Chương 17: Giả Trương thị và Triệu Hồng Mai đại chiến

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 01:59:54

Rời khỏi nhà Khương Phàm, lão Trần vừa đi vừa hỏi đường, cuối cùng cũng tìm được đến cửa hàng ủy thác. Không giống như tòa bách hóa ngăn nắp, khang trang, cửa hàng ủy thác trông có vẻ hơi cũ nát, bên trong còn thoang thoảng một mùi lạ khó tả. Khách khứa thưa thớt chẳng được mấy người, nhân viên bán hàng thì uể oải nằm sấp trên bàn, mặt mày đầy vẻ ngái ngủ. Bầu không khí trong cửa hàng dường như lạc quẻ hoàn toàn với khí thế hừng hực của thời đại bấy giờ. Lão Trần bước vào, mắt sáng rực lên khi nhìn thấy chiếc xe đạp mình cần. Lão vội vàng tiến lại gần, cẩn thận quan sát một lượt từ đầu đến chân. Sau đó, lão rón rén đi về phía nhân viên bán hàng: - Đồng chí này, cho tôi hỏi một chút, chiếc xe đạp kia có bán không? - Bán chứ, 140 đồng, không cần phiếu. Giao tiền là viết hóa đơn nhận hàng ngay, chỗ chúng tôi là cửa hàng nhà nước, giấy tờ hợp pháp rõ ràng. Người bán hàng tuy chẳng mặn mà gì với công việc nhưng vẫn kiên nhẫn trả lời lão Trần. - Thật sự không cần phiếu sao? Lão Trần vẫn còn thấy hơi khó tin, hỏi lại cho chắc. - Đã bảo không cần phiếu mà, chỉ cần ông không chê nó là đồ cũ thôi. - Không chê, không chê chút nào! Có điều đồng chí ạ, tôi đi vội quá nên không mang đủ tiền, đồng chí xem có thể giữ giúp tôi một lát được không? Tôi về nhà lấy tiền rồi quay lại ngay đây. - Được thôi, nhưng ông phải nhanh lên đấy. Xe đạp là hàng hiếm, vứt ở đây không quá mấy ngày là có người hốt ngay đâu. Nghe thấy khách chưa mang đủ tiền, người bán hàng ngáp dài một cái rồi lại nằm vật xuống bàn. Cái thái độ phục vụ này nếu là mấy chục năm sau chắc chắn sẽ bị khiếu nại tới bến, nhưng ở thời đại này thì lại là chuyện thường tình. Chẳng cách nào khác, cái "bát cơm sắt" nhà nước nó vốn dĩ ngang tàng như thế. Cũng may là thời này trên tường chưa dán khẩu hiệu "Cấm vô cớ đánh đập khách hàng" là tốt lắm rồi. - Vâng, tôi đi lấy tiền ngay đây, cảm ơn đồng chí nhiều nhé! Lão Trần không giấu nổi vẻ kích động, đôi mắt rưng rưng lệ, vội vàng xoay người rời đi. Vừa ra khỏi cửa hàng, lão Trần đã cuống cuồng chạy một mạch về Tứ hợp viện. Nhà họ Trần ở sân giữa. - Cha, cha đi đâu thế, cơm nguội hết cả rồi này. - Hồng Mai à, con mau chạy ngay đến nhà máy thép gọi thằng Hữu Phúc về đây, bảo nó về lấy tiền đi mua xe đạp ngay! - Vâng, con đi ngay... Cái gì cơ! Cha, cha bảo đi mua xe đạp á? Cha kiếm đâu ra phiếu thế? Triệu Hồng Mai trợn tròn mắt, mặt đầy vẻ kinh ngạc. - Ừ, cứ đi đi, đợi thằng Hữu Phúc về rồi cha giải thích sau. - Dạ, vâng, con đi ngay đây. Thấy thái độ kiên định của cha chồng, Triệu Hồng Mai chỉ đành nén nỗi thắc mắc vào lòng. Dù chẳng biết cha chồng đào đâu ra phiếu, nhưng chuyện đó không quan trọng, miễn là có xe đạp để rước dâu cho con trai là tốt rồi. Mười mấy phút sau, Triệu Hồng Mai đã có mặt tại cổng nhà máy thép, nhờ bảo vệ gọi Trần Hữu Phúc ra ngoài. Trần Hữu Phúc hớt hải chạy ra cổng: - Có