Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 02:00:06
Tại nhà máy thép.
Trong khi các chuyên gia Liên Xô đang hướng dẫn lắp đặt máy móc mới, Khương Phàm đứng ở giữa làm cầu nối ngôn ngữ. Các nhân viên kỹ thuật của nhà máy vừa cầm bản thảo dịch tay của Khương Phàm, vừa chăm chú học hỏi ngay tại hiện trường.
Giám đốc Trần đứng phía sau quan sát cùng đoàn lãnh đạo nhà máy, ông gật gù đắc ý:
- Mọi người thấy đấy, lần này nhà máy chúng ta thắng lớn rồi. Tất cả đều nhờ công lao của đồng chí Khương Phàm cả!
Mọi người đồng loạt gật đầu tán thành. Cái công lao này chẳng ai dám mạo nhận, vì ai cũng hiểu Khương Phàm không chỉ giỏi chuyên môn mà tửu lượng "khủng" của anh mới là thứ khiến đám chuyên gia ngoại quốc kia phải tâm phục khẩu phục. Có cho kẹo họ cũng chẳng dám vác xác đi uống rượu với mấy ông "Lão Mao Tử" đó, uống xong chắc chỉ có nước đi cấp cứu.
- Đúng vậy thưa Giám đốc, lần này chúng ta không chỉ khiến các chuyên gia làm việc hết mình, mà còn tạo điều kiện cho nhân viên kỹ thuật học hỏi được rất nhiều về máy móc mới. Sau này việc bảo trì, sửa chữa chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Phó giám đốc Dương Ái Quốc lên tiếng tán đồng, những người khác cũng gật đầu lia lịa.
Lúc này Dương Ái Quốc vẫn chưa lên chức xưởng trưởng, còn Lý Hoài Đức thì vẫn chưa chuyển công tác về đây. Theo tính toán, chắc khoảng hai năm nữa Giám đốc Trần mới về hưu hoặc điều chuyển công tác, lúc đó họ Dương mới chính thức nắm quyền.
- Ừm, mọi người đã nhất trí như vậy thì hãy nghĩ xem, sau khi lắp đặt xong máy móc, chúng ta nên cảm ơn đồng chí Khương Phàm thế nào cho xứng đáng. Không thể cứ thế mà sai bảo người ta không công được, làm vậy chẳng hóa ra chúng ta là lũ tư bản bóc lột sao?
Giám đốc Trần vừa dứt lời, mọi người đương nhiên không ai phản đối.
- Được rồi, chuyện này cứ quyết định thế đi. Lát nữa chúng ta sẽ họp nội bộ để bàn bạc cụ thể.
Bí thư Đảng ủy Cung Kiến, người nãy giờ vẫn im lặng, bất ngờ lên tiếng chốt hạ vấn đề.
*
Buổi trưa, sau khi dùng bữa tại căng tin xong.
Trong lúc các chuyên gia Liên Xô đang nghỉ ngơi, Khương Phàm tranh thủ dạo quanh nhà máy thép một vòng cho biết.
- Khương Phàm?
Nghe thấy tiếng gọi, Khương Phàm quay đầu lại nhìn về hướng phát ra âm thanh.
- Đúng là chú rồi! Khương Phàm, sao chú lại ở đây? Đến tìm bác Khương với anh Bình An à?
Một gã có gương mặt dài như mặt ngựa đang đẩy chiếc xe đạp, phía sau thồ một cái hòm gỗ lớn, xuất hiện trong tầm mắt của Khương Phàm.
- Anh Đại Mậu đấy à. Anh vừa đi chiếu phim ở nông thôn về đấy à?
Chuyện Hứa Đại Mậu sắp tiếp quản công việc chiếu phim của cha mình ở nhà máy thép chẳng phải bí mật gì, gã đã sớm rêu rao khắp Tứ hợp viện từ lâu rồi.
- Chuẩn luôn! Đây là lần đầu tiên anh tự mình đảm đương đấy, trước toàn phải đi theo phụ tá cho lão già nhà anh thôi. Mà này, chú tới đây làm gì? Tìm bác Khương à?
Hứa Đại Mậu vênh mặt, vẻ đắc ý hiện rõ trên khuôn mặt ngựa.
- Vâng, nhưng em không biết phân xưởng rèn ở đâu, đang định tìm người hỏi thì gặp anh.
- Đi, để anh dẫn chú đi tìm bác Khương.
Hứa Đại Mậu sực nhớ lời cha dặn phải tìm cách kết giao với Khương Phàm, đây chẳng phải là cơ hội ngàn năm có một để "bắt quàng làm họ" sao?
- Anh Đại Mậu, máy móc này anh không cần mang đi trả trước à?
- Không vội, ngay gần đây thôi mà. Anh bảo chú nghe, qua năm mới là anh chính thức trở thành người phụ trách chiếu phim của xưởng mình rồi đấy.
Hứa Đại Mậu bắt đầu thao thao bất tuyệt về những trải nghiệm ở nông thôn, nào là dân làng tôn trọng gã ra sao, nào là mấy cô em gái với mấy bà góa phụ nhìn gã bằng ánh mắt ngưỡng mộ thế nào.
- Đến rồi huynh đệ, bác Khương làm việc ở phân xưởng này này.
Đi bộ chưa đầy mười phút, hai người đã dừng lại trước cửa một phân xưởng. Sau khi Hứa Đại Mậu "hối lộ" một điếu thuốc cho bảo vệ, Khương Đại Ngưu và Khương Bình An nhanh chóng xuất hiện.
- Lão nhị, Đại Mậu đấy à?
