Chương 35: Ấn tượng về Diêm Phụ Quý tụt dốc không phanh
Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 02:00:09
Ăn cơm xong, Khương Phàm không cùng Hứa Đại Mậu trở về Tứ hợp viện ngay mà rẽ qua chợ rau.
Lúc này ở chợ cũng chẳng còn đồ gì ngon, rau củ mùa đông quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy loại cà rốt, cải thảo đại trà.
Dạo quanh chợ một vòng, Khương Phàm lấy từ trong không gian ra một cái gùi chất đầy thịt cá và rau tươi, bên trên phủ một lớp vải bố rồi đeo lên lưng.
Đến ngõ Nam La Cổ, anh lại ghé vào hợp tác xã cung tiêu mua thêm ít hạt dưa và kẹo.
Vừa về đến cổng Tứ hợp viện, anh đã thấy Tam đại gia Diêm Phụ Quý vẫn đang đứng "canh miếu" ở đó. Trông thấy Khương Phàm đeo gùi về, lão cười hớn hở, xán lại gần định đưa tay ra đỡ.
- Khương Phàm về rồi đấy à? Đeo nhiều đồ thế này chắc mệt lắm nhỉ, để Tam đại gia xách hộ cho một tay nào.
Khương Phàm lách người né tránh đôi bàn tay của Diêm Phụ Quý:
- Cảm ơn Tam đại gia, đường xa cháu còn đi được, chẳng lẽ lại thiếu sức đi nốt hai bước này sao.
Định bụng đi tiếp vào trong, Khương Phàm đột nhiên cảm thấy phía sau có một lực kéo mạnh.
- Sao? Tam đại gia định ăn cướp giữa ban ngày đấy à?
Khương Phàm cười lạnh, xoay người lại nhìn chằm chằm vào Diêm Phụ Quý.
- Không, làm gì có chuyện đó, chẳng qua tôi có vấn đề muốn hỏi cậu chút thôi.
Diêm Phụ Quý lúng túng cười gượng, vội vàng rụt bàn tay đang níu gùi của Khương Phàm lại.
- Hỏi gì thì ông nói nhanh lên.
- Nhà máy thép mới nhập một lô máy móc mới, nghe bảo mở thêm phân xưởng là sắp tuyển người đúng không?
- Sao cháu biết được, cháu có phải người của nhà máy đâu.
- Chẳng phải cậu quan hệ rộng với lãnh đạo nhà máy sao, giúp tôi hỏi thăm lãnh đạo xem bao giờ thì họ tuyển người với?
- Diêm Phụ Quý! Chuyện của Diêm Giải Thành lần trước tôi coi như đã nể mặt ông lắm rồi đấy!
Khương Phàm nhìn thẳng vào mắt Diêm Phụ Quý, không chút khách khí mà gằn giọng!
- Tôi...
Chẳng thèm để ý đến cái bản mặt đang biến hóa đủ màu của Diêm Phụ Quý, Khương Phàm quay đầu đi thẳng vào nhà.
- Cái lão Diêm Phụ Quý này đúng là đáng ghét thật, trước đây mình tử tế quá nên lão định lấn tới đây mà.
Về đến nhà, đặt gùi xuống đất, Khương Phàm vẫn còn bực bội lầm bầm.
- Làm sao mà hầm hầm thế con? Vừa nãy mẹ thấy Diêm Phụ Quý chặn con ở ngoài sân mà.
Bà Thẩm Nguyệt ngẩng đầu lên nhìn con trai hỏi han.
- Lão Diêm Lão Tây đó hỏi con xưởng thép có tuyển người không. Con bảo không biết thì lão lại nhờ con đi hỏi hộ lãnh đạo.
- Mẹ xem có buồn cười không? Lão hỏi chuyện xưởng thép mà không đi hỏi Dịch Trung Hải hay Lưu Hải Trung, lại đi hỏi con? Con là người của xưởng thép chắc?
