Chương 4: Chúc mừng, phản ứng của mỗi nhà (1)

Tứ Hợp Viện: Xuyên Qua Ba Năm Đạt Được Bàn Tay Lực Lượng

Trương Huyền Nhất 04-04-2026 01:59:44

Thoát khỏi đám đông ồn ào, ba cha con nhà họ Khương cuối cùng cũng về đến nhà. - Về rồi đấy à, vào uống nước đi. Phàm tử, đưa thịt đây cho mẹ để mẹ đi nấu cơm. Bà Thẩm Nguyệt đón lấy miếng thịt và con gà, cũng nhìn thấy mấy chai nước ngọt con trai mang về. Bà chẳng mảy may trách móc, tiền tiêu vặt đã cho con thì con muốn xài thế nào là quyền của nó, miễn không cờ bạc phá phách là được. Huống hồ, ba đứa con nhà họ Khương đứa nào đứa nấy đều cực kỳ hiểu chuyện, khiến bà rất mát lòng mát dạ. - Đâu, Phàm tử, đưa thư thông báo trúng tuyển đây cho cha xem nào. Nhà họ Khương ta cuối cùng cũng có người làm công tác văn hóa rồi! Ông Khương Đại Ngưu không giấu nổi vẻ hân hoan trên mặt. Khương Phàm đỗ trung cấp chuyên nghiệp, tương lai rộng mở, có cơ hội làm cán bộ, đúng là quang tông diệu tổ. Ông thầm nghĩ, đây chẳng phải là kết quả của việc người làm cha như ông đã dày công bồi dưỡng hay sao? - Thư con để trên bàn ấy, cha cứ từ từ mà xem. Tiểu Ngọc, lại đây uống nước ngọt này. - Em cảm ơn nhị ca! Khương Ngọc nhận lấy chai nước, vui sướng hớp một ngụm lớn. Con bé cầm chai nước định chạy ra sân chơi, Khương Bình An cũng lẳng lặng bước theo sau. Đây là lời dặn của Khương Phàm với anh cả. Trong cái viện này, hễ Tiểu Ngọc có đồ gì ngon mà mang ra ngoài là anh em họ phải bám sát, đề phòng cái thằng ranh Bổng Ngạnh nhà họ Giả giở trò trộm cắp, dù hiện tại nó vẫn còn là một đứa trẻ ranh. Ông Khương Đại Ngưu hớn hở cầm tờ thông báo, trong đầu đã bắt đầu phác thảo kịch bản ngày mai vào xưởng khoe khoang với đám đồng nghiệp: - Đại Ngưu, ăn cơm chưa? - Sao ông biết con tôi đỗ trung cấp chuyên nghiệp? - Tôi hỏi ông đã ăn cơm chưa cơ mà? - Học viện Kỹ thuật Gang thép Bắc Kinh đấy! - Tôi có hỏi cái đó đâu... - Thằng hai nhà tôi ấy mà, từ nhỏ đã thông minh. Lên cấp hai đã biết câu cá, săn bắn phụ giúp gia đình, giờ lại còn thi đỗ trung cấp nữa chứ... Khương Phàm chẳng buồn để ý đến ông bố đang "tự biên tự diễn" trong cơn phấn khích, anh đi thẳng vào bếp giúp mẹ nấu cơm. Trong nhà này, ngoài bà Thẩm Nguyệt thì chỉ có Khương Phàm là biết nấu nướng, chủ yếu là nhờ đống kiến thức từ các video dạy nấu ăn kiếp trước. - Mẹ, con mới mượn được cuốn thực đơn món Tứ Xuyên ở thư viện mang về, lúc nào rảnh mẹ xem qua nhé. - Thế nào, giờ thi đỗ trung cấp rồi là bắt đầu chê cơm mẹ nấu không ngon chứ gì? - Sao có thể thế được! Con là đang nghĩ cho Tiểu Ngọc thôi. Con đi học trung cấp chắc chắn phải ở nội trú, cha với anh cả thì vụng về chẳng giúp được gì, có Tiểu Ngọc phụ mẹ nấu nướng thì mẹ cũng đỡ vất vả hơn. - Anh nói cũng đúng. Hồi mẹ bằng tuổi Tiểu Ngọc, việc cơm nước trong nhà đã một tay mẹ lo liệu rồi. Đâu có như nó bây giờ, ngay cả chưng màn thầu cũng không biết, đều tại ba cha con các anh chiều nó quá đấy. Nghe mẹ "giáo huấn", Khương Phàm chỉ biết ngậm miệng, lẳng lặng làm việc. Lúc này mà cãi lại thì chỉ có thiệt thân. Chẳng mấy chốc, từ gian bếp nhà họ Khương đã tỏa ra mùi hương ngào ngạt. Ở cái