Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng
Trương Huyền Nhất04-04-2026 01:59:47
- Mẹ ơi, mau ra giúp con một tay với, đống này nặng quá!
Vừa bước chân vào nhà, Khương Phàm đã đặt mạnh chiếc giỏ mây xuống đất. Hai con lợn rừng con nặng hơn trăm cân, cộng thêm một con thỏ, một con gà rừng và trọng lượng của bản thân chiếc giỏ, tổng cộng cũng phải gần một trăm năm mươi cân chứ chẳng chơi.
Nếu không phải cơ thể đã được hệ thống cải tạo tới mức giới hạn, e là anh đã gục ngã giữa đường từ lâu rồi.
- Cái gì thế này nhị ca? Đừng bảo là anh săn được lợn rừng đấy nhé!
Khương Ngọc với hai chỏm tóc búi củ tỏi xinh xắn, nhanh nhảu chạy tới lật tung lớp lá cây che đậy trên miệng giỏ ra.
- Nhị ca! Đúng là lợn rừng thật này, lại còn tận hai con nữa chứ! Nhị ca của em là nhất!
Khương Ngọc reo lên đầy phấn khích, đôi mắt lấp lánh niềm vui sướng. Ở trường, con bé lúc nào cũng khoe với bạn bè rằng anh trai mình cực kỳ lợi hại, săn được đủ thứ con mồi.
Đám bạn không tin, con bé liền mang da thỏ với lông gà rừng ra làm chứng. Có đứa tin, nhưng cũng có đứa bĩu môi bảo: "Chưa săn được lợn rừng thì chưa phải thợ săn giỏi".
Chuyện này làm Khương Ngọc ấm ức mãi, lúc nào cũng mong Khương Phàm mang được lợn rừng về để cho lũ bạn biết tay. Tuy nhiên, vì biết săn lợn rừng rất nguy hiểm nên con bé chẳng dám đòi hỏi, chỉ âm thầm cầu nguyện cho anh trai mà thôi.
- Lợn rừng? Phàm tử, con không bị thương đấy chứ? Sao lại đụng phải lợn rừng thế này? Tận hai con cơ à, có sứt mẻ chỗ nào không con?
Bà Thẩm Nguyệt nghe thấy hai chữ "lợn rừng" thì tim gan như thắt lại. Bà vốn gốc gác nông thôn nên thừa hiểu loài thú này hung dữ thế nào, thợ săn bỏ mạng vì lợn rừng chẳng phải chuyện hiếm.
Bà chẳng màng đến đống chiến lợi phẩm trong giỏ, vội vàng túm lấy Khương Phàm đang ngồi trên ghế, lật qua lật lại kiểm tra một lượt từ đầu đến chân.
- Mẹ, con không sao mà. Chỉ là hai con lợn con thôi, chúng nó tự sa vào hố bẫy của con đấy. Con chẳng mất tí sức nào, chỉ là đường xa cõng về hơi mệt chút thôi. Mẹ cho con xin chén nước là khỏe ngay ấy mà.
Nhìn dáng vẻ hốt hoảng của mẹ, Khương Phàm thấy lòng ấm áp vô cùng.
- Cái con bé này, còn đứng đấy làm gì! Mau đi rót nước cho anh con đi, không nghe nó kêu khát à?
- Á, vâng ạ! Nhị ca đợi em tí, em đi lấy nước ngay!
Sau khi xác nhận con trai thực sự bình an vô sự, chỉ là quần áo hơi lấm lem chút đỉnh, bà Thẩm Nguyệt mới thở phào nhẹ nhõm, giục Khương Ngọc đi rót nước.
Thực lòng mà nói, bà không ủng hộ việc Khương Phàm suốt ngày chạy lên núi. Nhà họ Khương đâu có thiếu ăn thiếu mặc đến mức phải để một đứa trẻ như anh đi săn bắn kiếm tiền.
Nhưng vì Khương Phàm quá kiên trì nên bà mới không ngăn cản. Bà cứ nghĩ thanh niên mới lớn ham vui nhất thời, đi vài chuyến không bắt được gì, tay trắng trở về tự khắc sẽ nản chí.