chuyện gì thế Hồng Mai? Tìm anh có việc gì gấp à? - Anh Phúc, vừa nãy cha về nhà bảo anh mau xin nghỉ về lấy tiền đi mua xe đạp. - Mua xe đạp? Cha lấy đâu ra phiếu? Trần Hữu Phúc cũng giật mình thon thót, không ngờ vợ đến tìm mình lại là vì chuyện này. - Em cũng không biết, cha chỉ bảo thế thôi, bảo hai đứa mình về nhà rồi cha nói rõ. - Được rồi, anh biết rồi, em đợi tí để anh nhờ người xin nghỉ phép đã. Trần Hữu Phúc chạy vào phòng bảo vệ, mượn điện thoại gọi cho chủ nhiệm phân xưởng xin nghỉ buổi chiều. Hai người vừa về đến nhà, chưa kịp mở miệng hỏi chuyện cái phiếu. Lão Trần đã tuôn ra một tràng kể lại toàn bộ sự việc. - Cha, thật sự là không cần phiếu ạ? - Thật mà, cha hỏi kỹ người bán hàng rồi. Họ bảo không cần phiếu, giá 140 đồng. Cha xem qua rồi, xe còn mới đến tám phần đấy, con mau lấy tiền đi, mình đi mua ngay kẻo đêm dài lắm mộng. - Vâng, con đi lấy tiền ngay. Trần Hữu Phúc chẳng chút do dự, vào phòng lấy ngay 200 đồng bạc. Cả nhà ba người dắt díu nhau đến cửa hàng ủy thác. Thấy chiếc xe đạp vẫn còn đó, lão Trần mới thở phào nhẹ nhõm: - Hữu Phúc, chính là chiếc này đây, con xem thử đi. Trần Hữu Phúc cẩn thận kiểm tra xe, sờ nắn khung sườn rồi bóp thử chuông, tiếng kêu nghe rất đanh và giòn. Ngoại trừ lớp sơn hơi trầy xước đôi chỗ thì tổng thể chiếc xe không có vấn đề gì lớn. Trần Hữu Phúc lập tức tìm nhân viên bán hàng: - Chào đồng chí, tôi muốn mua chiếc xe đạp này, có đúng là không cần phiếu không ạ? - Ừ, không cần phiếu, 140 đồng, giao tiền là mở hóa đơn. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Trần Hữu Phúc đếm đủ 140 đồng giao cho người bán hàng. Người bán hàng uể oải thu tiền, kiểm đếm kỹ càng rồi viết biên lai và giấy chứng nhận: - Nhớ cầm giấy này ra đồn công an mà làm thủ tục đăng ký số khung đấy nhé. - Vâng, cảm ơn đồng chí nhiều. Trần Hữu Phúc hớn hở đẩy chiếc xe ra khỏi cửa hàng. - Cha, con đi ra đồn công an làm thủ tục luôn đây. Chỗ tiền và phiếu này cha cầm đi mua ít đồ, buổi chiều mang sang nhà họ Khương biếu người ta. Chuyện hôm nay đều nhờ ơn Khương Phàm cả đấy. Trần Hữu Phúc rút ra 10 đồng cùng ít tem phiếu đưa cho ông cụ. - Ừ, con không nói thì cha cũng định thế. Nếu không có Khương Phàm chỉ điểm, nhà mình đúng là chẳng biết phải làm sao. Phải cảm ơn người ta cho tử tế, việc này cứ để cha lo. Hai đứa nhớ ghé qua nhà máy bóng đèn báo tin này cho thằng Đại Cương nó mừng nhé. Lão Trần nhận tiền rồi rảo bước hướng về phía bách hóa. Khi Trần Hữu Phúc đẩy chiếc xe đạp về đến Tứ hợp viện, ngay lập tức khiến mọi người một phen kinh ngạc. Tam đại gia Diêm Phụ Quý là người đầu tiên xông ra: - Hữu Phúc, cậu mua xe mới đấy à? Hay là nhờ Khương Phàm ráp cho đấy? - Tam đại gia, tôi mua ở cửa hàng đấy ạ. Trần Hữu Phúc cười hỉ hả đáp lại. Diêm Phụ Quý nghe vậy là hiểu ngay mình đã lú lẫn. Lúc trưa lão Trần mới sang nhà họ Khương, giờ Trần Hữu Phúc đã đẩy xe về, chưa đầy hai tiếng đồng hồ thì Khương Phàm có là thánh cũng không ráp kịp. - Hữu Phúc này, sao cái xe này