thời đại mà người ta còn chẳng nỡ cho nhiều dầu mỡ, bữa cơm này của nhà họ Khương đúng là tiêu chuẩn chỉ có ngày Tết mới thấy. Thậm chí, nhiều nhà ăn Tết cũng chẳng sang được thế này. Thịt kho tàu, gà hầm nấm, thịt hồi nồi, trứng tráng, cá kho... toàn là món mặn. Thêm hai đĩa rau trộn và một rổ bánh bao trắng tinh khôi, bữa cơm này đúng là "đỉnh của chóp". Về phần có ai đi báo cáo hay không? Báo cáo cái gì? Nhà người ta có tiền có phiếu, con cái lại có bản lĩnh, ăn ngon một chút thì đã sao! Nhà họ Khương ăn uống linh đình, nhưng hàng xóm trong viện thì đúng là khổ sở. Có nhà khá giả một chút, ngửi thấy mùi thơm mà thèm nhỏ dãi, đành nghiến răng cắt một miếng thịt nhỏ ra nấu cho bớt thèm. Có nhà nghèo hơn thì chỉ biết hít hà mùi hương cho qua bữa, vừa gặm bánh bao bột ngô vừa nhai dưa muối, mà dưa muối cũng phải chia nhau từng sợi một. - Xong rồi, đi gọi mọi người rửa tay vào ăn cơm thôi. - Vâng ạ. Cha, anh cả, Tiểu Ngọc, rửa tay ăn cơm thôi! Cả nhà quây quản bên bàn ăn. Trước mặt ông Khương, Bình An và Khương Phàm mỗi người là một chén rượu trắng; còn bà Thẩm Nguyệt và Tiểu Ngọc là hai chai nước ngọt. - Được rồi, tôi nói vài câu. Hôm nay là ngày đại hỉ của nhà ta, Phàm tử đỗ trung cấp, hai năm nữa tốt nghiệp là được phân phối công tác, lúc đó nhà mình sẽ có ba công nhân viên chức. Cuộc sống cứ thế mà đi lên thôi. Đợi Phàm tử đi học, chiếc xe đạp kia sẽ để cho nó đi lại. Bình An, con không có ý kiến gì chứ? - Con không ạ. Nhà mình gần xưởng, đi bộ tí là tới. Hồi trước nếu không phải Phàm tử không thích đi xe thì con cũng chẳng thèm cưỡi đâu. Khương Bình An gật đầu lia lịa. Thực ra Khương Phàm không thích đi xe đạp thời này vì mấy chiếc xe Phượng Hoàng, Vĩnh Cửu đời cũ vừa nặng vừa thô, đạp mệt hơn cả đi bộ, chẳng bù cho mấy chiếc xe đạp điện hay xe địa hình đời sau. - Ừ, cha biết con là đứa hiểu chuyện. Nhưng chuyện này phải nói rõ trước. Con cũng hai mươi rồi, thời trước là đã cưới vợ sinh con rồi đấy, nhưng giờ có quy định mới thì cứ theo quy định, qua hai mươi hãy tính. Giờ Phàm tử đỗ đạt, việc lớn tiếp theo của nhà ta là lo vợ con cho con. Có cái mác nhà có người học trung cấp, con đi xem mắt cũng danh giá hơn hẳn. Khương Bình An, một gã đại hán cao mét tám lăm, nghe nhắc đến chuyện cưới xin thì hiếm thấy mà đỏ mặt tía tai: - Cha, con chưa vội đâu. - Cha nói thế không phải ép con cưới ngay. Nếu con có nhắm được cô nào thì cứ nói, để cha mẹ xem mặt mũi tính tình người ta thế nào. Nếu chưa có thì cứ nói tiêu chuẩn, để mẹ con tìm bà mối kiếm cho một đám tử tế. Cô nào có công ăn việc làm thì tốt, không có cũng chẳng sao, nhà mình nuôi được hết! - Đúng đấy Bình An ạ, có ai thì cứ nói, đừng có ngại. Đừng có học theo thằng Ngốc Trụ nhà bên, cũng hai mươi tuổi đầu rồi mà chẳng lo chuyện đại sự. Thằng Trụ thì thôi đi, nhà nó không có người lớn lo liệu, nhưng cái thằng Hứa Đại Mậu bằng tuổi con ấy, nghe đâu nó còn chưa tốt nghiệp mà đã lân la đến mấy khu "ăn chơi" rồi... - Khụ khụ, nói mấy chuyện đó với bọn trẻ làm gì. Ăn cơm thôi, nguội hết cả rồi. Nào Phàm tử, ăn cái đùi gà bồi bổ này. Tiểu Ngọc cũng ăn đi, cố