- Cứ cho là con quan hệ tốt với lãnh đạo đi, nhưng quan hệ tốt thì phải đi làm việc cho lão à? Lão là cái thá gì chứ!
- Nhà lão trừ thằng Diêm Giải Thành ra thì còn ai đủ tuổi vào xưởng thép ứng tuyển? Chắc lão tưởng con mất trí nhớ rồi, cái hồi Diêm Giải Thành mắng con, có thấy Diêm Phụ Quý ra nói đỡ câu nào đâu!
Khương Phàm càng nói càng tức. Trước đây anh chỉ nghĩ lão là kẻ thích chiếm tiện nghi, giờ mới thấy đúng là hạng mặt dày vô sỉ.
Trong cái Tứ hợp viện này làm gì có mấy người tốt! Có chăng cũng chỉ là nhờ sự "phụ họa" của đám cầm thú xung quanh mà thôi!
Bà Thẩm Nguyệt cau mày:
- Lão Diêm Lão Tây này đúng là quá đáng thật, muốn tìm việc cho con trai mà lại bắt con mình chịu ấm ức. Không được, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được!
- Mẹ, mẹ định làm gì ạ?
- Giờ thì chưa có kế hoạch gì ngay đâu, mà có thì cũng không làm bây giờ. Cứ đợi qua Tết đã.
Bà Thẩm Nguyệt trong lòng đã có tính toán riêng. Khương Phàm nghe vậy cũng yên tâm, mẹ anh đã quyết định ra tay đối phó lão Diêm bủn xỉn thì anh không cần nhúng tay vào nữa. Người lớn đấu với người lớn, trẻ con đấu với trẻ con. Diêm Giải Thành, coi như mày đen thôi!
Chẳng mấy chốc đã đến giờ tan tầm ở nhà máy thép.
Khương Đại Ngưu cùng Khương Bình An vừa về đến nhà đã hào hứng báo tin vui thăng chức cho cả gia đình.
Bà Thẩm Nguyệt cũng báo lại một tin tốt và một tin xấu.
- Cái gì! Lão Diêm Lão Tây tên khốn kiếp kia dám làm con trai tôi chịu ấm ức à? Con mẹ nó, có phải tôi tử tế với lão quá rồi không!
- Bảo sao tối nay về lão không thèm chào tôi lấy một câu, hóa ra chiều nay vừa sang đây bắt nạt người nhà tôi?
Khương Đại Ngưu nổi trận lôi đình! Niềm vui thăng chức bay sạch, trong lòng chỉ còn ngọn lửa giận dữ. Khương Bình An cũng nghiến răng, nắm chặt nắm đấm.
- Được rồi, chuyện đã qua rồi, cả nhà ngồi xuống ăn cơm đi. Việc này để tôi xử lý, tôi tuyệt đối không để Phàm tử bị khinh bỉ đâu.
Bà Thẩm Nguyệt ngăn chồng và con cả định sang gây chuyện. Bà biết nếu không cản, ông Đại Ngưu có thể sang đập nát nhà họ Diêm thật.
Nhưng đập phá xong thì sao? Nhà họ Diêm báo công an, nhà mình lại phải bồi thường, thế thì lão Diêm Lão Tây kia chẳng sướng quá à. Bà Thẩm Nguyệt không bao giờ làm cái trò "lỗ vốn" như thế.
Trong khi đó, Diêm Phụ Quý nghe hàng xóm kể lại chuyện Khương Đại Ngưu chính thức đảm nhiệm chức Chủ nhiệm phân xưởng thì ruột gan như lửa đốt.
- Hỏng rồi, chiều nay lỡ đắc tội Khương Phàm, đúng là nước cờ sai lầm mà!
Diêm Phụ Quý sốt ruột đi tới đi lui, khiến Diêm Giải Thành nhìn mà hoa cả mắt.
- Cha làm cái gì thế! Cha đi lại làm con chóng hết cả mặt đây này.
- Tôi làm gì à? Chẳng phải là vì anh sao!