Ai ngờ vận khí của Khương Phàm lại tốt đến lạ lùng. Lần đầu ra quân đã bắt được thỏ với gà rừng, về sau thì hầu như lần nào cũng có thu hoạch mang về.
Thấy anh chỉ quanh quẩn ở bìa rừng, mang về mấy thứ như thỏ, gà, nấm hương, mộc nhĩ... nên bà cũng tặc lưỡi cho qua.
Nhưng hôm nay, hai con lợn rừng này đã khiến bà bừng tỉnh. Trên núi đâu chỉ có thỏ, còn có lợn rừng, thậm chí là hổ báo. Lần này may mắn gặp lợn con sa hố, nhưng lần sau thì sao? Làm gì có ai gặp may mãi được. Săn bắn đúng là nghề "ăn cơm trần gian, làm việc âm phủ", nguy hiểm rình rập vô cùng.
- Con đấy, trong nhà có thiếu miếng ăn của con đâu mà cứ ba ngày hai bữa lại đâm đầu lên núi.
Nhìn gương mặt lo lắng của mẹ, Khương Phàm vội vàng hứa lần sau sẽ cẩn thận hơn. Mất một hồi lâu dỗ dành, anh mới thuyết phục được mẹ đi xử lý đống thịt. Khương Ngọc thì cứ bám lấy anh, đôi mắt to tròn nài nỉ anh kể chuyện bắt lợn rừng.
Chiều lòng em gái, Khương Phàm bắt đầu vận dụng kỹ năng "chém gió" thượng thừa, biến hai con lợn con sa hố thành một trận "đại chiến ba trăm hiệp" kinh thiên động địa mà anh là người chiến thắng cuối cùng.
*
Chẳng mấy chốc đã đến giờ tan tầm tại nhà máy thép.
Xung quanh ông Khương Đại Ngưu lúc này là bảy tám gã đồng nghiệp đang xúm xít nịnh nọt. Ai nấy đều khen ông khéo dạy con, một gã thợ rèn cục mịch, chữ bẻ đôi không biết mà lại đào tạo ra được một cậu sinh viên trung cấp chuyên nghiệp danh giá.
Hôm nay ở xưởng, ông Khương Đại Ngưu được phen nở mày nở mặt, tận hưởng những ánh mắt ngưỡng mộ và những lời khen "miễn phí" từ mọi người.
Ông Khương vui thì mọi người cũng vui, nói vài câu nịnh nọt chẳng mất gì mà lại còn được chia kẹo hỉ, tội gì không làm.
Giữa đám đông, Dịch Trung Hải nhìn cái dáng vẻ đắc ý của Khương Đại Ngưu mà lòng cay đắng vô cùng. Lão hâm mộ, hay đúng hơn là ghen tị đến đỏ mắt vì nhà họ Khương có ba đứa con đứa nào cũng ưu tú.
Lão thầm nghĩ, giá như mình cũng có một đứa con như Khương Phàm, không, chỉ cần được như Khương Bình An thôi là lão đã mãn nguyện lắm rồi. Tiếc thay, đời không như là mơ, lão chỉ biết thở dài trong bất lực.
Khương Bình An dắt xe đạp đi bên cạnh cha, chậm rãi rời khỏi nhà máy. Anh cũng đang rất vui, đi đến đâu cũng nghe người ta khen mình có cậu em trai giỏi giang.
Thậm chí có mấy bác công nhân còn đòi làm mối cho anh, nhưng anh đều khéo léo từ chối, bảo rằng muốn tập trung thi lên thợ bậc ba rồi mới tính chuyện vợ con.
Vừa về đến cổng Tứ hợp viện, ông Khương lại bị Diêm Phụ Quý chặn đường. Lão già "bàn tính thành tinh" này vừa thấy ông đã đon đả:
- Đại Ngưu này, tôi nghe nói Phàm tử nhà ông hôm nay lại lên núi săn được lợn rừng mang về đấy à? Vừa hay tôi còn bình rượu ngon, hay là tối nay tôi mang sang, anh em mình làm vài chén chung vui nhỉ?