trông cũ kỹ, rách nát thế kia? - Tôi mua xe cũ mà bác. Trần Hữu Phúc không muốn nói nhiều. Ở cửa hàng ủy thác còn nhiều đồ tốt lắm, anh đang định tối nay bàn với gia đình xem có nên nhân cơ hội này sắm thêm vài món đồ lớn trong nhà không. Sau khi Trần Hữu Phúc đi khuất, Diêm Phụ Quý vẫn đứng ngẩn ngơ tại chỗ: - Trong cửa hàng mà cũng có bán xe cũ sao? Nhà Trần Hữu Phúc ở sân giữa, ngay sát vách nhà họ Giả. Vừa bước vào sân, mụ già Giả Trương thị đang ngồi khâu đế giày đã nhìn thấy Trần Hữu Phúc đẩy xe về. - Hữu Phúc à, cái xe này ở đâu ra thế? - Thì Đại Cương sắp cưới vợ nên tôi vừa mua đấy mà. - Sao lại mua cái xe cũ rích thế này mà không mua xe mới! Ông nhìn xem nó nát thế kia, lại còn bị xước một đường dài, hay là xe của người chết để lại đấy? Cưới xin mà mua cái xe này thì điềm gở lắm nhé. Giả Trương thị mặt đầy vẻ khinh bỉ, nhưng cái tay béo múp lại trực tiếp sờ soạn lên ghi-đông xe. - Giả Trương thị, bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của bà ra ngay! Cái mồm bà mở ra là phun phân, bộ sáng nay ăn phân quên đánh răng à! Nhà tôi mua xe cũ thì đã sao, bà giỏi thì đi mua cái xe mới về đây cho tôi xem nào? - À, tôi quên mất, hạng như bà thì đào đâu ra tiền mà mua. Suốt ngày chỉ biết ngồi không ăn bám, ăn cho lắm vào rồi người ngợm trông như con lợn, nhìn cái thân hình trên dưới bằng nhau của bà kìa, chẳng khác gì cái chum nước. Triệu Hồng Mai thẳng tay tát mạnh vào bàn tay bẩn của Giả Trương thị, ánh mắt đầy vẻ ghê tởm. - Triệu Hồng Mai, con ranh này, mày dám mắng tao, lại còn dám đánh tao à! Giả Trương thị bị đau, rụt tay lại, trợn mắt nhìn Triệu Hồng Mai đầy căm tức! - Đánh bà thì đã sao! Bà là cái thá gì mà dám mở mồm thối ra nói thế hả? Nhà tôi mua xe cũ hay xe nát thì cũng chẳng đến lượt cái loại góa phụ già như bà đứng đây đâm bị thóc chọc bị gạo! - Bà bảo xe này của người chết à? Có chết thì chết cái lão già nhà bà ấy, rồi đến lượt thằng Giả Đông Húc, tiếp theo là thằng cháu đích tôn Bổng Ngạnh nhà bà luôn đi! Triệu Hồng Mai vốn chẳng phải hạng hiền lành gì. Trước khi gả cho Trần Hữu Phúc, cô đã nổi danh là "chiến thần" của thôn, ngay cả mấy tên du côn trong làng cũng chẳng phải đối thủ của cô. Chính vì cái tính khí mạnh mẽ đó mà đến tận năm hai mươi tuổi vẫn chẳng có ai dám đến dạm hỏi. Tình cờ lão Trần biết đến Triệu Hồng Mai, thấy cô là tay hòm chìa khóa, làm việc nhà cực giỏi nên đã dùng đủ mọi cách ép Trần Hữu Phúc phải cưới cô về. Sau khi kết hôn, Triệu Hồng Mai quản lý nhà cửa đâu ra đấy, hiếu thuận với cha chồng, đối với chồng thì hết mực yêu thương, thay đổi hẳn cái tính khí hung hăng ngày trước, khiến nhà họ Trần ngày càng khấm khá. Trần Hữu Phúc thấy vợ đảm đang như vậy thì cũng rất hài lòng, tình cảm hai người ngày càng mặn nồng. Sau khi sinh được Trần Đại Cương, dù hai vợ chồng đã rất cố gắng nhưng không có thêm mụn con nào nữa nên họ đành thôi. Vì thế, Trần Đại Cương là độc đinh của nhà họ Trần, chuyện cưới xin của anh là việc trọng đại nhất. Giả Trương thị