền giới thiệu Khương Phàm cho Giám đốc Trần. - Khá lắm, đúng là tuổi trẻ tài cao, thanh niên tuấn kiệt! Giám đốc Trần nhìn Khương Phàm, ánh mắt tràn đầy vẻ tán thưởng. Không giống như những lần Khương Phàm đi các xưởng khác thường bị nghi ngờ vì tuổi tác, Giám đốc Trần thực sự coi trọng anh. Ông và thầy Ngụy là bạn cũ, đã nghe thầy Ngụy "quảng cáo" về Khương Phàm từ lâu: nào là con em nhà máy thép, năng lực phiên dịch đỉnh cao, lại còn có đôi tay vàng trong làng sửa chữa máy móc. "Theo lời lão Ngụy thì thằng bé này giờ tốt nghiệp luôn cũng được, thậm chí còn ưu tú hơn khối người đi làm lâu năm. Nhân tài thế này, nhất định phải kéo về xưởng thép nhà mình mới được", Giám đốc Trần thầm tính toán. - Giám đốc Trần quá khen rồi ạ, đều nhờ thầy giáo dạy bảo tốt thôi. Khương Phàm khiêm tốn đáp. - Cháu đừng khách sáo, ta với thầy giáo cháu là bạn cũ. Nếu cháu không thực sự xuất sắc, lão Ngụy sẽ không bao giờ đắc ý khoe khoang trước mặt ta như thế đâu. Nghe lão Ngụy nói cha và anh cả cháu cũng là công nhân xưởng mình? - Dạ đúng ạ, cha cháu là Khương Đại Ngưu, anh cả là Khương Bình An, cả hai đều làm ở phân xưởng rèn. - Khương Đại Ngưu... ta nhớ rồi, thợ rèn bậc bảy, năm nay còn là lao động gương mẫu của xưởng mình đúng không? - Báo cáo Giám đốc, đúng ạ. Đồng chí Khương Đại Ngưu là lao động gương mẫu năm nay, còn đồng chí Khương Bình An vào xưởng mới ba năm cũng đã lên thợ rèn bậc ba rồi. Thư ký Từ Phong đứng bên cạnh nhanh nhảu bổ sung thông tin, rõ ràng là đã tìm hiểu rất kỹ lý lịch gia đình Khương Phàm. - Tốt! Toàn là những công nhân ưu tú cả! Sau này cháu không cần khách sáo gọi Giám đốc này nọ đâu, cứ gọi là chú Trần cho thân mật. Giám đốc Trần lại tán dương cha con nhà họ Khương thêm một tràng. Khương Phàm cũng khéo léo "tát nước theo mưa", gọi một tiếng "chú Trần" khiến lão già cười híp cả mắt. - Được rồi lão Trần, trà cũng uống rồi, giờ ông dẫn chúng tôi đi xem máy móc đi. Còn đống tài liệu bên kia đâu? - Được, đi thôi. Đi xem máy móc trước, Từ Phong, cậu đi lấy tài liệu qua đây. Hai người đều là dân kỹ thuật, tính tình dứt khoát, nói là làm ngay. Cả nhóm tiến về phía phân xưởng, bên ngoài có một đội bảo vệ đứng gác nghiêm ngặt. Sau khi đăng ký, họ mới bước vào trong, kèm theo hai nhân viên bảo vệ đi cùng để giám sát. Bên trong phân xưởng chất đầy các loại linh kiện máy móc đủ kiểu dáng. - Đây chính là lô linh kiện mới về, vẫn chưa tiến hành lắp đặt. Nhân viên kỹ thuật trong xưởng hiện tại hoàn toàn bó tay. Một mặt là vì bản vẽ và sách hướng dẫn không hiểu hết, mặt khác là vì thái độ của mấy ông anh "Gấu" kia. Khi nói đến đây, Khương Phàm cảm nhận rõ sự oán giận trong giọng nói của Giám đốc Trần. Thời đại này, nước mình phải dựa dẫm rất nhiều vào máy móc của Liên Xô, gọi là viện trợ nhưng thực chất vẫn phải bỏ tiền ra mua. Khương Phàm biết rõ chỉ khoảng hai năm nữa thôi, phía Liên Xô sẽ rút hết chuyên gia về nước, thậm chí còn đòi nợ ráo riết, tất cả cũng chỉ vì nền tảng công nghiệp của mình còn quá mỏng. Khương Phàm thầm thở dài, quay sang hỏi Giám đốc Trần: - Chú Trần, tài liệu phía Liên Xô đưa sang, chúng ta đã dịch được bao nhiêu rồi ạ? - Chưa đến bảy phần. Một số kiến thức công nghiệp chuyên sâu, người mình dịch chỉ có thể đoán mò ý nghĩa đại khái, cụ thể thế nào vẫn phải đợi mấy ông chuyên gia sang chỉ đạo hoặc lắp xong máy rồi mới vận hành thử được. - Hay là để cháu thử dịch lại đống tài liệu này xem sao. Dịch thêm được phần nào hay phần nấy, ngày mai chúng ta cũng có sự chuẩn bị tốt hơn. - Được, Từ Phong, đưa tài liệu cho cậu ấy. Dịch được thêm bao nhiêu tốt bấy nhiêu. Khương Phàm tiếp nhận xấp tài liệu. Nói là nhiều nhưng thực ra cũng chỉ khoảng hơn bảy mươi trang, tương đương với một bài luận văn tham khảo của nghiên cứu sinh kiếp trước, kèm theo đó là khoảng năm mươi trang bản dịch thô. Tuy nhiên, với trình độ tiếng Nga hiện tại, Khương Phàm đọc chúng chẳng khác gì đọc tiếng mẹ đẻ. Anh tập trung cao độ, đến khi xem xong xuôi thì đồng hồ đã điểm mười hai giờ trưa. Dụi dụi đôi mắt mỏi mệt, Khương Phàm mới phát hiện thầy Ngụy và Giám đốc Trần đang vây quanh nhìn mình chằm chằm. - Sao thế ạ? Trên mặt cháu nở hoa à? – Khương Phàm sờ sờ mặt hỏi. - Không, tiểu tử nhà em xem thấy thế nào rồi? - Hầu như là ổn rồi ạ. Những bản dịch trước đó sai sót khá nhiều, nhất là các thuật ngữ chuyên môn bị dịch sai lệch hoàn toàn, những chỗ khác cũng có vấn đề nhỏ nhưng ảnh hưởng không quá lớn. Khương Phàm thành thật nhận xét. - Khương Phàm, từ giờ đến mười giờ sáng mai, em có thể hoàn thành toàn bộ bản dịch này không? Giám đốc Trần nhìn anh với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc. - Mười giờ sáng mai à... hơi gấp một chút, nhưng không vấn đề gì ạ! Khương Phàm suy nghĩ một lát rồi dứt khoát gật đầu đồng ý.