- Cháu chào bác Khương, chào anh Bình An ạ!
Hứa Đại Mậu lễ phép chào hỏi. Gã vốn có thiện cảm với Khương Đại Ngưu vì ông là bậc tiền bối đức cao trọng vọng, còn với Khương Bình An thì... thôi, hạng "chiến thần" đó gã không dám đắc tội.
- Đại Mậu, cảm ơn cháu nhé.
- Dạ không có gì đâu bác, xưởng mình rộng thế này, không hỏi thì khó tìm lắm. Cháu cũng là tình cờ gặp Khương Phàm thôi. Thôi cháu xin phép về trước để còn đăng ký trả máy móc ạ.
- Ừ, cháu về đi, hôm nào rảnh sang nhà bác ăn cơm nhé.
- Vâng, cháu cảm ơn bác!
Hứa Đại Mậu hớn hở rời đi, trong lòng thầm tự đắc: "Thế là đã bắt đầu bắt nhịp được với nhà họ Khương rồi, mình đúng là thiên tài mà!".
Đợi Hứa Đại Mậu đi khuất, Khương Đại Ngưu mới quay sang nhìn con trai:
- Lão nhị, có chuyện gì thế? Cha nghe người ta đồn hôm qua con uống rượu với đám chuyên gia Liên Xô, còn chuốc cho bọn họ gục hết cả lũ à?
- Vâng, nhưng cha yên tâm, con không sao đâu. Cơ địa con đặc biệt, uống bao nhiêu cũng chẳng thấm vào đâu. Đám người đó tính khí thế cả, không cho họ uống sướng thì họ chẳng chịu làm việc hết mình đâu.
Khương Phàm giải thích qua loa. Anh không thể tiết lộ bí mật hệ thống nên đành đổ lỗi cho "cơ địa đặc thù". Khương Đại Ngưu gật đầu, ông cũng từng nghe về những kỳ nhân dị sĩ nên tin ngay.
- Cha thì không sao, nhưng mẹ con thì khó nói lắm đấy. Trước đây con đi làm phiên dịch ở ngoài, uống rượu thế nào mẹ không biết nên không lo. Nhưng đây là nhà máy thép, người trong viện mình làm ở đây đông như quân Nguyên, tin tức bay về nhanh lắm. Mẹ con mà biết là lo sốt vó lên cho xem, con liệu mà kiềm chế lại.
- Con biết rồi, chuyện này để về nhà con giải thích sau. Cha ơi, mấy ngày tới chắc con không về nhà đâu, nên sang báo với cha một tiếng.
- Sao thế? Lắp đặt máy móc mất nhiều thời gian vậy à?
- Dạ không, chắc chỉ khoảng năm sáu ngày thôi. Con chỉ sợ làm chậm trễ ngày Tết Ông Công Ông Táo của nhà mình.
- Thế thì không sao, Tết Ông Công Ông Táo không cần vội, đừng để lỡ Tết Nguyên Đán là được.
*
Tối hôm đó, tại Tứ hợp viện.
Đám công nhân xưởng thép vừa về đến nhà là đã rôm rả kể cho người thân nghe chuyện Khương Phàm "đại chiến" rượu với đám chuyên gia Liên Xô. Khương Đại Ngưu cũng báo lại với bà Thẩm Nguyệt chuyện con trai ở lại xưởng. Lạ là bà Thẩm Nguyệt không càm ràm gì, chỉ dặn chồng khi nào rảnh thì mang thêm ít đồ ăn sang cho con.
Hứa Đại Mậu thì nôn nóng đợi cha đi làm về để khoe chiến tích. Vừa thấy Hứa Ngũ Đức, gã đã liến thoắng kể lại chuyện gặp Khương Phàm.
- Đại Mậu, con làm thế là đúng đấy. Người trong viện này không biết chứ cha thì lạ gì. Nửa năm qua Khương Phàm đã lấy được bằng phiên dịch tiếng Nga cấp cao nhất, lại thường xuyên đi dịch cho các đơn vị lớn. Cha có ông bạn ở phòng bảo vệ nói rằng lãnh đạo xưởng đang định cảm ơn Khương Phàm hậu hĩnh lắm. Cha đoán chắc họ sẽ đề bạt Khương Đại Ngưu lên làm chủ nhiệm phân xưởng đấy.
- Cha đúng là quan hệ rộng thật!
- Thằng ranh, lo mà học hỏi đi. Hôm nào mời Khương Phàm một bữa cơm, từ từ mà gây dựng quan hệ. Có thế thì sau này cha mẹ có dọn ra ngoài ở, con cũng không đến mức đơn thương độc mã bị lão già Dịch Trung Hải kia bắt nạt.
- Cha ơi, lão Dịch giờ có còn là Nhất đại gia nữa đâu mà bắt nạt được con?
Hứa Đại Mậu có vẻ khinh khỉnh. Nửa năm qua Dịch Trung Hải sống cực kỳ khép kín, khiến gã bắt đầu coi thường lão.
- Con tưởng lão ta lợi hại nhờ cái danh Nhất đại gia rách nát đó à? Cái chức đó con không công nhận thì lão cũng chẳng là cái thá gì! Cái cha lo là mưu kế của lão, rồi còn cả bà già điếc ở hậu viện nữa, toàn là hạng cáo già cả đấy.
Thấy con trai chưa thấm, Hứa Ngũ Đức cũng không nói nhiều, chỉ dặn đi dặn lại phải giữ quan hệ tốt với nhà họ Khương. Có chuyện gì thì cứ tìm nhà họ Khương hoặc lên văn phòng khu phố mà báo cáo.