dám trù ẻo đám cưới điềm gở, coi như đã triệt để đắc tội với nhà họ Trần. Nghe thấy Triệu Hồng Mai nguyền rủa con trai và cháu nội yêu quý của mình, Giả Trương thị lồng lộn lên như thú dữ. Con trai và cháu nội chính là mạng sống của mụ. - Mày dám rủa thằng Đông Húc với thằng Bổng Ngạnh nhà tao, tao liều mạng với mày! Á!!! Giả Trương thị gầm lên một tiếng, tung ra chiêu "Cửu âm bạch cốt trảo" phiên bản lỗi, vung vẩy bộ móng tay cáu bẩn lao thẳng về phía mặt Triệu Hồng Mai. Triệu Hồng Mai chẳng thèm khách khí. Làm hàng xóm bao nhiêu năm, cô còn lạ gì cái đức hạnh của mụ già này nữa, nên đã sớm có sự chuẩn bị. Cô nhanh tay lẹ mắt, dùng hai bàn tay hộ pháp chộp lấy cổ tay Giả Trương thị. Chỉ cần dùng sức bóp mạnh một cái, năm ngón tay của Giả Trương thị đã không tự chủ được mà co quắp lại với nhau. Hai người tuổi tác tuy không chênh lệch nhiều, nhưng Giả Trương thị vốn lười biếng, từ khi Tần Hoài Như về làm dâu là mụ chỉ biết nằm ườn ra đó hưởng thụ, nuôi một thân mỡ chảy xệ chứ chẳng có tí sức lực nào. Triệu Hồng Mai thì ngày nào cũng làm việc quần quật, sức lực tuy không quá lớn nhưng cũng đủ để áp đảo mụ già này. Triệu Hồng Mai khống chế hai tay Giả Trương thị, dùng sức hất mạnh sang một bên, khiến mụ già ngã nhào xuống đất. Theo đà quán tính, Giả Trương thị "bạch bạch bạch" lao đi ba bốn mét mới dừng lại được. Giả Trương thị kêu "ái ui" một tiếng, chẳng thèm để ý đến vết thương trên người, lồm cồm bò dậy, nhắm thẳng hướng Triệu Hồng Mai mà gào thét: - Triệu Hồng Mai, con khốn, mày đi chết đi! Lúc này, cuộc cãi vã của hai người đã thu hút sự chú ý của cả viện, người từ tiền viện đến hậu viện đều kéo nhau ra sân giữa xem kịch hay. Khương Phàm cũng có mặt trong đám đông. Anh là người đến sớm nhất, gần như chứng kiến từ đầu đến cuối. Những người khác như Nhất bá mẫu, Hà Vũ Thủy cũng đang đứng hóng hớt. Khương Phàm liếc nhìn về phía nhà họ Giả, thấy Tần Hoài Như đang nấp sau cánh cửa, nhưng cái bụng bầu tám tháng đã tố cáo cô ta. Giả Trương thị cúi thấp người, lấy đầu làm vũ khí tấn công, dồn hết sức bình sinh lao vút về phía Triệu Hồng Mai. Khoảng cách ba bốn mét chỉ trong chớp mắt đã bị rút ngắn. Nhưng vì cái "đà" của Giả Trương thị quá dài nên đã bị Triệu Hồng Mai nhìn thấu ý đồ. Ngay khi mụ già cúi đầu lao tới, Triệu Hồng Mai khẽ lách người sang bên phải. Đợi đến khi Giả Trương thị xông tới sát nút, Triệu Hồng Mai lùi lại một bước, giơ chân ra ngáng một cái, khiến Giả Trương thị ngã sấp mặt. "Bộp!" một tiếng khô khốc, Giả Trương thị nằm đo ván trên mặt đất, bụi bay mù mịt, ngay sau đó là tiếng cười rộ lên của đám hàng xóm Tứ hợp viện. - Nhị ca, nhị ca nhìn kìa, bà ta trông giống hệt một con lợn ấy! Khương Ngọc ôm bụng cười đến chảy cả nước mắt. - Chiêu này gọi là "Lợn rừng húc" đấy! Anh ở trên núi thấy lợn rừng toàn tấn công kiểu đó thôi. Khương Phàm cũng cười nắc nẻ. Xem trên tivi không thấy gì, chứ chứng kiến tận mắt hiện trường thế này, cái lực va chạm đó đúng là khiến người ta phải kinh ngạc!