Nghe thấy thế, Khương Đại Ngưu lập tức "nổi trận lôi đình", quát lớn:
- Cái thằng ranh con này! Vừa mới đỗ trung cấp xong không lo mà đọc sách, suốt ngày chỉ biết chạy rông ra ngoài làm mấy chuyện không đâu! Đúng là đồ vô liêm sỉ, xem tôi có đánh gãy chân nó không! Bình An, mau vào nhà bắt thằng hai ra đây cho cha!
- Vâng ạ! Tam đại gia, cháu vào trước nhé, hẹn gặp lại bác sau!
Khương Bình An nén cười, chào Diêm Phụ Quý một tiếng rồi chạy biến vào trong.
Diêm Phụ Quý tặc lưỡi, chép miệng đầy tiếc nuối:
- Haiz, thế là lại hụt mất một bữa cơm ngon rồi.
Cái tính của lão Diêm là thế, đi ra đường mà không nhặt được tiền là coi như lỗ vốn. Còn về mấy lời mắng mỏ của ông Khương á? Lão mà tin thì lão đã chẳng phải là Tam đại gia, mà là thằng Ngốc Trụ rồi!
Bước vào sân, ông Khương thấy vợ đang lúi húi cạo lông lợn. Ông vội vàng chạy lại giật lấy con dao:
- Vợ ơi, để đấy tôi làm cho, bà vào nghỉ ngơi đi. Bình An, vào phụ cha một tay!
Khương Bình An dựng xe xong cũng lập tức xắn tay áo vào giúp một tay.
- Thằng hai đâu? Gọi nó ra đây làm cùng cho vui.
- Làm cái gì mà làm! Khương Đại Ngưu, ông có còn lương tâm không đấy! Hai con lợn hơn trăm cân này đều là một mình thằng Phàm cõng về, tôi vừa mới cho nó đi nghỉ xong. Nó mới về được bao lâu mà ông đã đòi bắt nó làm việc, ông không thương con thì để tôi thương!
- Vợ à, tôi không có ý đó. Tôi chỉ muốn hỏi nó xem định xử lý đống thịt này thế nào thôi. Trời nóng thế này, thịt để lâu là hỏng hết.
Lúc này ông Khương mới sực nhớ ra, hôm nay xe đạp bị ông cưỡi đi làm, Khương Phàm phải đi bộ mấy tiếng đồng hồ cõng theo hơn trăm cân thịt, nghĩ thôi cũng thấy rã rời. Thằng bé dù sao cũng mới chỉ là đứa trẻ mười bảy tuổi thôi mà.
- Còn làm thế nào được nữa, nhà mình ăn sao hết. Để lại một ít ướp muối ăn dần, còn lại mai tôi đưa mấy đứa nhỏ về quê một chuyến, biếu nhà chú Nhị Ngưu một ít.
Bà Thẩm Nguyệt liếc chồng một cái. Sống với nhau hơn hai mươi năm, bà còn lạ gì cái tính của ông nữa. Chắc chắn là ông đang muốn tiếp tế cho nhà người em trai ở quê đây mà.
- Được được, nghe lời bà hết. Có người vợ tâm lý như bà đúng là phúc đức ba đời nhà tôi!
Ông Khương cười hớn hở, làm việc càng thêm hăng hái. Cánh tay thợ rèn cuồn cuộn sức mạnh, vung dao thoăn thoắt chẳng biết mệt là gì.
Có sự trợ giúp của ông Khương và Bình An, hai con lợn rừng nhanh chóng được xử lý sạch sẽ.
Bữa tối nhà họ Khương hôm đó thơm nức mũi với món khoai tây hầm thịt lợn rừng và cơm trắng dẻo thơm. Ba cha con mỗi người đánh chén tì tì ba bát lớn, ngay cả Khương Ngọc cũng ăn hết một bát đầy lùm.
Sau bữa cơm, ông Khương bàn với Khương Phàm về việc mang thịt về thôn Ngưu Gia biếu nhà chú hai, hỏi xem ý anh thế nào.
Khương Phàm đương nhiên là tán thành ngay lập tức. Anh cũng đang định về quê một chuyến để tìm kiếm ít hạt giống lương thực và cây trồng về làm vốn cho không gian nông trường của mình. Đúng là "buồn ngủ gặp chiếu manh", chuyến đi này thực sự rất cần thiết.