Diêm Phụ Quý hiếm khi nổi cáu với con trai cả:
- Vì công việc của anh mà tôi phải đi cầu cạnh Khương Phàm, nhờ nó hỏi lãnh đạo xưởng thép.
- Nếu không phải tại anh đắc tội người ta từ trước, thì giờ tôi đâu có bị kẹt thế này. Giờ Khương Đại Ngưu lên chức Chủ nhiệm rồi, anh càng hết hy vọng!
- Đừng có cái gì cũng đổ tại con. Nếu cha thật lòng vì con, sao không bỏ tiền ra mua cho con một cái suất làm việc đi? Còn đứng đó mà nói mấy lời này?
Diêm Giải Thành cũng nổi khùng, hắn đang tuổi trẻ trâu, lại đúng lúc nổi loạn.
- Giải Thành, sao con lại nói chuyện với cha như thế! Mau xin lỗi cha đi!
Tam bá mẫu Dương Thụy Hoa ra can ngăn:
- Lão Diêm ông cũng thế, đắc tội nhà họ Khương thì thôi, họ cũng có phải lãnh đạo lớn gì đâu. Tứ Cửu Thành thiếu gì nhà máy, lo gì không tìm được việc.
- Bà thì biết cái gì! Kia... Haiz! Ăn cơm đi.
Diêm Phụ Quý chẳng buồn giải thích với đám người nhà kiến thức nông cạn này, nói cũng vô ích. Nước cờ sai hôm nay có khi khiến lão thua cả ván cờ.
Lưu Hải Trung sau khi về đến nhà cũng lầm lì không nói một lời.
Lão rút thắt lưng ra quất Lưu Quang Thiên và Lưu Quang Phúc một trận tơi bời.
Vừa đánh lão vừa chửi:
- Hai thằng ranh con vô dụng! Dựa vào cái gì mà Khương Đại Ngưu lên được Chủ nhiệm phân xưởng? Dựa vào cái gì mà tao lại không được?
Lão quất khiến Lưu Quang Thiên và Lưu Quang Phúc gào khóc thảm thiết. Lưu Quang Tề đứng bên cạnh cũng thót tim. Hắn có đầu óc hơn cha mình, hắn hiểu Khương Đại Ngưu thăng chức phần lớn là nhờ công lao của Khương Phàm.
Hắn sợ cha hắn nổi điên cũng bắt hắn đi làm phiên dịch cho nhà máy thép, mà hắn thì lấy đâu ra bản lĩnh đó. Oán hận đối với Khương Phàm trong lòng hắn càng sâu sắc hơn.
Lưu Quang Thiên và Lưu Quang Phúc bị đánh chẳng bao giờ dám hỏi nguyên nhân, chỉ biết xin tha. Hỏi lý do chỉ tổ bị một trận đòn nhừ tử hơn mà thôi!
Lưu Hải Trung đánh mười mấy phút mới dừng, thở hồng hộc, đầu đầy mồ hôi. Nhị bá mẫu nhanh nhảu đưa khăn mặt cho lão lau mồ hôi.
Đối với việc Lưu Hải Trung đánh con, bà chẳng bao giờ phản đối, miễn là không đánh thằng cả là được. Hai đứa nhỏ, còn sống là được rồi.
Dịch Trung Hải ở sân giữa nghe tiếng đánh đập vọng lại thì có chút đau lòng:
- Lão Lưu thật là, sao lại đánh con như thế chứ?
Nhất bá mẫu im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ ăn cơm.
Ăn cơm xong, Dịch Trung Hải đi ra hậu viện tìm Lão thái thái điếc. Cùng lúc đó, Hứa Đại Mậu cũng tìm đến tiền viện.
- Khương Phàm.
- Có chuyện gì thế anh Đại Mậu?
- Dịch Trung Hải đi tìm bà già điếc rồi đấy.
- Tôi biết rồi, anh về đi.
- Được, chuyện của hai chúng ta đừng có quên đấy nhé.
- Quên thế nào được.