mà học tập anh hai con để sau này cũng đỗ trung cấp nhé. - Hì hì, cha yên tâm, con còn muốn giỏi hơn nhị ca cơ, con sẽ thi đỗ đại học cho cha xem! - Ái chà, con gái ta có chí khí! Cha sẽ đợi ngày con mang bằng đại học về cho cha nở mày nở mặt. Cả nhà cười nói vui vẻ, không khí cực kỳ ấm áp. Khương Phàm cũng thấy lòng nhẹ nhõm. Về việc Tiểu Ngọc đi học đại học sau này có gặp sóng gió gì không, trước đây anh còn lo, nhưng giờ có hệ thống trong tay, nếu ngay cả em gái mình mà cũng không bảo vệ được thì cái hệ thống này vứt đi cho rảnh nợ. * Tiền viện, nhà họ Diêm. - Thơm quá, đúng là tra tấn người ta mà. Cha, hay là mai nhà mình cũng mua hai cân thịt về làm thịt kho tàu đi. Diêm Giải Thành vừa gặm bánh bao vừa nuốt nước miếng ừng ực, đưa ra đề nghị. - Thịt kho tàu? Tao thấy mày giống thịt kho tàu thì có! Còn đòi mua hai cân? Mày mà thi đỗ trung cấp thì tao làm cho mày ăn ngay, nhưng mày có đỗ đâu! Chẳng hiểu kiểu gì, Diêm Phụ Quý tao dù sao cũng là người có chữ nghĩa, sao lại không sinh ra được đứa con nào sáng dạ một chút nhỉ? Tam đại gia Diêm Phụ Quý vừa hít hà mùi thơm bay qua khe cửa, vừa hậm hực cắn một miếng bánh bao khô khốc. - Sao? Ông lại đang trách tôi đấy à? Tam bá mẫu Dương Thụy Hoa không vui lên tiếng. - Không có, không có, tôi là đang bực mấy đứa nhỏ không chịu cố gắng thôi mà. Diêm Phụ Quý vội vàng xuống nước. Đối với người vợ đã cùng mình chịu khổ cả đời, lão vẫn rất mực quan tâm. - Haiz, đúng là lạ thật. Hồi tiểu học thằng hai nhà họ Khương có gì nổi bật đâu, sao lên cấp hai cái là như biến thành người khác thế nhỉ? Nghĩ mãi không ra, đúng là nghĩ không ra mà. - Nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, lo mà ăn cơm đi. Ông có thời gian thì lo mà tìm việc cho thằng cả kìa, để sau này nó còn lấy vợ. - Đúng đấy cha, cha xem lo cho con cái công việc đi. Cứ đi làm thuê làm mướn thế này mãi cũng không ổn. Nhắc đến công việc, Diêm Giải Thành lập tức hào hứng hẳn lên. - Tìm việc? Mày tưởng dễ lắm đấy à? Nếu mày tốt nghiệp trung cấp thì đã chẳng đến lượt tao phải lo. Mày đã lên văn phòng khu phố hỏi chưa, bên đó nói sao? - Con hỏi rồi, họ bảo giờ "sói nhiều thịt ít", đừng nói là biên chế chính thức, ngay cả chân làm tạm thời cũng hiếm đến đáng thương. Nói đến đây, Diêm Giải Thành lại xìu xuống như bánh bao nhúng nước. - Đấy, nhìn gương anh cả các mày đấy, không chịu học hành tử tế thì chỉ có nước đó thôi. Các mày phải cố mà học, sau này mới mong có công ăn việc làm ổn định được. Diêm Phụ Quý mượn chuyện của Diêm Giải Thành để giáo huấn mấy đứa con nhỏ, sau đó lại tranh thủ hít thêm hai hơi thật sâu cái mùi thịt kho tàu đang bay lơ lửng trong không khí. Vừa nãy mải mắng con, hít hụt mất mấy hơi, phí quá là phí! * Trung viện, nhà Dịch Trung Hải. - Hừ, cái nhà họ Khương này đúng là chẳng biết kính già yêu trẻ gì cả. Làm thức ăn ngon thế mà không biết mang sang biếu lão thái thái một ít, bà ấy là lão tổ tông của cái viện này cơ mà! Đúng là một lũ không có lương tâm. Dịch Trung Hải vừa húp cháo vừa lầm bầm chửi đổng. Với lão, bất cứ ai không tuân theo cái "đạo đức" mà lão đặt ra đều là kẻ xấu.